Khi tôi bước ra từ Cục Dân chính, trong tay siết ch/ặt cuốn sổ nhỏ màu xanh lá.
Ánh mặt trời chói chang khiến tôi nheo mắt đứng trên bậc thềm, ngoái đầu nhìn cánh cửa kính đó. Lục Nghiễn Thần không ra theo.
Cũng tốt.
Đỡ phải giả vờ khách sáo mà hỏi câu "Có cần tôi chở cô một đoạn không".
Tôi cúi đầu nhìn giấy chứng nhận ly hôn, bức ảnh trên đó được chụp từ hai năm trước. Khi ấy tôi vẫn còn mặc chiếc áo sơ mi trắng, cười đến mức đôi mắt cong lại như hai vầng trăng khuyết. Lục Nghiễn Thần đứng cạnh tôi, khóe miệng khẽ nhếch, hiếm hoi lắm mới không trưng ra bộ mặt lạnh tanh.
Nhân viên chụp ảnh nói: "Chú rể lại gần một chút, đúng rồi, cười lên nào."
Anh ấy đã cười thật.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh cười.
Cũng là lần cuối cùng.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn thoại mẹ tôi gửi. Tôi không bấm vào, chỉ nhìn vòng tròn nhỏ xoay xoay trên màn hình cũng biết bà định nói gì -- "Ly hôn rồi thì tốt, ly hôn rồi thì tốt, đáng lẽ phải ly hôn từ lâu rồi mới phải. Cái gã họ Lục đó có gì hay ho chứ, lạnh như một tảng băng, đến lúc con sinh con bị băng huyết mà nó còn chẳng buồn đến b/ệnh viện ngó ngàng lấy một cái..."
Tôi nhét điện thoại vào túi.
Con cái.
Nhắc đến con, lồng ngựk lại bắt đầu đ/au nhói. Hai năm rồi, tôi cứ ngỡ mình đã quen với nỗi đ/au này. Nhưng mỗi khi nhớ lại, vẫn cảm giác như có ai đó dùng con d/ao cùn từ từ cứa vào đó.
Là một bé gái.
Lúc chào đời chỉ nặng hơn hai cân, bé xíu một nắm, đến khóc cũng không biết khóc đã bị đưa vào lồng ấp. Tôi nằm trong phòng b/ệnh đợi ba ngày, đợi con khỏe lại. Thế nhưng sáng ngày thứ tư, bác sĩ đến rút kim truyền dịch cho tôi, chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
Tôi không khóc.
Từ lúc mang th/ai đến khi sinh nở, Lục Nghiễn Thần chưa từng đến một lần.
Tôi khóc cho ai xem chứ.
Sau này tôi mới biết, mấy ngày đó anh đang ở bên cạnh "ánh trăng sáng" của mình. Cô bạn thanh mai trúc mã ấy từ nước ngoài trở về, tái phát b/ệnh trầm cảm, anh phải ở bên cạnh, dỗ dành, túc trực không rời nửa bước. Còn tôi? Tôi chỉ là đối tượng liên hôn do gia đình sắp đặt, đăng ký kết hôn treo cái danh nghĩa, nhiệm vụ coi như hoàn thành.
Mẹ tôi nói anh là một tảng băng.
Không đúng.
Sự dịu dàng của anh từng dành cho người khác, chỉ là chưa từng dành cho tôi mà thôi.
Tôi ngồi trên băng ghế bên đường một lúc, muốn cho bản thân chút thời gian để tiêu hóa hai chữ "ly hôn". Chín năm rồi, từ cấp ba lên đại học, từ đại học đến kết hôn, tôi quen biết Lục Nghiễn Thần tròn chín năm, thích anh tròn chín năm.
Chín năm đổi lấy một cuốn sổ xanh.
Có đáng không?
Không biết nữa.
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên có thứ gì đó lướt qua trước mắt tôi.
Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên, tưởng là hoa liễu. Nhưng hoa liễu tháng sáu đã hết từ lâu rồi.
Thế nhưng những thứ đó không phải từ trên trời rơi xuống, mà là... xuất hiện từ hư không, giống như những dòng bình luận chạy ngang qua trước mắt tôi từng hàng một.
【Á á á cuối cùng cũng ly hôn rồi! Chị gái tự do rồi!】
【Hu hu hu khóc ch*t mất, đoạn này viết chân thực quá, chỉ đọc chữ thôi mà đã muốn khóc rồi】
【Khoan đã khoan đã, đây là thời điểm nào vậy? Tác giả không nói rõ ràng gì cả】
【Chắc là ngày ly hôn thôi, nguyên tác từng viết, nữ chính từ Cục Dân chính đi ra, ngồi trên băng ghế hồi tưởng lại】
【Mấy người spoil ở phía trước cút đi được không! Tôi mới đọc đến chương một thôi!】
【Gấp gấp gấp, có ai nói cho tôi biết phía sau có ngược không, ngược quá thì tôi không đọc nữa đâu】
【Không ngược không ngược, phía sau sướng bay người, tin tôi đi】
Tôi sững sờ.
Chuyện gì thế này?
Tôi dụi dụi mắt, những dòng chữ đó vẫn còn đó.
【Ha ha ha ha ha nữ chính bắt đầu dụi mắt rồi, động tác kinh điển】
【Các chị em ơi cô ấy không nhìn thấy chúng ta đâu nhỉ?】
【Chắc chắn không thấy rồi, đây là hệ thống bình luận, một chiều thôi, cô ấy mà nhìn thấy thì thành bàn tay vàng (bàn tay may mắn) rồi】
【Phải nói thiết lập của bộ truyện này đỉnh thật, ngày ly hôn thức tỉnh hệ thống bình luận, trực tiếp nhìn thấy những lời hối h/ận của chồng sau mười năm nữa】
【Nói nhỏ một câu, mười năm sau nam chính thảm thật, ngày nào cũng bình luận dưới Weibo của nữ chính, hèn mọn đến mức đáng thương】
【Đáng đời, ai bảo lúc đầu không biết trân trọng】
Tim tôi hẫng một nhịp.
Hệ thống bình luận? Mười năm sau? Chồng hối h/ận?
Những từ này ghép lại với nhau, nhìn thế nào cũng như đang nói về tôi.
Nhưng sao có thể chứ?
Chắc chắn là do mình quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác rồi.
Tôi đứng dậy, định về nhà ngủ một giấc. Nhưng mới đi được hai bước, trước mắt lại lướt qua một loạt bình luận:
【Lục Nghiễn Thần còn ba phút nữa là ra rồi, các chị em rút mau, tôi không muốn nhìn cái mặt đưa đám của anh ta】
【Đến rồi đến rồi, anh ta đuổi theo rồi, bắt đầu hối h/ận rồi kìa】
【Bây giờ hối h/ận thì có ích gì, người ta Lâm Niệm Ninh đang đứng ngoài mưa đợi anh ta kìa, anh ta chạy đến Cục Dân chính làm gì】
【Câu nói kinh điển của ánh trăng sáng: Tôi bị trầm cảm, tôi chỉ cần anh ấy ở bên】
【C/ứu mạng, mỗi lần nhìn thấy Lục Nghiễn Thần nói "Cô ấy chỉ cần tôi" là tôi lại muốn xông vào màn hình t/át cho anh ta một cái】
【Lúc đá/nh nhớ gọi tôi với】
Tôi dừng bước.
Lục Nghiễn Thần sắp ra rồi?
Tôi ngoái đầu nhìn lại, cửa Cục Dân chính vẫn đóng ch/ặt, không có động tĩnh gì cả.
Nhưng giây tiếp theo, cánh cửa bị đẩy ra.
Lục Nghiễn Thần đứng trên bậc thềm, ngược sáng, không nhìn rõ biểu cảm. Nhưng anh không động đậy, cứ đứng như vậy, ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Tôi siết ch/ặt tờ giấy chứng nhận ly hôn trong tay.
Ba giây sau, anh bước tới.
"Tôi đưa cô về."
Không phải câu hỏi, mà là một câu trần thuật.
Tôi mở miệng, định nói không cần, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, trước mắt lại là một loạt bình luận: