Năm thứ hai trở thành nữ trạng sư, tôi có được một cuốn pháp điển đ/ộc bản.

Nhưng vừa mới mở ra, tôi đã hoán đổi thân x/ác với một nữ sinh viên luật thời hiện đại.

Sau khi đến thế giới của cô ta, tôi vẫn giữ nếp sống quy củ, chưa bao giờ can thiệp vào cuộc đời cô ta.

Vậy mà cô ta lại coi thường luật pháp triều đại này, biến công đường của tôi thành nơi thực nghiệm luật pháp hiện đại.

Lần đầu tiên, nghe tin kẻ phóng hỏa mới mười ba tuổi, cô ta liền lấy lý do "trẻ vị thành niên không phải chịu trách nhiệm hình sự" để phóng thích hắn ngay tại tòa.

Đêm đó, thiếu niên kia vì trả th/ù người tố giác đã phóng hỏa th/iêu ch*t cả nhà năm người của họ.

Lần thứ hai, một kẻ gi*t vợ giả đi/ên tại công đường.

Cô ta khẳng định người t/âm th/ần không thể định tội, phớt lờ lời khai của nghiệm thi quan và hàng xóm, tự ý thả hắn về nhà.

Ba ngày sau, hắn gi*t ch*t người tỳ nữ duy nhất chứng kiến vụ án.

Lần thứ ba, cô ta cho rằng t//ử h/ình là dã man, bèn tr/ộm chìa khóa nhà lao, thả bảy tử tù sắp bị hành quyết.

Những kẻ đó gi*t ch*t cai ngục rồi trốn ra ngoài thành, sau đó lại tàn sát đẫm m/áu một quán trọ.

Tôi c/ầu x/in cô ta đừng can thiệp nữa.

Cô ta lại cười kh/inh khỉnh.

"Bảo vệ trẻ vị thành niên, miễn trách nhiệm cho người t/âm th/ần, bãi bỏ t//ử h/ình, các người cái gì cũng không hiểu, mà cũng xứng nói đến luật pháp sao?"

"Một tháng tôi chỉ có thể đến đây bảy ngày, lòng tốt giúp các người chỉnh đốn luật pháp, mà cô còn không biết ơn tôi sao?"

Sau đó, người cai ngục sống sót đã kiện tôi ra công đường.

Quan phủ lại lục soát trong phòng tôi thấy chìa khóa nhà lao và những hồ sơ vụ án đã bị cô ta sửa đổi.

Tôi bị khép tội thả tử tù, đợi đến mùa thu sẽ bị trảm quyết.

Cô ta lại chẳng chút hối h/ận.

"Cải cách khó tránh khỏi phải có hy sinh."

Tôi bỗng nhiên không muốn khuyên cô ta nữa.

Cô ta không biết, cuốn pháp điển đó chỉ có thể mở chín lần.

Sau lần hoán đổi cuối cùng, hai linh h/ồn sẽ mãi mãi ở lại trong thân x/ác lúc bấy giờ.

Nhưng lần này, người phải trả giá cho sự chính nghĩa của cô ta--

Chính là bản thân cô ta.

......

Khi lần hoán đổi đầu tiên kết thúc, tôi tỉnh dậy trong tiếng khóc than vang dội.

Bên ngoài công đường đặt năm cỗ qu/an t/ài.

Cỗ nhỏ nhất còn chưa dài bằng cánh tay tôi.

Một bà lão tóc bạc trắng lao đến, t/át tôi một cái đ/au điếng.

"Thẩm Thanh Nghiên, trả cháu lại cho ta!"

Tôi bị đá/nh nghiêng mặt, trong miệng nồng vị m/áu tanh, nhưng không hề né tránh.

Bảy ngày trước, Trần Nhị mười ba tuổi phóng hỏa th/iêu rụi nhà kho của hàng xóm, bị bắt tại trận.

Lâm Chiêu Chiêu mượn thân x/ác tôi đứng trên công đường, khẳng định nó tuổi còn nhỏ, không nên chịu trách nhiệm hình sự.

Huyện lệnh vốn không muốn thả người.

Nhưng tôi là nữ trạng sư đầu tiên của Đại Ung sở hữu trạng điệp của quan phủ.

Tôi đọc luật từ năm mười hai tuổi, mười sáu tuổi đã biết viết đơn từ, mười chín tuổi quỳ trước nha môn ba ngày ba đêm mới đổi lấy được một cơ hội dự thính xét xử.

Suốt mười hai năm, tôi kinh qua ba mươi bảy vụ án, chưa bao giờ làm giả một lời khai nào.

Huyện lệnh tin không phải là Lâm Chiêu Chiêu.

Mà là danh tiếng tôi đã đá/nh đổi bằng nửa cái mạng mới có được.

Đêm Trần Nhị được thả về, nó đã khóa trái cửa sân nhà người tố giác, phóng hỏa th/iêu ch*t cả nhà năm người.

Bà lão mở nắp cỗ qu/an t/ài nhỏ nhất.

Trong bàn tay ch/áy đen nhỏ xíu, nắm ch/ặt nửa chiếc nút thắt bình an.

Đó là thứ tôi tự tay tặng cho nó nửa năm trước, sau khi đòi lại được khế ước b/án thân cho chị gái nó.

Dạ dày tôi cuộn trào dữ dội.

Tôi quỳ trước qu/an t/ài, ngay cả nôn cũng không nôn ra được.

"Xin lỗi."

Bà lão lại vốc tiền vàng mã ném vào mặt tôi.

"Một câu xin lỗi của cô, cháu tôi có sống lại được không?"

Không thể.

Lửa là do Trần Nhị phóng.

Nhưng kẻ mở khóa xiềng xích trên chân nó, lại mang gương mặt của tôi.

Đêm đó, tôi kẹp vào pháp điển kết quả nghiệm thi và danh sách nhân chứng, viết tận sáu trang lời khuyên.

Lần hoán đổi tiếp theo, sáu trang giấy đó đã bị x/é nát.

Kẻ sát vợ bị thả đi.

Người tỳ nữ duy nhất chứng kiến vụ án cũng bị hắn c/ắt đ/ứt cổ họng.

Tôi lao vào nhà x/ác, nhìn cô gái mười sáu tuổi nằm trên ván gỗ với đôi mắt mở trừng trừng.

Mẹ cô bé phủ phục bên th* th/ể, cố gắng khép mắt cho con hết lần này đến lần khác.

Nhưng thế nào cũng không khép lại được.

Tôi vịn vào khung cửa, đôi chân mềm nhũn.

Lồng ngựk như bị ai đó khoét một lỗ, ngay cả thở cũng thấy đ/au.

Khi trở về trạng quán, cửa đã bị hắt đầy m/áu chó đen.

Bảng hiệu có khắc tên tôi tự tay làm đã bị đ/ập vỡ làm đôi.

Dưới mảnh gỗ vụn là mảnh giấy của Lâm Chiêu Chiêu.

【Người có khuyết tật t/âm th/ần không nên bị trừng ph/ạt.】

【Các người lấy từng ví dụ cá biệt để phủ nhận chế độ tiên tiến, chính là minh chứng cho thấy cải cách khó khăn đến nhường nào.】

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ "cá biệt", ngón tay run đến mức gần như không cầm nổi tờ giấy.

Hóa ra mạng sống của cô gái kia, trong mắt cô ta chỉ là một trường hợp cá biệt.

Mười hai năm vùng vẫy của tôi, cũng chỉ là quân cờ để cô ta dùng thử sai.

Ở mặt sau tờ giấy, còn có một dòng chữ nhỏ mới thêm vào.

【Tháng sau, tôi định thử nghiệm việc bãi bỏ t//ử h/ình.】

Mà trong đại lao huyện nha, đang giam giữ bảy tử tù ba ngày sau sẽ bị trảm quyết.

Tôi giao chìa khóa tử lao cho lão cai ngục Chu bá.

"Lần tới vào mùng một, dù con có nói gì, cũng tuyệt đối đừng để con lại gần cửa lao."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Lễ Vụ Chương 11
5 Đắm Hải Chương 16
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Ỷ môn mại tiếu Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm