Tiếng gầm thét gi/ận dữ của một người đàn ông trung niên truyền ra từ ống nghe.
“Thẩm Cảnh Hành! Đồ phá gia chi tử kia, mày đã làm cái quái gì ở trường hả?!”
“Tổng giám đốc Giang vừa đích thân gọi điện, nói mày đòi đuổi học con trai ông ấy?”
“Mày cút ngay về đây cho tao! Nhà họ Thẩm sắp bị mày hại ch*t rồi!”
Tay Thẩm Cảnh Hành buông lỏng.
Điện thoại rơi xuống đất.
Màn hình điện thoại của Thẩm Cảnh Hành nứt ra những đường như mạng nhện.
Cuộc gọi vẫn chưa kết thúc, bên trong vẫn truyền đến tiếng ch/ửi bới gào thét của người cha.
Sắc mặt Lâm Phong Nhã từ trắng bệch chuyển sang xám xịt.
Cô ta nhìn chiếc điện thoại dưới đất, rồi lại nhìn tập hồ sơ có đóng dấu của tập đoàn Giang Thị trên tay tôi.
Khoảnh khắc đó, chân cô ta rõ ràng đã mềm nhũn.
“Giang, bạn Giang...”
Lâm Phong Nhã cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Đây... đây chắc chắn là hiểu lầm.”
“Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, tôi cũng chỉ vì quan tâm đến sức khỏe tâm lý của sinh viên, có lẽ phương pháp hơi cực đoan một chút.”
Tôi thu hồ sơ vào cặp.
“Cực đoan?”
“Cô Lâm, không qua bất kỳ quy trình điều tra nào, chỉ dựa vào lời nói một phía của Thẩm Cảnh Hành mà cô đã cưỡ/ng ch/ế đình chỉ học của tôi.”
“Hơn nữa còn không được sự đồng ý của tôi mà giam tôi trong ký túc xá để thực hiện cái gọi là can thiệp cưỡ/ng ch/ế.”
“Đây là cực đoan, hay là lạm dụng chức quyền?”
Tôi nhìn cô ta.
“Nếu cô cảm thấy đây cũng là hiểu lầm, vậy chi bằng chúng ta đến phòng giáo vụ ngay bây giờ, để ủy ban kỷ luật của trường đá/nh giá xem sao.”
Lúc này, phía ngoài đám đông đột nhiên có tiếng xôn xao.
Chủ nhiệm Lý Thu Thực của phòng giáo vụ mồ hôi nhễ nhại chen vào.
“Có chuyện gì thế? Sao lại vây quanh ở đây làm gì?”
Bà nhìn Thẩm Cảnh Hành đang ngồi bệt dưới đất, rồi lại nhìn tôi và Tống Gia Hủy.
Rõ ràng, đoạn livestream hoặc video vừa rồi đã truyền đến tai ban lãnh đạo nhà trường.
Tống Gia Hủy bước lên một bước, giọng điệu lạnh lùng.
“Chủ nhiệm Lý, em muốn thực danh tố cáo giáo viên chủ nhiệm khoa Tài chính Lâm Phong Nhã và học sinh chuyển trường Thẩm Cảnh Hành.”
“Thứ nhất, Thẩm Cảnh Hành thông qua th/ủ đo/ạn bất chính, tự ý thu thập và công khai ghi chép chuyển khoản giữa em và anh trai em, xâm phạm quyền riêng tư.”
“Thứ hai, Lâm Phong Nhã trong tình trạng không có thủ tục hợp pháp, đã lợi dụng chức quyền hạn chế trái phép quyền tự do thân thể của anh trai em.”
“Thứ ba, họ ngụy tạo kết quả đá/nh giá tâm lý, á/c ý hủy bỏ suất trao đổi sinh viên của anh trai em.”
Tống Gia Hủy nói đến đâu, mặt chủ nhiệm Lý lại tối sầm đến đó.
Bà trừng mắt nhìn Lâm Phong Nhã.
“Lâm Phong Nhã! Những gì bạn Tống Gia Hủy nói có phải là thật không?”
Lâm Phong Nhã ấp úng biện minh.
“Chủ nhiệm, em... em bị Thẩm Cảnh Hành dẫn dắt sai lệch, cậu ta cung cấp những ghi chép chuyển khoản đó, em cứ tưởng...”
“Cô cứ tưởng?”
Chủ nhiệm Lý chỉ vào mũi cô ta mà m/ắng.
“Cô là giáo viên! Ngay cả việc điều tra x/ác minh cơ bản nhất cô cũng không làm được sao?”
“Ai cho cô cái quyền tự ý đình chỉ học của sinh viên mà không thông qua hội đồng học viện?!”
Thẩm Cảnh Hành đột nhiên gào lên.
“Không phải lỗi của tôi! Là do hành vi của Giang Lục Ly đê hèn!”
“Dù hắn có tiền cũng không được phép chà đạp người khác như vậy!”
Cậu ta chỉ vào Tống Gia Hủy, gương mặt đầy vẻ không cam tâm.
“Tống Gia Hủy, tôi là vì muốn c/ứu em! Sao em có thể đối xử với tôi như vậy?”
Chủ nhiệm Lý nhìn cậu ta đầy chán gh/ét.
“Bạn Thẩm, vấn đề của em còn nghiêm trọng hơn.”
“Tự ý chặn thư từ vật phẩm của bạn học, lan truyền tin đồn thất thiệt, kích động b/ạo l/ực mạng.”
“Bây giờ, em và Lâm Phong Nhã lập tức theo tôi đến phòng giáo vụ!”
Thẩm Cảnh Hành vẫn không chịu bỏ cuộc.
Cậu ta lao tới muốn túm lấy tay áo Tống Gia Hủy, bị con bé tránh né đầy gh/ê t/ởm.
“Đừng chạm vào tôi.”
Tống Gia Hủy nhìn cậu ta từ trên cao xuống.
“Thẩm Cảnh Hành, sự c/ứu rỗi mà cậu nói, chẳng qua chỉ là thỏa mãn cái hư vinh cao ngạo của bản thân cậu mà thôi.”
“Thứ cậu thực sự thấy gh/ê t/ởm, không phải là việc tôi bị sai khiến.”
“Mà là khi cậu phát hiện ra, cô gái nghèo mà cậu tưởng có thể tùy ý điều khiển, thực ra căn bản không cần sự bố thí của cậu.”
Thẩm Cảnh Hành ngồi bệt dưới đất, hoàn toàn mất hết thể diện.
Một giờ sau, phòng họp tòa hành chính.
Bố mẹ của Thẩm Cảnh Hành đã đến nơi.
Bố Thẩm vừa vào cửa, chưa kịp thở đều, đã lao tới t/át Thẩm Cảnh Hành một cái nảy lửa.
“Chát!”
Tiếng t/át vang dội, dư âm vang vọng khắp phòng họp.
“Đồ s/úc si/nh, việc gì cũng làm hỏng việc!”
Bố Thẩm chỉ tay vào Thẩm Cảnh Hành đang ôm mặt cố nén nước mắt, ngón tay r/un r/ẩy.
“Tao bỏ bao nhiêu tiền cho mày đi học, mày lại gây ra họa thế này cho tao hả?”
Mẹ Thẩm đứng bên cạnh lau nước mắt, nhưng không dám thốt ra một lời khuyên ngăn.
Bởi vì người ngồi ở đầu kia chiếc bàn dài, ngoài lãnh đạo nhà trường, còn có trợ lý đặc biệt của bố tôi vừa mới tới, thư ký Trần.