Vai anh ta bắt đầu r/un r/ẩy.

“Nếu anh đến, dù chỉ muộn một chút, dù chỉ chậm một tiếng thôi, con bé đã không ch*t.”

Cô ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào anh.

Nước mưa quất vào mặt cả hai người.

“Lục Dữ, chuyện này, anh định bù đắp thế nào?”

Môi anh r/un r/ẩy, không thốt nên lời.

Nước mắt hòa cùng nước mưa chảy xuống.

Anh muốn nói.

Muốn nói xin lỗi.

Nhưng ba chữ này, nhẹ bẫng đến nực cười.

Anh không trả lời được.

Cô đứng dậy, che ô rời đi.

Trong mưa chỉ còn lại một mình anh quỳ đó.

Rất lâu, rất lâu.

Lục Dữ lại đến.

Lần này anh không đứng dưới lầu nữa mà gõ cửa thẳng vào nhà.

Vệ sĩ của Cố Diễn chặn anh lại, Tống Hàm Sương từ bên trong bước ra: “Để anh ta vào đi.”

Cô đứng giữa phòng khách, trên bàn trà trước mặt đặt một chiếc hộp.

“Anh muốn cơ hội, đúng không?”

Lục Dữ nhìn chiếc hộp đó, sững người một lúc.

“Bên trong có hộp m/ù, mỗi tờ giấy đều ghi ‘tha thứ’ hoặc “không tha thứ’.” Cô đẩy chiếc hộp về phía anh.

“Rút trúng ‘tha thứ’, tôi sẽ quay về cùng anh.”

Lục Dữ gần như lập tức thò tay vào trong.

X/é tờ đầu tiên: “Không tha thứ”, tờ thứ hai: “Không tha thứ”.

Tờ thứ ba, thứ tư, thứ năm.

Không tha thứ. Không tha thứ. Không tha thứ.

Anh x/é ngày càng nhanh, cạnh sắc của vỏ giấy c/ắt rá/ch ngón tay, m/áu dính lên những tờ giấy.

Anh không dừng lại.

Tờ thứ mười. Tờ thứ hai mươi.

Đầy sàn là mảnh giấy vụn, tờ nào cũng chỉ có ba chữ đó.

Đến những tờ cuối cùng, tay anh đã run lên cầm cập.

Hộp m/ù cuối cùng bị x/é toạc: “Không tha thứ”.

Chiếc hộp trống không.

Anh quỳ gục giữa đống giấy vụn, đôi tay đầy m/áu.

Ngẩng đầu nhìn cô.

Cô đứng trước mặt anh, rũ mắt xuống: “Đây chính là cảm giác của tôi suốt ba năm qua.”

“Mỗi tháng đều mở ra, lần nào cũng nghĩ, có lẽ lần này sẽ được nhiều hơn một chút. Đủ để m/ua một hộp sữa, đủ để cho con bé đi khám b/ệnh một lần.”

“Lần nào mở ra cũng là thất vọng.”

“Nhưng tôi không đ/ập phá đồ đạc, không phá nát văn phòng, không suy sụp.”

“Tôi xếp gọn tờ giấy, cất vào ví, rồi tiếp tục sống. Tôi nghĩ, rồi sẽ có ngày anh hiểu ra.”

Lục Dữ cúi đầu, trán gần như chạm sát sàn nhà.

“Hàm Sương…”

“Anh có thể đi được rồi.”

Cô đóng cửa lại.

Anh ngồi trước cửa suốt một đêm.

Khi trời sáng, xe của Cố Diễn đến đón cô đi.

Cô đi ngang qua anh, không hề nhìn lại.

Cùng ngày hôm đó.

Tin tức trong nước chấn động.

Vụ án Tống Tư Điềm làm giả giấy tờ đăng ký kết hôn chính thức được khởi tố, tập đoàn Lục thị dừng toàn bộ giao dịch kinh tế với nhà họ Tống.

Tất cả thẻ ngân hàng của Tống Tư Điềm bị đóng băng.

Trung tâm chăm sóc sau sinh VIP bị thanh lý.

Một trăm thùng sữa bột nhập khẩu, xe đưa đón riêng, thẻ thành viên hạng đen.

Chỉ sau một đêm, tất cả đều biến mất.

Cô ta gọi điện cho Lục Dữ, hơn một trăm cuộc.

Cuối cùng anh cũng bắt máy: “A Dữ, anh không thể đối xử với em như vậy, đó cũng là con của anh mà! Anh không cần con bé nữa sao?”

Giọng Lục Dữ lạnh như lấy ra từ trong băng giá.

“Con gái tôi đã bị cô hại ch*t rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Đứa trẻ trong miệng cô, ngủ trong phòng VIP, mặc bộ đồ liền thân mấy ngàn tệ, chưa bao giờ thiếu thốn thứ gì. Còn con gái tôi thì sao?”

Anh dừng lại một chút.

“Tống Tư Điềm, con gái tôi đã bị cô hại ch*t rồi! Cô lấy tư cách gì mà nhắc đến con với tôi?”

Điện thoại bị ngắt.

Tống Tư Điềm đổ gục xuống đất.

Cùng ngày, bố mẹ Tống nhận được thư luật sư, đòi lại 1,88 triệu tệ cùng ba năm tiền lãi.

Họ bay đến Hawaii, quỳ dưới tòa chung cư.

“Hàm Sương, bố mẹ sai rồi, c/ầu x/in con nói đỡ cho Lục Dữ vài câu…”

Trợ lý của Cố Diễn xuống nhắn lại: “Cô Tống nói, cô ấy không có bố mẹ.”

Mẹ Tống ôm ngựk ngã xuống đất.

Lần này, chẳng có ai quan tâm đến bà ta nữa.

Năm năm sau.

Mùa xuân ở Honolulu đến rất sớm, hoa giấy nở rộ đầy tường ban công.

Tống Hàm Sương ngồi trên ghế mây, trên đùi đặt một cuốn sách chưa đọc được mấy trang.

Gió thổi qua, cô nhắm mắt lại, rất đỗi bình yên.

Phía sau vang lên tiếng bước chân nhỏ xíu.

“Mẹ ơi, mẹ xem này!”

Một cậu bé hơn ba tuổi chạy lạch bạch đến, trên tay giơ một bức tranh, những nét vẽ bằng sáp màu nguệch ngoạc.

“Đây là gì thế con?”

“Là mẹ đấy ạ!”

Cô mỉm cười, nhận lấy bức tranh, bên cạnh những vòng tròn xiêu vẹo là một vòng tròn nhỏ hơn.

“Cái nhỏ này là ai thế?”

“Là chị gái ạ.”

Cô sững người một lúc.

Cố Diễn bưng đĩa trái cây từ trong bếp ra, nghe thấy câu này, bước chân khựng lại.

Cậu bé ngước khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc nói: “Bố bảo con có một chị gái, chị ấy sống trên trời, khi nào mẹ nhớ chị ấy thì nhìn những ngôi sao.”

Tống Hàm Sương cúi đầu hôn lên trán cậu bé.

“Đúng rồi, chị ấy sống trên trời.”

Mắt cô đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại đang mỉm cười.

Cố Diễn bước tới, không nói gì, chỉ đặt đĩa trái cây bên cạnh tay cô rồi ngồi xuống.

Tài khoản của cô có số tiền đủ để tiêu mười đời không hết.

Tủ quần áo của cô chất đầy váy vóc anh m/ua, tủ giày nhiều đến mức cô đi không xuể.

Có lần cô bảo quá nhiều rồi, anh nói vẫn chưa đủ.

“Em xứng đáng có được tất cả những gì tốt đẹp nhất.”

Cuối tuần, trung tâm thương mại.

Cô dắt tay con trai đi m/ua giày, nhóc con ba tuổi rưỡi cứ đòi tự mình chọn, ngồi xổm trước kệ hàng lựa mãi, Cố Diễn đi thanh toán, cô đứng bên cạnh đợi.

Trong tầm mắt, một người dừng bước.

Cô quay đầu lại, Lục Dữ đang đứng cách đó vài mét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
5 Đắm Hải Chương 16
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm