“Bộ phận kiểm toán nội bộ đã điều tra rõ ràng, trong ba trăm triệu mà Lâm Kiến Quốc chuyển đi, có hai mươi triệu đã chảy vào tài khoản cá nhân của cô.”
“Cô nghĩ mình còn có thể nhởn nhơ bên ngoài được mấy ngày nữa?”
Phòng tuyến tâm lý của Lâm Vy Vy hoàn toàn sụp đổ.
Đôi chân cô ta mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
“Chị Vân Đường... không, tiểu thư Tạ! Cô tha cho tôi đi!”
Cô ta bò tới, định ôm lấy chân tôi, liền bị Triệu Lâm đ/á văng ra.
“Tôi biết sai rồi! Tất cả là do Trần Việt quyến rũ tôi! Là anh ta lừa tôi rằng anh ta sắp được thăng chức giám đốc, tôi mới nhất thời hồ đồ...”
“Tôi sẽ trả lại hết tiền cho các người! C/ầu x/in cô đừng để tôi phải ngồi tù! Tôi còn trẻ lắm!”
Tôi nhìn dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của cô ta dưới đất.
Cảm thấy vô cùng chán gh/ét.
“Ném cô ta ra ngoài.”
Tôi quay người, không thèm nhìn cô ta nữa.
“Tiện thể báo cảnh sát, cứ nói là có người đột nhập tr/ộm cắp.”
Triệu Lâm phất tay.
Hai vệ sĩ ngoài cửa bước vào, lôi Lâm Vy Vy đi như kéo một con chó ch*t.
Tiếng hét tuyệt vọng của cô ta vang vọng khắp hành lang.
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.
Tôi nhìn căn phòng mình đã sống suốt năm năm này.
Trên tường vẫn còn vết đinh mà Trần Việt từng đóng để treo ảnh cưới.
Trong góc vẫn còn lớp giấy dán tường rẻ tiền mà tôi tự tay dán để tiết kiệm tiền.
Mọi thứ đều trở nên thật nực cười.
“Tiểu thư Vân Đường, căn nhà này xử lý thế nào ạ?”
Triệu Lâm hỏi.
“B/án đi.”
Tôi bước ra ngoài cửa.
“Cùng với đống rác bên trong, vứt hết đi.”
Một tuần sau.
Phiên tòa diễn ra.
Tôi không đến dự khán.
Sau khi phiên tòa kết thúc, Triệu Lâm lập tức báo cáo kết quả cho tôi.
“Lâm Kiến Quốc, tội chiếm đoạt tài sản và xâm phạm bí mật thương mại, tổng hợp hình ph/ạt, kết án mười lăm năm tù giam.”
“Trần Việt, với tư cách đồng phạm, kết án tám năm tù giam và nộp ph/ạt một triệu tệ.”
“Lâm Vy Vy vì liên quan đến tội che giấu, tiêu thụ tài sản do phạm tội mà có, bị kết án ba năm.”
Tôi ngồi trong văn phòng Chủ tịch trên tầng cao nhất của tòa nhà Hoa Viễn.
Tay lật xem một vụ sáp nhập mới.
“Một triệu tệ tiền ph/ạt.”
Tôi không ngẩng đầu lên.
“Cái thẻ mà anh ta giấu trong khe tường đã bị tịch thu rồi chứ?”
“Đã tịch thu ạ.”
Triệu Lâm cung kính đáp.
“Trần Việt hiện tại trắng tay, mẹ anh ta ở quê nghe tin con trai ngồi tù, đã bắt tàu hỏa xuyên đêm lên thành phố.”
Tay lật tài liệu của tôi khựng lại.
Mẹ của Trần Việt.
Bà lão khắc nghiệt, người mà khi tôi và Trần Việt kết hôn, ngay cả một chiếc chăn bông mới cũng không chịu m/ua, chỉ nói một câu qua điện thoại: “Sau này hãy hầu hạ con trai tôi cho tốt.”
“Bà ta đến đây làm gì?”
“Đến gây rối ạ.”
Triệu Lâm nhíu mày.
“Hiện đang ngồi dưới sảnh tầng một của tập đoàn, lăn lộn ăn vạ, nói Tập đoàn Hoa Viễn coi mạng người như cỏ rác, oan uổng cho con trai bà ta.”
“Bảo vệ đến kéo bà ta đi thì bà ta cắn người, còn đòi gặp cô.”
Tôi khép tài liệu lại.
“Đi, xuống xem sao.”
Sảnh tầng một.
Mẹ Trần mặc chiếc áo hoa đã giặt đến bạc màu, ngồi bệt trên sàn đ/á cẩm thạch sáng bóng.
Hai tay vỗ xuống đất, gào khóc thảm thiết.
“Không có thiên lý mà! Con trai tôi là sinh viên đại học đấy! Là giám đốc đấy!”
“Các người là lũ tư bản lòng dạ đen tối, đã hại ch*t con trai tôi rồi!”
Xung quanh vây kín nhân viên hóng chuyện.
Đội trưởng bảo vệ vã mồ hôi hột, lại không dám mạnh tay.
Thấy tôi bước ra từ thang máy chuyên dụng.
Đám đông tự động dạt ra một lối đi.
Mẹ Trần nhìn thấy tôi, đầu tiên là sững người.
Bà ta có lẽ không nhận ra tôi.
Tôi mặc bộ đồ công sở được c/ắt may sắc sảo, trang điểm tinh tế.
Khác biệt hoàn toàn với cô gái b/ệnh tật, suốt ngày giặt giũ nấu nướng cho bà ta ở quê năm nào.
“Cô... cô là ai?”
Bà ta cảnh giác nhìn tôi.
“Mẹ.”
Tôi thản nhiên gọi một tiếng.
Cả người mẹ Trần chấn động, con ngươi như muốn lồi ra ngoài.
“Mày... mày là con sao chổi Tạ Vân Đường đó sao?!”
Bà ta đột ngột bò dậy từ dưới đất, chỉ vào mũi tôi ch/ửi bới.
“Được lắm! Tao biết ngay mày chính là con nghiệt chủng khắc ch*t con trai tao!”
“Mày ăn mặc ra dáng con người thế này, có phải mày đã cấu kết với thằng đàn ông khác để tống con trai tao vào tù không!”
Bà ta nhe nanh múa vuốt lao về phía tôi.
Chưa kịp chạm vào vạt áo tôi.
Đã bị hai vệ sĩ hai bên ấn ch/ặt xuống đất.
“Thả tao ra! Lũ cư/ớp các người! Tạ Vân Đường, con đàn bà đ/ộc á/c, mày sẽ không được ch*t tử tế đâu!”
Tôi bước đến trước mặt bà ta.
Nhìn xuống gương mặt vặn vẹo của bà ta từ trên cao.
“Trần Việt bị kết án tám năm.”
Tôi bình thản nói.
“Anh ta còn phải nộp một triệu tệ tiền ph/ạt.
Nếu không nộp, thời hạn tù có thể sẽ bị kéo dài.”
Tiếng ch/ửi bới của mẹ Trần đột ngột dừng bặt.