“Quý Chiêu, cô từng bị người ta bỏ rơi ngay trong ngày cưới, danh tiếng “nữ hoàng biển cả” cũng chẳng hay ho gì, hay là cô làm phù dâu chuyên rót rư/ợu đi?”
“Đúng đấy, thân phận của cô không tiện lên sân khấu, chi bằng cứ đứng ở tiệc rư/ợu chặn vận xui giúp cô dâu chúng tôi đi?”
Trần Hi cười nhìn mấy cô phù dâu kia, rồi lắc lắc cánh tay Tông Úc.
Tông Úc nhíu mày, do dự nhìn tôi.
Tôi liếc nhìn họ một cách lạnh lùng.
“Rót rư/ợu? Các người không sợ tôi hắt rư/ợu vào mặt khách khứa sao?”
“Tông Úc, đám cưới tôi sẽ không tham gia nữa, chúc anh và Trần Hi trăm năm hạnh phúc, bạc đầu giai lão.”
Tôi quay người bỏ đi.
Ánh mắt Tông Úc trầm xuống, anh ta nghiêng người nắm lấy tay tôi.
“Chiêu Chiêu!”
Lúc này lại không giữ chừng mực với bạn trai người khác nữa sao?
Tôi cười lạnh định hất tay anh ta ra, nhưng Tông Úc đã chủ động buông tay trước.
Trần Hi đang đan mười ngón tay vào tay anh ta, hốc mắt đỏ hoe nhưng vẫn đầy hiểu chuyện.
“Anh Úc, em biết mà, đám cưới của chúng ta chỉ là diễn kịch, Chiêu Chiêu mới là người vợ tương lai của anh, anh đừng làm cô ấy gi/ận.”
Tông Úc thấy cô ta như vậy, lòng mềm nhũn.
“Không có chuyện đó, hiện tại em mới là vị hôn thê của anh, còn Quý Chiêu, chỉ là...”
Anh ta cũng không nói rõ được tôi là gì.
Một sự tồn tại khó xử, không danh phận, không được yêu thích...
Trần Hi đã cảm động ôm lấy anh ta, hai người âu yếm, tình trong như đã mặt ngoài còn e.
Tôi ôm ngựk.
Ngay cả khi cảnh tượng này đã chứng kiến không dưới hai mươi lần.
Nhưng mỗi lần họ chà đạp tôi để hâm nóng tình cảm, tôi vẫn cảm thấy đ/au đớn.
Tôi rời khỏi hiện trường tổng duyệt một cách suôn sẻ.
Khi tôi đi, trời lại đổ một trận mưa lớn.
Nhưng lần này họ đã có mái che đầy sao và tình yêu, váy cưới của cô ta sẽ chỉ rơi trên thảm đỏ, chứ không phải quỳ trong bùn lầy.
【Chương 4】
Tông Úc kết hôn rồi, ân oán của chúng tôi cuối cùng cũng kết thúc.
Tôi chặn tất cả Tông Úc và Trần Hi, ghim tin nhắn của Thẩm Chấp lên đầu.
Taxi vừa đến chân chung cư, mẹ tôi đang lảng vảng ở cửa cầu thang liền xông tới.
Vừa nhìn thấy tôi, bà đã đẩy tôi ngược lại vào trong xe.
“Biết ngay là mày sẽ quay về, gây họa xong là chạy về nhà! Sao mày không học được nửa phần tốt đẹp của Hi Hi hả?”
Tôi phản kháng đẩy bà ra, bà tức gi/ận giáng thẳng một cái t/át vào mặt tôi.
“Trốn cái gì? Mày làm Hi Hi xuất huyết nặng trong buổi tổng duyệt đám cưới, tao tính sổ với mày mà mày còn dám phản kháng?”
Xuất huyết nặng?
Má đ/au nhói, tôi nắm lấy bàn tay đang giơ cao của mẹ.
“Cô ta xuất huyết liên quan gì đến con, mẹ tìm con làm gì?”
“Liên quan gì đến mày? Mày nói là thành toàn, kết quả vẫn không buông bỏ được Tông Úc? Cố tình kích động Hi Hi khiến người ta sảy th/ai, giờ người ta đã được đưa đi cấp c/ứu, mày lấy cái mặt dày nào ra mà phủi bỏ trách nhiệm?”
Vừa đến b/ệnh viện, Tông Úc đang túc trực ở cửa phòng phẫu thuật nhìn sang với đôi mắt đỏ ngầu.
Anh ta túm lấy cổ tay tôi, ánh mắt đầy chán gh/ét.
“Là cô cố ý đúng không? Giả vờ cao thượng rời đi, nhưng sau lưng lại đe dọa Hi Hi, bảo rằng nếu dám kết hôn với anh thì sẽ phát ảnh nóng của cô ta ngay tại đám cưới?”
Sắc mặt Tông Úc trở nên dữ tợn.
Anh ta dùng sức đẩy mạnh, tôi văng vào tường.
“Rắc--”
Xươ/ng vai trái của tôi trật khớp, cơn đ/au dữ dội khiến tôi không thể thốt nên lời.
Anh ta nhìn khuôn mặt trắng bệch của tôi rồi cười lạnh.
“Lúc Hi Hi xuất huyết vì cô, cô ấy còn đ/au hơn gấp bội.”
Tôi nghiến răng phản bác.
“Tôi không có, anh có thể kiểm tra điện thoại của tôi.”
Anh ta chỉ ngồi xổm xuống, nâng cằm tôi lên, ánh mắt lạnh lùng.
“Tôi không tin cô, Hi Hi xuất huyết cần giấy hiến m/áu, cô đi hiến đi, coi như là chuộc tội.”
Bố mẹ kéo tôi đến khoa huyết học, miệng cười nói bảo đi hiến m/áu c/ứu người.
Vì mất m/áu mà sắc mặt tôi trắng bệch, bố mẹ chỉ tiếc nuối cầm lấy tờ giấy chứng nhận hiến m/áu tiêu chuẩn 300ml.
Miệng lẩm bẩm rằng tôi quá nhẹ cân, hạn mức rút m/áu quá thấp, tội lỗi chuộc được không đáng là bao.
Ca phẫu thuật nạo th/ai của Trần Hi thuận lợi, khi bố mẹ dẫn tôi đến xin lỗi, cô ta đang rúc vào lòng Tông Úc khóc không ra hơi.
“Con mất rồi, anh Úc, đám cưới của chúng ta có phải cũng không còn nữa không?”
“Em không muốn sống nữa, anh Úc, em phải làm sao đây?”
Tông Úc đầy vẻ xót xa.
“Không đâu, đám cưới là tổ chức vì em, còn về đứa bé, sau này chúng ta sẽ còn có nữa!”
Tôi nhếch mép, dù bị đ/è ép vẫn không nói nổi một lời mềm mỏng.
Trần Hi thấy vậy liền khóc lóc bày tỏ.
“Tất nhiên là em sẽ tha thứ cho Chiêu Chiêu, nhưng em không thể thay đứa con của mình mà đồng ý được, xin lỗi nhé, Chiêu Chiêu.”
Trần Hi vùi mặt vào ngựk Tông Úc, ánh mắt anh ta u trầm.
“Đã vậy thì, Quý Chiêu, cô hãy công khai xin lỗi tại đám cưới của tôi và Hi Hi đi, thừa nhận cô vì gh/en t/uông m/ù quá/ng mà cố tình làm hại đứa con của Hi Hi để được kết hôn với tôi sớm hơn.”
“Chỉ cần cô làm được, đợi Hi Hi mang th/ai lần nữa, tôi sẽ tiếp tục thực hiện lời hứa của mình.”
Tôi gần như muốn bật cười thành tiếng, cơn đ/au từ vết thương khiến tôi càng thêm tỉnh táo.
“Được thôi, ngày cưới của anh tôi sẽ tặng anh một món quà lớn.”
Tông Úc nhìn ánh mắt thờ ơ của tôi, lần đầu tiên nhận ra có thứ gì đó đã vượt ngoài tầm kiểm soát của anh ta.
Một ngày trước khi đám cưới bắt đầu.
Tông Úc xóa sạch tất cả những bài đăng công khai hẹn hò trên trang cá nhân.
Như thể hai năm qua hẹn hò với những người yêu cũ, chỉ là một trò chơi mạo hiểm nhẹ nhàng nhằm hànhz hạz tôi.
Ngày cưới, người dẫn chương trình thông báo có thêm một tiết mục đặc biệt, yêu cầu tôi lên sân khấu sám hối trước hai nhân vật chính.
Khách khứa nhìn nhau đầy ẩn ý.