Lâm Duyệt kéo kéo vạt áo Từ Minh, giọng điệu nũng nịu.
“Chị Ninh tuy không biết cách quản lý cửa hàng, nhưng rửa bát c/ắt rau vẫn khá nhanh nhẹn.”
“Sau này tiệm làm ăn lớn rồi, vẫn phải có một người đáng tin cậy để làm việc vặt chứ.”
Từ Minh nắm lấy tay Lâm Duyệt, ánh mắt cưng chiều.
“Vẫn là em hiểu chuyện, không giống như một số người, cả ngày ủ rũ cái mặt, thật xui xẻo.”
Anh ta quay đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
“Hôm nay khai trương, khách sắp tới nơi rồi.”
“Tốt nhất cô mau làm xong mấy thứ này đi, đừng làm lỡ việc thu ngân của Lâm Duyệt ở quầy trước.”
Tôi nhìn bàn tay anh ta đang nắm lấy tay Lâm Duyệt.
Không cãi vã, cũng không chất vấn.
Chỉ xoay người, lại một lần nữa đưa tay vào chậu nước bẩn lạnh buốt xươ/ng.
“Biết rồi.”
Ngày đầu khai trương, khách khứa chật kín cửa hàng.
Đa số đều là khách quen từ cửa hàng cũ ở khu đại học đuổi theo đến đây.
Họ đến vì hương vị nước chấm gia truyền đ/ộc quyền đó.
Tôi xoay xở liên tục suốt tám tiếng đồng hồ trong bếp sau.
Băng gạc trên tay đã bị m/áu và dầu mỡ thấm đẫm, tỏa ra một mùi tanh khó chịu.
“Chị Ninh, bàn số 5 ngoài kia giục nước chấm kìa.”
Nhân viên phục vụ vội vàng chạy vào.
Tôi lau tay, đi tới quầy gia vị, chuẩn bị pha một thùng bột chấm gia truyền mới.
Lâm Duyệt đột nhiên đẩy cửa bếp sau bước vào.
Cô ta bịt mũi, vẻ mặt chán gh/ét phẩy phẩy tay.
“Bếp sau này sao mà nhiều mùi dầu mỡ thế, sặc ch*t mất.”
Từ Minh theo sát phía sau cô ta, trên tay còn cầm một cốc trà sữa đ/á vừa m/ua.
“Không phải đã bảo em ngồi ở quầy thu ngân sao? Vào đây làm gì.”
Lâm Duyệt nhận lấy trà sữa, lườm anh ta một cái đầy nũng nịu.
“Đứng ở quầy lâu quá nên mỏi chân mà.”
Cô ta tiến lại gần quầy gia vị, nhìn những loại hương liệu tôi đang phối trộn trong tay.
“Anh Minh, đây là nước chấm thương hiệu của tiệm mình sao?”
“Em thấy chị Ninh một mình pha chế cũng vất vả lắm, hay là giao công thức cho em đi.”
“Em giúp anh lưu vào máy tính, sau này trực tiếp đưa cho nhà máy sản xuất hàng loạt, chị Ninh cũng không cần phải mệt mỏi như vậy nữa.”
Chỉ vài câu nói, cô ta đã biến việc cư/ớp đoạt công thức cốt lõi thành sự cảm thông cho nỗi vất vả của tôi.
Từ Minh nghe xong, gật đầu tâm đắc.
“Duyệt Duyệt nói đúng.”
Anh ta quay đầu nhìn tôi, giọng điệu là mệnh lệnh không cho phép phản kháng.
“Ôn Ninh, cô viết tỉ lệ công thức nước chấm ra, đưa cho Lâm Duyệt.”
“Sau này bí mật cốt lõi của tiệm đều do cô ấy quản lý thống nhất.”
Tay cầm muôi của tôi khựng lại giữa không trung.
“Tỉ lệ công thức đều ở trong đầu tôi, chưa từng viết ra bao giờ.”
Từ Minh cau mày, sắc mặt trầm xuống.
“Vậy thì viết ngay bây giờ!”
“Cửa hàng phải chuyên nghiệp hóa, cái gì cũng phải có dữ liệu, có văn bản.”
“Cô một mình giữ khư khư công thức, là muốn đề phòng ai? Đề phòng tôi à?”
Lý Dương đang thái khoai tây bên cạnh, thực sự không nhịn được mà xen vào một câu.
“Ông chủ, nước chấm này là chị Ninh đã thức trắng mấy đêm liền mới thử nghiệm ra được.”
“Ngay cả nhà cung cấp cũng là chị Ninh chạy đôn chạy đáo từng nhà mới tìm được, giao cho một người thu ngân mới đến, liệu có phù hợp không?”
Từ Minh gi/ận dữ quay đầu, chỉ tay vào mũi Lý Dương.
“Ở đây có phần cho cậu lên tiếng sao?”
“Tôi là ông chủ hay cậu là ông chủ? Không muốn làm nữa thì cút ngay cho tôi!”
Lý Dương đỏ mặt, cắn răng cúi đầu tiếp tục thái rau.
“Anh Minh, anh đừng nổi nóng mà.”
Lâm Duyệt vội vàng vuốt ngựk giúp Từ Minh hạ hỏa.
“Chị Ninh không muốn đưa thì thôi, có lẽ chị ấy thấy em là người ngoài, không xứng chạm vào thứ quan trọng như vậy.”
“Em chịu chút ấm ức không sao, đừng vì em mà làm ảnh hưởng đến hòa khí của hai người.”
Từ Minh đ/au lòng nhìn cô ta.
“Em đúng là quá lương thiện.”
Anh ta quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi.
“Ôn Ninh, tôi cho cô cơ hội cuối cùng.”
“Hoặc là viết công thức ra đưa cho Lâm Duyệt, hoặc là hôm nay cô đừng hòng bước ra khỏi cái bếp này.”
Đang lúc giằng co, cửa bếp sau lại một lần nữa bị đẩy ra.
Mẹ của Từ Minh xách một chiếc bình giữ nhiệt bước vào.
“Ôi chao, Duyệt Duyệt ngoan của bác, hôm nay mệt lắm phải không?”
Bà ta thậm chí không thèm nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng đến trước mặt Lâm Duyệt.
“Bác đặc biệt hầm yến cho con, mau uống khi còn nóng cho lại sức.”
Lâm Duyệt ngọt ngào gọi một tiếng “bác”, đón lấy bình giữ nhiệt.
Mẹ Từ quay đầu liếc nhìn tôi, ánh mắt dừng lại trên chiếc tạp dề bẩn thỉu và bàn tay quấn băng gạc của tôi.
Trong mắt thoáng qua một tia chán gh/ét không hề che giấu.
“Minh à, không phải mẹ nói con đâu.”
“Cái bếp sau là nơi quan trọng, sao lại để loại người nào cũng vào thế này.”
“Lỡ như có kẻ nào tay chân không sạch sẽ, đá/nh cắp bí phương gia truyền nhà họ Từ chúng ta thì sao?”
Tôi nhìn hai mẹ con họ.
Ba năm trước, Từ Minh bị chủ n/ợ chặn ở trong căn nhà trọ không dám ra ngoài.