Mọi người đổ dồn ánh nhìn theo hướng phát ra giọng nói.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ vest màu xám đậm được c/ắt may tinh tế, đeo kính gọng vàng bước vào.
Anh ta có vóc dáng cao ráo, khí chất ôn hòa nhưng lại mang theo một áp lực không thể xem thường.
Đó chính là học trò cưng của thầy hiệu trưởng Chu, cũng là gương mặt mới đầy hứa hẹn trong giới kinh doanh hiện nay, Kỷ Minh Xuyên.
Anh ta cầm một túi giấy kraft trên tay,
ánh mắt lạnh lùng quét qua Lâm Sở Sở đang quỳ dưới đất.
“Cái gọi là ‘lòng tốt’ của cô Lâm đây, chẳng qua là dùng một lời nói dối động trời,
để dắt mũi thiếu gia nhà họ Tống xoay như chong chóng thôi sao?”
Lâm Sở Sở cứng đờ người, trong ánh mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn.
“Anh... anh nói bậy gì thế! Tôi không quen anh!”
Kỷ Minh Xuyên không thèm để ý đến cô ta, thẳng bước đi đến trước mặt ông cụ Tống, hơi cúi đầu.
“Cụ Tống, việc cụ nhờ tôi điều tra đã có kết quả rồi.”
Anh ta xoay người, mở chiếc túi giấy trên tay ra trước mặt mọi người.
“Lâm Sở Sở, nữ, hai mươi tuổi.”
“Tuyên bố với bên ngoài là vì hai năm trước đỡ một nhát d/ao cho Tống Lâm Uyên,
nên tổn thương tử cung dẫn đến vô sinh.”
Giọng nói của Kỷ Minh Xuyên không lớn, nhưng từng chữ từng chữ đều như đ/ập mạnh vào lòng mỗi người.
“Nhưng thực tế, nhát d/ao đó chỉ rạ/ch trúng phần hông của cô,
thậm chí còn không xuyên qua khoang bụng, hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến khả năng sinh sản.”
Tống Lâm Uyên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy khó tin.
“Anh nói láo! Năm đó bác sĩ rõ ràng đã nói...”
“Bác sĩ năm đó đã nhận ba trăm nghìn tệ tiền bịt miệng từ mẹ của cô Lâm.”
Kỷ Minh Xuyên ném ra một bản sao kê ngân hàng,
nhẹ nhàng ngắt lời Tống Lâm Uyên.
“Còn về lý do thực sự khiến cô Lâm mất khả năng sinh sản...”
Kỷ Minh Xuyên lấy ra một xấp b/ệnh án dày cộp,
ném thẳng vào mặt Lâm Sở Sở.
Giấy tờ tung bay khắp sàn.
“Là vì đời sống cá nhân của cô Lâm cực kỳ hỗn lo/ạn.”
“Từ mười lăm đến hai mươi tuổi, trong vòng năm năm,
tổng cộng đã thực hiện sáu ca phẫu thuật ph/á th/ai.”
“Ca phẫu thuật cuối cùng đã khiến cô mất hoàn toàn khả năng làm mẹ.”
Ầm--
Cả căn phòng giải trí chìm vào sự im lặng ch*t chóc.
Ánh mắt đám đàn em nhìn Lâm Sở Sở, trong chớp mắt đã chuyển từ kính sợ sang kh/inh bỉ không thể che giấu.
Tống Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào những b/ệnh án dưới đất, toàn thân run bần bật như cầy sấy.
“Không... đây không phải là sự thật...”
Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, như thể niềm tin sụp đổ,
lảo đảo lao tới, chộp lấy những tờ b/ệnh án trên sàn.
Giấy trắng mực đen, đóng dấu đỏ chót của các b/ệnh viện và phòng khám lớn.
Thậm chí còn có cả ghi chép về việc cô ta đi khám vì mắc phải những căn b/ệnh không tiện nói tên.
Lâm Sở Sở hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Cô ta bò lăn bò càng tới ôm ch/ặt lấy đùi Tống Lâm Uyên.
“Lâm Uyên! Anh đừng tin hắn!
Đây là giả mạo, là bọn họ đang h/ãm h/ại em!”
“Em trở nên thế này là vì anh mà!
Anh quên rồi sao, hôm đó m/áu chảy rất nhiều...”
“Cút ngay!”
Tống Lâm Uyên tung một cước đ/á văng cô ta ra.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mà anh ta đã cảm thấy tội lỗi và dung túng suốt năm năm qua.
“Cô luôn lừa dối tôi sao?”
“Cô dùng chuyện gh/ê t/ởm này để đóng gói mình thành một nạn nhân,
coi tôi như thằng ngốc để đạo đức giả trói buộc suốt năm năm trời?!”
Lâm Sở Sở bị đ/á ngã lăn ra đất, tóc tai bù xù như một mụ đi/ên.
Thấy Tống Lâm Uyên không tin, cô ta lại quay sang c/ầu x/in ông cụ Tống.
“Cụ Tống, con là thiên kim nhà họ Lâm mà, cụ không thể đối xử với con như vậy...”
“Nhà họ Lâm?”
Kỷ Minh Xuyên đẩy kính, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
“Cô Lâm có lẽ vẫn chưa biết,
lúc nãy nhà họ Lâm đã công khai phát đi thông báo.”
“Họ làm rõ rằng cô chỉ là đứa con hoang do tình nhân bên ngoài của chủ tịch Lâm sinh ra,
và chính thức c/ắt đ/ứt mọi qu/an h/ệ với cô.”
“Bây giờ, cô chẳng là gì cả.”
Lời của Kỷ Minh Xuyên chính là giọt nước tràn ly.
Lâm Sở Sở mềm nhũn dưới đất, đôi mắt mất đi tiêu cự,
miệng lẩm bẩm không ngừng hai chữ “không thể nào”.
Tống Lâm Uyên nhìn vở kịch trước mắt, cả người như bị rút cạn sức lực.
Sự thâm tình mà anh ta tự hào, sự bù đắp mà anh ta cho là đúng,
vào khoảnh khắc này, tất cả đều trở thành một trò cười lớn.
Anh ta thậm chí vì trò cười này,
mà tự tay làm tổn thương một cô gái thực sự trong sạch và kiên cường.
Tống Lâm Uyên cứng đờ quay đầu, nhìn về phía tôi đang được bác bí thư che chở trong lòng.
“Thu Thật...”
Giọng anh ta khản đặc, mang theo nỗi hối h/ận khôn cùng, đưa tay về phía tôi.
“Xin lỗi, là anh m/ù quá/ng, là anh bị cô ta lừa...”
“Em tha thứ cho anh, chúng ta bắt đầu lại được không?”
Tôi nhìn khuôn mặt từng khiến tôi cảm thấy ấm áp đó,