Cánh tay cô ta vẫn còn quấn băng gạc, gương mặt hơi tái nhợt, trông càng thêm vẻ yếu đuối.
"Phu nhân, tối qua Cố tổng không cố ý bỏ rơi chị đâu. Thật sự là vì Dữu Dữu nhà em bị thương nặng quá."
"Chị bị thương ở chân ạ? Ôi chao, cái này chị phải dưỡng cho kỹ đấy. Yên tâm đi, có Cố tổng ở đây, anh ấy rất biết cách chăm sóc người khác."
Cô ta nhấn mạnh hai chữ "chăm sóc", vẻ mặt đắc thắng như kẻ tiểu nhân đắc chí.
Tôi khoanh tay trước ngựk, không thèm để ý đến cô ta.
Ngược lại, Triệu Xuyên Bình không nhìn nổi nữa, anh nhíu mày hỏi tôi: "Sao bây giờ tiểu tam lại thịnh hành kiểu không biết x/ấu hổ thế nhỉ?"
Lời m/ắng nhiếc thẳng thừng như vậy, đây là lần đầu tiên tôi được nghe.
Lòng tôi thấy rất mát dạ, không kìm được mà bật cười khúc khích.
Nhạc Tư Duyệt lại rơi nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trông như sắp đổ gục đến nơi.
Cùng lúc đó, Cố Đình Uyên cũng đẩy cửa bước vào.
Anh ta ôm lấy Nhạc Tư Duyệt, nhíu mày xót xa, rồi lại nhìn tôi và Triệu Xuyên Bình bằng ánh mắt hung á/c.
Tôi không bận tâm, chỉ tươi cười nói chuyện với Triệu Xuyên Bình.
"Bởi vì nếu biết x/ấu hổ thì làm sao câu dẫn được kim chủ chứ."
"Hơn nữa, anh không thấy trà xanh và tra nam là một cặp trời sinh sao?"
Lời vừa dứt, cửa phòng lại bị người ta đẩy ra lần nữa.
Ngay sau đó, vô số tiếng máy ảnh tách tách vang lên liên hồi.
Một đám paparazzi đá/nh hơi thấy tin tức liền ập tới, bắt quả tang Nhạc Tư Duyệt ngay tại chỗ.
Cố Đình Uyên còn muốn giở lại chiêu cũ, nhưng lần này người đến quá đông, bao vây ch/ặt lấy anh ta và Nhạc Tư Duyệt.
"Cô Nhạc, cô luôn xây dựng hình tượng đ/ộc thân. Vậy cô giải thích thế nào về việc tối qua ở trước cửa quán bar Vượng Cầm, cô và ông Cố ôm ấp nhau?"
"Ông Cố, xin hỏi ông và cô Nhạc thực sự chỉ là qu/an h/ệ bạn bè thôi sao? Ông thường xuyên qua lại với cô Nhạc như vậy, phu nhân có để tâm không?"
Một loạt điện thoại hướng về phía hai người họ, líu lo hỏi cho ra lẽ.
Nhạc Tư Duyệt ôm vết thương, cứ chui rúc vào lòng Cố Đình Uyên.
"Cô ấy còn đang bị thương, các người tránh ra hết đi."
"Bảo vệ đâu, bảo vệ..."
Cố Đình Uyên gào thét đầy bực bội, một tay chặn paparazzi, một tay bảo vệ ch/ặt chẽ Nhạc Tư Duyệt.
Rõ ràng, bảo vệ bên ngoài không vào được.
Tôi lạnh lùng nhìn màn kịch này, vốn tưởng rằng chuyện không liên quan đến mình.
Đột nhiên, Cố Đình Uyên chĩa mũi dùi vào tôi.
"Có phải cô giở trò không, bao nhiêu b/ệnh viện tư không đi, lại cứ phải đến cái b/ệnh viện tồi tàn này."
Mọi người quay đầu theo anh ta, như phát hiện ra lục địa mới, ào ạt đổ dồn về phía tôi.
"Hóa ra là phu nhân, nghe nói cô Nhạc bị thương là do bà đá/nh, xin bà hãy giải thích một chút?"
"Phu nhân, bà hiểu thế nào về mối qu/an h/ệ giữa cô Nhạc và ông Cố?"
Những người này vì muốn đào bới tin tức, đâu có quan tâm đến tình trạng sức khỏe của tôi, nhanh chóng bao vây giường b/ệnh của tôi.
Tôi tê liệt lắng nghe sự ồn ào của họ.
Cố Đình Uyên vì để bảo vệ Nhạc Tư Duyệt, lại đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn.
Nhìn xuyên qua đám đông, tôi lại nhìn về phía Cố Đình Uyên.
Anh ta dường như cũng không lường trước được tình cảnh này, theo bản năng muốn đến giải c/ứu tôi.
Nhưng Nhạc Tư Duyệt đột nhiên ngất xỉu, anh ta nghiến răng, vẫn ôm lấy đối phương rồi lén lút chuồn mất.
Đám paparazzi thấy vậy, một phần tách ra để vây chặn, nhóm còn lại vẫn không chịu buông tha cho tôi.
"Phu nhân, ông Cố thà bỏ mặc bà cũng phải đưa cô Nhạc đi trước, có phải điều đó chứng tỏ cuộc hôn nhân của hai người đã trên danh nghĩa rồi không?"
"Phu nhân, vết thương của bà có phải do ông Cố gây ra trong lúc anh hùng c/ứu mỹ nhân không?"
Trong cảnh hỗn lo/ạn, bỗng có một luồng sáng chiếu vào.
"Cô ấy là b/ệnh nhân, các người chú ý một chút, đây là b/ệnh viện."
"Gây thương tích cho người khác ngoài ý muốn vẫn sẽ bị xét xử như thường."
Triệu Xuyên Bình mạnh mẽ bước vào, anh chắn trước mặt tôi, như một bức tường thành vững chãi có thể dựa vào.
Lời nói của anh khiến đám paparazzi càng thêm phấn khích.
Điện thoại lại đồng loạt hướng về phía anh.
"Vị này, xin hỏi anh và phu nhân có qu/an h/ệ gì?"
"Bức tường thành" dường như chưa từng trải qua cảnh tượng này, có chút lung lay.
Nhưng anh quay đầu nhìn tôi một cái, lại nghiến ch/ặt răng, tiếp tục chắn cho tôi.
Ha ha, người lạ còn sẵn lòng toàn tâm toàn ý bảo vệ tôi, vậy mà Cố Đình Uyên, kẻ từng hứa hẹn che chở tôi suốt đời, lại dễ dàng vứt bỏ tôi.
Tôi mở đôi mắt đầy tia m/áu, khẽ kéo vạt áo Triệu Xuyên Bình, ra hiệu cho anh tránh ra một khoảng, rồi nở nụ cười rạng rỡ với tất cả những chiếc điện thoại.
"Cố Đình Uyên và cô Nhạc Tư Duyệt là mối qu/an h/ệ yêu đương bình thường."
"Còn tôi và Cố Đình Uyên đã nộp đơn ly hôn rồi. Đợi thời gian hòa giải kết thúc, mọi thứ của họ đều không còn liên quan gì đến tôi nữa."
Tin tức gây chấn động này nhanh chóng quét sạch cả thành phố.
Chẳng mấy ngày sau, tôi nhận được điện thoại của mẹ.
Cuối cùng em trai tôi đến đón tôi xuất viện, bất kỳ thủ tục nào cũng chưa làm xong, nó đã lập tức đưa tôi về nhà.
Tôi thậm chí còn không kịp nói lời tạm biệt với Triệu Xuyên Bình.
Tôi vốn tưởng rằng, dù không nhận được sự quan tâm và che chở của mẹ, ít nhất cũng có thể sở hữu một mảnh đất yên bình.
Nhưng vừa đến cửa, mẹ tôi đã không kìm được mà t/át tôi một cái.
"Mạc An Kỳ, mày đang nói bậy bạ gì trước truyền thông thế hả. Còn đòi ly hôn với Đình Uyên, ai cho mày cái mặt mũi đó?"
"Đình Uyên là người tốt như vậy, chẳng qua chỉ là nuôi một con chim hoàng yến bên ngoài thôi."
"Mày không biết tình hình gia đình bây giờ thế nào sao? Mày có từng nghĩ cho tao, cho em trai mày chút nào không?"