"Vương tổng, chào ngài, tôi là Lý Kiến Quốc ở khu vực Hoa Nam đây ạ."
Giọng Lý Kiến Quốc lập tức trở nên nịnh nọt. Eo ông ta không tự chủ được mà khom xuống.
"Lý Kiến Quốc?"
Vương tổng hừ lạnh một tiếng.
"Ông còn mặt mũi gọi điện cho tôi à?"
Mồ hôi trên trán Lý Kiến Quốc bắt đầu túa ra.
"Vương tổng, ngài bớt gi/ận."
"Tôi gọi điện đến là muốn x/ác minh với ngài một chuyện."
"Công ty chúng tôi vừa nhận được một bản công văn được cho là do phía công ty ngài gửi đến..."
"Không cần x/ác minh nữa."
Vương tổng ngắt lời ông ta ngay lập tức.
"Công văn đó là do chính tay tôi đóng dấu."
"Chữ ký cũng là do tôi trực tiếp ký."
"Sao? Lý tổng cảm thấy lời của Vương mỗ đây không có trọng lượng à?"
Sắc mặt Lý Kiến Quốc trắng bệch ngay tức khắc. Như thể m/áu trong người ông ta đã bị rút sạch.
"Không không không, Vương tổng, tôi không có ý đó..."
"Vậy ông có ý gì?!"
Giọng Vương tổng đột ngột cao vút lên. Mang theo cơn thịnh nộ như sấm sét.
"Lý Kiến Quốc, tôi hợp tác với ông là vì nể mặt Lâm An!"
"Sáu năm qua, nếu không có Lâm An ở giữa dàn xếp, sản phẩm của công ty ông làm sao lọt được vào danh mục thu m/ua của tôi?"
"Bây giờ các người qua cầu rút ván, đưa một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch không biết gì về đây để làm tôi buồn nôn à?"
"Còn dám tự ý giảm giá cho tôi?"
"Các người coi Hằng Nghiệp của tôi là cái gì? Chợ rau à?!"
Bàn tay cầm ống nghe của Lý Kiến Quốc r/un r/ẩy.
"Vương tổng, đó là hiểu lầm, Tiểu Chu cậu ấy không hiểu chuyện..."
"Tôi không nghe giải thích!"
Vương tổng quả quyết.
"Tôi chỉ công nhận Lâm An."
"Nếu sáng mai tám giờ, tôi không thấy Lâm An ngồi đối diện tôi để bàn hợp đồng."
"Thì các người cứ chờ nhận thông báo hủy hợp đồng đi!"
"Tút... tút... tút..."
Cuộc gọi kết thúc. Tiếng tút tút kéo dài vang vọng trong văn phòng trống trải. Như từng cái t/át giáng mạnh vào mặt Lý Kiến Quốc. Ông ta đổ gục xuống ghế giám đốc. Nhìn tôi. Trong ánh mắt cuối cùng cũng đã lộ rõ vẻ sợ hãi.
Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy ra. Chu Trạch thở hổ/n h/ển chạy vào.
"Lý tổng! Không xong rồi!"
"Lưu tổng của Đỉnh Thịnh và Trương tổng của Viễn Dương cũng gọi điện đến rồi!"
"Họ nói... họ nói..."
Chu Trạch ấp úng, không nói tiếp được nữa. Cậu ta nhìn thấy ba bản công văn trên bàn. Và nhìn thấy cả tôi.
"Họ nói gì?" Giọng Lý Kiến Quốc khàn đặc.
"Họ nói, nếu người phụ trách không phải là Lâm An, thì gặp nhau ở tòa."
Chu Trạch nuốt khan. Trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý.
"Lâm An! Chắc chắn là do cô giở trò!"
"Cô đã cho họ uống bùa mê th/uốc lú gì thế?!"
Cậu ta lao tới, muốn túm lấy vai tôi. Tôi lùi lại một bước. Né tránh bàn tay của cậu ta.
"Chu tổng, chú ý tư cách đi."
Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta.
"Mấy ngày nay tôi còn chẳng bước chân ra khỏi cửa công ty, làm sao mà cho họ uống bùa mê được?"
"Là sự ng/u xuẩn của chính anh đã dồn họ vào đường cùng đấy."
"Cô nói láo!"
Chu Trạch như một con chó hoang bị dồn vào đường cùng.
"Lý tổng! Ngài tuyệt đối đừng tin cô ta!"
"Cô ta đang tống tiền công ty đấy!"
"Chúng ta không thể thỏa hiệp với cô ta! Cùng lắm thì đổi khách hàng!"
"Chát!"
Một tiếng vang giòn giã. Lý Kiến Quốc đột ngột đứng dậy, giáng một cái t/át vào mặt Chu Trạch. Chu Trạch bị đá/nh đến ngây người. Ôm mặt, nhìn Lý Kiến Quốc đầy khó tin.
"Lý tổng... ngài đá/nh tôi?"
"Tao đá/nh chính là cái loại ng/u xuẩn như mày!"
Lý Kiến Quốc gầm lên. Nước bọt b/ắn đầy mặt Chu Trạch.
"Đổi khách hàng? Mày lấy gì mà đổi?!"
"Ba nhà này chiếm một nửa lợi nhuận của khu vực Hoa Nam đấy!"
"Mất họ, cả mày và tao đều chỉ có nước đi nhảy lầu thôi!"
Lý Kiến Quốc thở dốc. Quay đầu lại. Nhìn về phía tôi. Khuôn mặt vừa rồi còn gi/ận dữ tột độ, giờ đây lập tức nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Lâm An à."
Ông ta vòng qua bàn làm việc. Đi đến trước mặt tôi. Xoa xoa hai tay.
"Cô xem chuyện này xảy ra, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi."
"Công ty sao có thể thực sự để cô đi chứ?"
"Cô chính là cây kim chỉ nam của khu vực Hoa Nam chúng ta mà."
Ông ta chỉ vào Chu Trạch.
"Tiểu Chu còn trẻ, làm việc chưa chắc chắn, tôi đã phê bình cậu ta rồi."
"Thế này đi."
Ông ta vỗ vỗ ngựk.
"Vị trí phụ trách khu vực, vẫn là của cô."
"Tiểu Chu làm phó cho cô, mọi việc cô quyết định hết."
"Cô thấy thế nào?"
Tôi nhìn khuôn mặt thay đổi như chong chóng của Lý Kiến Quốc. Cảm thấy vô cùng buồn nôn. Hám lợi. Sợ chuyện. Gió chiều nào theo chiều ấy. Đây chính là cấp trên trực tiếp của tôi. Tôi dời ánh mắt lên mặt bàn. Bản đơn xin nghỉ việc vẫn lặng lẽ nằm đó.