“Cô ấy làm sao nỡ phá hỏng hôn lễ của hai người chứ?”

“Chị đừng vì chị Yểu Yểu mà hủy hôn với anh Cảnh Thâm, nếu không linh h/ồn chị Yểu Yểu ở trên trời chắc chắn sẽ tự trách đến mức không thể an nghỉ đâu.”

Nghe những lời trà xanh “lạt mềm buộc ch/ặt” của Tống Miên Miên, tôi chỉ thấy dạ dày cuộn lên từng đợt.

Tống Miên Miên là bạn thân của Liễu Yểu ở cô nhi viện. Kể từ khi Liễu Yểu ch*t, cô ta lấy danh nghĩa “thay bạn thân chăm sóc ân nhân” để đường hoàng dọn vào căn hộ riêng của Chu Cảnh Thâm.

Giờ đây, cô ta lại ôm di ảnh chạy đến phòng cưới của tôi để diễn vở kịch khổ tình này.

Chu Cảnh Thâm vừa thấy Tống Miên Miên rơi lệ, vẻ gi/ận dữ trên mặt lập tức hóa thành xót xa. Anh ta bước dài tới, che chở Tống Miên Miên ra sau lưng, quay đầu nhìn tôi trừng trừng.

“Cố Thanh Duyệt, cô nhìn Miên Miên đi, rồi nhìn lại chính mình xem!”

“Miên Miên là người ngoài mà còn có thể thấu hiểu sự hy sinh của Yểu Yểu, còn có thể vì đại cục mà nhẫn nhịn.”

“Cô là vợ tương lai của tôi mà đến chút bao dung này cũng không có!”

“Cô thật sự lạnh lùng đến mức khiến người ta sợ hãi!”

Tôi nhìn bộ dạng tự cảm động của anh ta, ánh mắt lạnh đến cực điểm.

“Đã thấy cô ta hiểu chuyện như vậy, thì anh cưới cô ta đi.”

“Vừa hay cô ta ôm di ảnh, anh khoác áo tang, ba người các người sống tốt với nhau là hơn hết thảy rồi.”

Chu Cảnh Thâm bị câu nói này của tôi làm cho nghẹn họng, mặt mày tái mét.

“Cô bớt làm càn ở đây đi!”

“Tiếng mẹ hôm nay, cô bắt buộc phải gọi!”

“Cô không chỉ phải gọi, mà còn phải dập đầu trước mặt tất cả mọi người tạ lỗi với Yểu Yểu!”

“Đây là những gì cô n/ợ cô ấy!”

Đúng lúc hai bên đang giằng co không ai chịu nhường ai, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã. Ông bà Chu được vài người giúp việc vây quanh, vội vàng chạy đến phòng cưới.

Nhìn thấy khắp phòng là cờ tang và tro giấy trên đất, sắc mặt bà Chu lập tức trắng bệch.

“Cảnh Thâm, con đang làm cái gì vậy!”

“Đây là phòng cưới của hai đứa, con bày biện mấy thứ xui xẻo này làm gì?”

Ông Chu cũng tức đến run người, chỉ thẳng vào mũi Chu Cảnh Thâm mà m/ắng.

“Đồ khốn kiếp, còn không mau dẹp hết mấy thứ này đi!”

“Con có phải muốn tức ch*t ta và mẹ con không!”

Chu Cảnh Thâm lại cứng cổ, không lùi một bước.

“Ba, mẹ, hai người đừng quản!”

“Yểu Yểu vì c/ứu con mới ch*t!”

“Thanh Duyệt đã muốn gả cho con, hưởng thụ tất cả những gì con mang lại, thì phải gánh vác cả ân tình này.”

“Con chỉ bảo cô ấy dập đầu, gọi một tiếng mẹ, có quá đáng không?”

Bà Chu lo lắng đến mức lau nước mắt. Bà tiến lại gần tôi, nắm lấy tay tôi, giọng điệu đầy khẩn cầu.

“Thanh Duyệt à, dì biết con chịu ủy khuất.”

“Thằng bé Cảnh Thâm này vốn dĩ là người thẳng tính, nó cảm thấy n/ợ Liễu Yểu nên không nghĩ thông suốt được.”

“Con coi như thấu hiểu cho nó, cũng thấu hiểu cho hai thân già này.”

“Con cứ cúi đầu một chút, cúi người một cái, chiều theo nó một lần, được không?”

“Đợi sau khi kết hôn, dì nhất định sẽ bắt nó bù đắp cho con thật tốt.”

Tôi chậm rãi rút bàn tay đang được bà Chu nắm lấy ra, nhìn người trưởng bối vốn thường ngày đoan trang hiền hậu này, trong lòng chỉ còn lại nỗi bi thương.

“Bà Chu, bà nghĩ đây là chuyện cúi người một cái là giải quyết được sao?”

“Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, anh ta lại ép tôi gọi bạn thân của anh ta là mẹ! Ngày mai có phải muốn đưa bài vị của cô ta vào từ đường tổ tiên nhà họ Chu không?”

“Hai người không quản được con trai mình, nên muốn bắt tôi – người bị hại – phải thỏa hiệp sao?”

“Xin lỗi, đầu gối của Cố Thanh Duyệt tôi không có mềm đến thế.”

Ông bà Chu bị tôi đáp trả đến mức á khẩu, chỉ biết đứng một bên thở dài than vắn.

Chu Cảnh Thâm thấy cha mẹ cũng không khuyên nổi tôi, sự cố chấp trong đáy mắt hoàn toàn bùng ch/áy. Anh ta cười lạnh, ánh mắt âm hiểm nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cố Thanh Duyệt, cô thật sự tưởng có ông cụ Thẩm chống lưng là có thể muốn làm gì thì làm ở nhà họ Chu sao?”

“Một đứa con gái mồ côi mẹ như cô thì có tư cách gì mà làm mưa làm gió. Tôi nói cho cô biết, hôm nay ở đây, tôi là người quyết định!”

Anh ta đột ngột quay đầu, ra lệnh nghiêm giọng với đám vệ sĩ bên ngoài.

“Khóa ch/ặt cửa lại cho tôi!”

“Hôm nay nếu cô ta không quỳ xuống gọi mẹ, thì đừng hòng có ai bước ra khỏi căn phòng này!”

Cánh cửa lớn dưới sự đẩy mạnh của đám vệ sĩ phát ra tiếng “rầm” một cái.

Tiếng khóa cửa vang lên trong linh đường tĩnh mịch nghe vô cùng rõ rệt. Căn phòng cưới vốn rộng rãi thoáng đãng, trong phút chốc biến thành một chiếc lồng giam không khí không lọt.

Mấy người họ hàng nhà họ Liễu thấy vậy, lập tức phấn khích nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ hả hê.

“Đáng lẽ phải thế từ lâu rồi! Đối phó với loại thiên kim tiểu thư không biết trời cao đất dày này, phải dùng chút th/ủ đo/ạn cứng rắn.”

“Đúng vậy, đã vào cửa nhà họ Chu thì phải tuân theo quy củ của nhà họ Chu.”

“Thiếu gia Chu, anh tuyệt đối đừng mềm lòng, hôm nay nhất định phải bắt cô ta thiết lập quy củ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
5 Mệnh đã định Chương 12.
9 Tư Nam Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta nghẹt thở trong quan tài, còn chàng đang dỗ dành người thương bên ngoài

Chương 10
Vợ tôi, Thịnh Vãn Sương, đã dọn sạch đạo quán chỉ để bắt tôi chịu tai ương thay cho ân nhân của cô ấy là Thẩm Yến Hành. "Đại sư đã tính rồi, chỉ cần anh nằm trong đó đủ ba tiếng, tai ương huyết quang trên người Yến Hành sẽ được hóa giải." Tôi tái mặt lùi lại: "Vãn Sương, anh bị bệnh tim bẩm sinh và chứng sợ không gian hẹp, anh không thể vào đó được." Thế nhưng, Thẩm Yến Hành lại đúng lúc ôm ngực, ho ra máu, gương mặt thanh tú lộ vẻ nhợt nhạt: "Chị Vãn Sương, nếu anh Nghiễn Từ đã không muốn thì thôi vậy, chuyện năm xưa cứu chị, em chưa bao giờ hối hận..." Ánh mắt Thịnh Vãn Sương nhìn tôi thay đổi ngay lập tức, cô ấy đẩy tôi vào chiếc quan tài màu đỏ thẫm: "Đáy quan tài có lỗ thông khí, còn để cả bình oxy y tế, Yến Hành vì cứu tôi mà đi đứng còn không vững, anh đừng có ích kỷ như vậy!" Theo sau tiếng đóng đinh chói tai, nắp quan tài bị đóng chặt. Bóng tối chật hẹp, ngột ngạt ngay lập tức kích phát cơn đau tim của tôi. Tôi run rẩy sờ tìm bình oxy để mở, nhưng thứ thoát ra lại là khí amoniac công nghiệp nồng nặc. Sự kích thích mạnh mẽ khiến tim tôi đau nhói như bị nghiền nát.
Tình cảm
0