Ông ta quay đầu lại với vẻ không thể tin nổi, trừng trừng nhìn Liễu Như Yên.
Hai tên cấm quân lôi một con nha hoàn bị trói như đò/n bánh tét, ném mạnh xuống trước mặt Thẩm Tranh.
Đó chính là nha hoàn thân tín của Liễu Như Yên.
"Tướng quân tha mạng! Là Liễu di nương sai nô tỳ đến phòng củi phóng hỏa!"
"Cuốn sổ sách tham ô quân lương cũng là di nương sai nô tỳ lén lút giấu vào thư phòng của Lâm đại nhân để giá họa!"
Trán con nha hoàn đ/ập xuống nền đ/á xanh kêu cộp cộp.
Thẩm Tranh như bị sét đá/nh ngang tai, cả người đờ đẫn tại chỗ.
Ông ta nhìn Lâm Thanh Hàn sống ch*t không rõ trên cáng, lại nhìn tôi với đầy vết bỏng và bộ dạng thảm hại.
Cuối cùng ông ta cũng nhận ra, chính tay mình đã dồn người anh em trung thành nhất và người vợ kết tóc se tơ vào đường cùng.
"Không... không thể nào..."
Sự hối h/ận tột cùng gặm nhấm trái tim ông ta như một con rắn đ/ộc.
Ông ta nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu, lồm cồm bò tới muốn lại gần.
"Thanh Uyển, ta không biết... ta thực sự không biết ả sẽ phóng hỏa gi*t nàng..."
"Ta chỉ muốn nàng chịu nhún nhường, ta không hề muốn nàng ch*t!"
Liễu Như Yên thấy mọi chuyện bại lộ, lập tức lao đến dưới chân Sở D/ao.
"Trưởng công chúa minh giám! Tất cả đều là Thẩm Tranh ép buộc thiếp làm!"
"Thiếp là phận nữ nhi yếu đuối, làm sao dám tư thông với địch quốc, tất cả đều là do ông ta sai khiến!"
Ả khóc lóc thảm thiết, cố gắng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Thẩm Tranh.
"Chát!"
Một tiếng vang giòn giã n/ổ tung trong sân.
Sở D/ao vung tay, giáng một cái t/át mạnh vào mặt Liễu Như Yên.
Lực đạo khổng lồ hất văng Liễu Như Yên ra xa, đ/ập mạnh vào tường viện.
M/áu tươi hòa lẫn hai chiếc răng g/ãy phun ra từ miệng ả.
Nửa khuôn mặt lập tức sưng vù như cái bánh bao, in hằn dấu tay đỏ chót.
Đám gia đinh, mụ sai vặt xung quanh sợ hãi hít một hơi lạnh, dập đầu sát đất, không dám thở mạnh.
Thẩm Tranh đờ đẫn nhìn cảnh này, đến cả động tác đỡ Liễu Như Yên cũng quên mất.
Tôi đứng cách đó vài bước, lạnh lùng nhìn vở kịch "chó cắn chó" này.
Sở D/ao nhìn xuống Liễu Như Yên từ trên cao, lấy khăn tay ra lau tay đầy gh/ê t/ởm.
"Sắp ch*t đến nơi rồi mà còn dám cắn ngược, thực sự coi ngục Chiếu của Thần Xu Doanh là đồ trang trí sao?"
Thẩm lão phu nhân chống cây gậy tử đàn, lồm cồm bò ra từ nội viện.
"Điện hạ! Điện hạ minh giám ạ!"
Bà ta quỳ sụp dưới chân Sở D/ao, run như cầy sấy.
"Tất cả đều là do con hồ ly tinh này giở trò!"
Bà ta lấy từ trong ngựk ra một xấp bông thấm m/áu và một tờ cung khai,
ném mạnh vào mặt Liễu Như Yên.
"Nó căn bản không hề mang th/ai!"
"Nó m/ua chuộc phủ y giả vờ có th/ai, rồi dùng tiết gà làm bẩn bông để giả vờ sảy th/ai!"
"Ngay cả bát th/uốc tuyệt tự đó, cũng là nó lừa Tranh nhi nói là canh an thần!"
Thẩm Tranh trừng mắt nhìn bằng chứng giả có th/ai trên mặt đất.
Sự thâm tình trong mắt ông ta tan vỡ hoàn toàn,
thay vào đó là cơn gi/ận dữ đi/ên cuồ/ng vì bị đùa giỡn.
"Nàng dám lấy con cái ra lừa ta?"
Liễu Như Yên nằm liệt trên đất, mặt c/ắt không còn giọt m/áu,
đến một lời biện giải cũng không thốt nên lời.
Tôi lạnh lùng nhìn đám người vừa nãy còn cao cao tại thượng ép bức tôi,
giờ đây đang cắn x/é lẫn nhau như lũ chó dại.
Cơn đ/au thấu xươ/ng ở bụng dưới lại ập đến.
Trước mắt tôi tối sầm lại, hoàn toàn mất đi tri giác.
Khi mở mắt ra lần nữa, đầu mũi tôi vương vấn hương an thần đắt tiền.
Sở D/ao ngồi bên mép giường, nói với tôi rằng mạng của anh trai đã được giữ lại.
Mà dưới chân giường, một người đàn ông mặc tù phục đang quỳ.
Là Thẩm Tranh.
Ông ta tóc tai rũ rượi, đeo gông cùm nặng nề,
đôi mắt đỏ ngầu như đang rỉ m/áu.
Ông ta nắm ch/ặt tờ văn thư giáng thê đã bị vò nát.
"Thanh Uyển, nàng tỉnh rồi..."
Ông ta quỳ gối bò đến bên giường,
bàn tay r/un r/ẩy muốn chạm vào vạt áo tôi.
"Ta sai rồi, ta thực sự biết sai rồi."
"Ngày mai ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng đón nàng về phủ, trả lại quyền quản lý trung quỹ cho nàng."
"Con đ/ộc phụ Như Yên đó, ta đã tự tay c/ắt đ/ứt gân tay ả rồi."
"Nàng tha lỗi cho ta có được không?"
Tôi nhìn bộ dạng khóc lóc thảm thiết gh/ê t/ởm đó của ông ta, trong đáy mắt chỉ còn sự giễu cợt.
"Thẩm Tranh, ông nghĩ tôi còn thèm khát tướng quân phủ của ông sao?"
Tôi vén chăn lên,
để lộ đôi chân trắng bệch như giấy vì bị th/uốc tuyệt tự hànhz hạz.
"Mạng này của tôi, suýt chút nữa đã bị ông th/iêu ch*t trong phòng củi."
"Đôi chân của anh tôi, bị ông tự tay giẫm nát."
"Tôi bị ông ép ký tờ thú tội, trở thành đ/ộc phụ bị cả tộc phỉ nhổ."
Tôi rút từ dưới gối ra một mật lệnh ố vàng,
ném mạnh vào gương mặt giả tạo của ông ta.
"Ông tưởng đổ hết tội cho Liễu Như Yên là có thể tẩy trắng sao?"
"Đây là mật lệnh nửa tháng trước ông ra lệnh tiêu hủy sổ sách thông địch cho ả!"
"Ông sớm đã biết ả thông địch!"
"Ông vì bảo vệ ngoại thất, mà đổ tội ch*t tham ô quân lương lên đầu anh tôi!"
Thẩm Tranh nhìn vào mật lệnh đó, đồng tử co rút dữ dội.