Có những lời dặn dò khi anh đi công tác, những lời than phiền khi ốm đ/au, và cả một lá thư khích lệ viết vào thời điểm anh khởi nghiệp khó khăn nhất.
Những lá thư đó không biết từ bao giờ đã được anh cất vào trong hộp.
Tiêu Kỳ đặt hộp gỗ lên ghế.
“Khi dọn dẹp thư phòng, anh đã nhìn thấy chúng.”
Tôi mở hộp ra.
Lá thư ở trên cùng đã ố vàng ở các góc.
Tôi nhớ ngày đó mình đã viết trong thư rằng, chỉ cần chúng ta đứng cùng một phía, quy tắc nào cũng có thể dần dần thay đổi.
Giờ đây nhìn lại câu nói này, chỉ có mình tôi là nghiêm túc.
Tôi đóng hộp gỗ lại, đưa trả cho anh.
“Anh giữ lấy đi.”
Anh không nhận.
Hộp gỗ rơi xuống đất, nắp bật ra, giấy viết thư vương vãi khắp sàn.
Tiêu Kỳ ngồi xổm xuống, nhặt từng tờ một lên.
Tôi đứng bên cạnh, không giúp anh.
Khi anh nhặt đến lá thư cuối cùng, những ngón tay anh dừng lại rất lâu.
Lá thư đó đề ngày vào năm thứ hai chúng tôi kết hôn.
Tôi chỉ viết đúng một câu.
“Em hy vọng một ngày nào đó, anh sẽ xem em là người quan trọng ngang bằng với chính anh.”
Tiêu Kỳ ngẩng đầu nhìn tôi.
“Anh luôn xem em là người quan trọng nhất.”
Tôi không trả lời.
Ba ngày sau, tôi sẽ đưa mẹ rời khỏi thành phố này.
Vụ kiện ly hôn cũng sẽ chính thức được thụ lý trước khi tôi khởi hành.
Một ngày trước khi đi, Tiêu Kỳ đã giao toàn bộ dữ liệu tài chính cho luật sư.
Bao gồm cả hồ sơ b/án căn hộ trước hôn nhân của tôi, các khoản tiền bị anh chuyển đi trong năm năm qua.
Cùng với toàn bộ hồ sơ phê duyệt về chế độ rút quẻ.
Sau khi xem xong, luật sư nói với tôi:
“Những tài liệu này đủ để chứng minh rằng, rút quẻ không phải là gia huấn không thể thay đổi của nhà họ Tiêu.
Mà là một chế độ nội bộ do chồng cô dùng để kiểm soát tài sản gia đình và quyền hạn công ty.”
Buổi chiều, tôi dọn dẹp đồ đạc trong phòng b/ệnh của mẹ.
Tiêu Kỳ đứng ở cửa, không bước vào.
Dạo này anh có vẻ g/ầy đi rất nhiều.
Nhưng tôi không cảm thấy chút hả hê nào từ những thay đổi này.
Sự mất ngủ của một người không thể bù đắp lại cảm giác an toàn mà người kia đã đá/nh mất.
Anh nói: “Xe anh đã sắp xếp xong cho em rồi.”
Tôi lắc đầu: “Tôi tự gọi xe.”
Anh đứng ở cửa, không kiên trì thêm nữa.
Một lúc lâu sau, anh hỏi: “Em nhất định phải khởi kiện ly hôn sao?”
“Thỏa thuận ly hôn anh không ký, thì chỉ có thể khởi kiện.”
“Anh có thể ký.”
Động tác trong tay tôi khựng lại.
Tiêu Kỳ lấy từ trong cặp tài liệu ra bản thỏa thuận đã ký sẵn tên.
“Tài sản cứ theo tính toán của luật sư mà làm, chuyện công ty anh cũng sẽ phối hợp giải trình.”
Anh đặt thỏa thuận lên cạnh bàn, không tiến lại gần tôi.
“Nhưng anh có một thỉnh cầu.”
Tôi nhìn anh.
“Đừng đi Nam Thành.”
Hóa ra anh sẵn sàng từ bỏ tài sản, sẵn sàng thừa nhận sai lầm, nhưng vẫn hy vọng tôi ở lại nơi anh có thể nhìn thấy.
Đây chính là thỉnh cầu của anh.
Không phải là để tôi chọn lại anh, mà là để tôi đừng rời khỏi phạm vi kiểm soát của anh.
Tôi hỏi: “Nếu tôi ở lại, anh sẽ cho tôi cái gì?”
Sắc mặt Tiêu Kỳ cứng đờ.
“Anh sẽ không bắt em rút quẻ nữa.”
“Còn gì nữa không?”
“Anh sẽ trả lại quyền hạn công ty cho em.”
“Còn gì nữa không?”
Anh không trả lời được.
Tôi thay anh nói:
“Anh xem, anh vẫn không biết tôi muốn gì.”
Tiêu Kỳ rủ mắt.
“Anh biết trước đây anh đã làm sai.”
“Anh biết mình sai ở việc nào?”
Anh im lặng rất lâu.
“Anh không nên đưa cho em ít tiền như thế khi em nằm viện.”
“Đó chỉ là việc dễ nhìn thấy nhất thôi.”
Tôi nhìn bầu trời đang dần tối đi ngoài cửa sổ.
“Anh không nên biến sự tin tưởng của tôi dành cho anh thành công cụ để đo lường giá trị của tôi.”
“Anh không nên không nghe điện thoại khi tôi cần anh ký tên.”
“Anh không nên đợi đến khi tôi mất con rồi, mới sực nhớ ra mình là một người chồng.”
Hốc mắt Tiêu Kỳ đỏ hoe.
“Anh thừa nhận.”
Giọng anh rất khẽ.
Đáng lẽ tôi phải vì câu thừa nhận này mà d/ao động.
Nhưng tôi lại nhớ tới tờ tiền một đồng chín đó.
“Tiêu Kỳ.”
Tôi gọi tên anh.
“Tôi không muốn yêu thêm một người mà phải đá/nh đổi bằng việc mất con, mất đi lòng tự trọng mới học được cách xin lỗi.”
Tiêu Kỳ siết ch/ặt cây bút trong tay.
“Anh có thể sửa đổi.”
Tôi gật đầu.
“Anh có thể sửa đổi, nhưng không cần phải kiểm chứng điều đó trên người tôi.”
Anh ngẩng đầu.
“Em đến một cơ hội cũng không cho anh sao?”
“Tôi đã cho rất nhiều lần rồi.”
Tôi chỉ vào bản thỏa thuận trên bàn.
“Lần nào anh cũng chọn quy tắc.”
Tiêu Kỳ không khuyên thêm nữa.
Anh ký xong chữ cuối cùng, giao bản thỏa thuận cho luật sư.
Khi rời đi, anh đứng ngoài cửa phòng b/ệnh, nói nhỏ:
“Nếu ở Nam Thành không sống nổi, thì quay về.”
Tôi đang đắp chăn cho mẹ, động tác không dừng lại: “Sẽ không đâu.”
Đêm đó, luật sư gửi tin nhắn tới.
Tiêu Kỳ đã nộp đơn xin từ chức lên hội đồng quản trị công ty.
Nhà họ Tiêu họp gia đình xuyên đêm.