“Ôn Ninh hiện là Giám đốc sản phẩm cấp cao của công ty tôi.”
“Nếu anh còn quấy rối cô ấy, đội ngũ luật sư của tôi sẽ dạy cho anh biết thế nào là cách làm người.”
Chỉ trong vòng nửa tháng.
Cửa hàng flagship của Từ Minh từ chỗ ngày nào cũng xếp hàng dài đã trở nên vắng tanh như chùa Bà Đanh.
Lý Dương liên tục cập nhật tình hình cho tôi qua WeChat.
“Chị Ninh, hôm nay lại có thêm hai nhân viên sơ chế nghỉ việc rồi.”
“Người phụ nữ tên Lâm Duyệt kia căn bản không biết quản lý, hễ có chuyện gì là đổ hết lên đầu chúng em.”
“Bên nhà cung cấp cũng gặp vấn đề, mức giá gốc mà chị đàm phán trước đây, họ không công nhận nữa, đòi tăng giá thêm 30%.”
Tôi nhìn những dòng chữ trên màn hình, mặt không cảm xúc nhắn lại một câu: “Biết rồi.”
Động thái bên phía Trần Mặc Bạch rất nhanh chóng.
Thương hiệu nước chấm bí truyền “Quy Ninh” mà chúng tôi hợp tác, nhờ vào kênh phân phối trưởng thành của công ty anh ấy, đã nhanh chóng phủ sóng thị trường.
Điểm nhấn chính là khôi phục lại hương vị linh h/ồn của món th!t nướng từng gây sốt.
Vì hương vị giống hệt loại nước chấm thời đỉnh cao ở quán Từ Minh, thậm chí còn được tối ưu hóa về bao bì và bảo quản.
Sản phẩm vừa ra mắt đã đạt doanh số bùng n/ổ.
Chiều hôm đó.
Từ Minh ngồi trong cửa hàng trống rỗng, nhìn bảng kê chi phí thảm hại, bực bội nới lỏng cà vạt.
Lâm Duyệt bưng một ly cà phê đi tới.
“Anh Minh, anh đừng quá lo lắng.”
“Chẳng phải khoản tiền đầu tư bên phía Tổng giám đốc Vương sắp đổ về rồi sao? Đến lúc đó chúng ta làm thêm chút marketing, khách hàng chắc chắn sẽ quay lại thôi.”
Từ Minh hất văng ly cà phê.
Chất lỏng màu nâu đổ tràn trên mặt bàn, theo mép bàn nhỏ xuống váy của Lâm Duyệt.
“Marketing cái con khỉ!”
Từ Minh gào lên, mắt đỏ ngầu.
“Hương vị không đúng, làm marketing kiểu gì cũng là đ/ập phá thương hiệu thôi!”
Anh ta vơ lấy một hộp chuyển phát nhanh trên bàn, ném mạnh xuống đất.
Trong hộp lăn ra một chai nước chấm đóng gói tinh xảo.
Đó là loại nước chấm “Quy Ninh” mà sáng nay anh ta sai người đi siêu thị m/ua về.
Anh ta đã đích thân nếm thử.
Cái hương vị đó, dù có ch*t anh ta cũng không bao giờ quên.
Chính là công thức cốt lõi mà Ôn Ninh đã mang đi.
“Đi điều tra!”
Từ Minh chỉ vào cái chai dưới đất, tay run lên bần bật.
“Đi điều tra cho tôi xem cái ‘Quy Ninh’ này rốt cuộc là từ đâu ra!”
“Rốt cuộc là ai đứng sau giúp đỡ cô ta!”
Lâm Duyệt sợ hãi lùi lại hai bước, mặt mày tái mét.
“Anh Minh, em... em đi hỏi xem.”
Ngay lúc đó, điện thoại của Từ Minh vang lên.
Là Tổng giám đốc Vương, nhà đầu tư gọi tới.
Từ Minh hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra một nụ cười để nghe máy.
“Tổng giám đốc Vương, ông...”
“Từ Minh, chuyện đầu tư hủy bỏ rồi.”
Giọng của ông Vương lạnh lùng, không chút cảm xúc.
“Ngay cả công thức cốt lõi của mình mà cậu cũng không giữ nổi, còn bị người ta đăng ký bản quyền sản xuất hàng loạt trước rồi.”
“Cậu tưởng tôi làm từ thiện chắc?”
“Tút tút tút...”
Cuộc gọi bị ngắt.
Từ Minh đứng hình tại chỗ, điện thoại trượt khỏi tay, đ/ập mạnh xuống sàn gạch.
Hội chợ triển lãm ngành ăn uống thường niên của thành phố.
Đây là chiếc phao c/ứu sinh cuối cùng của Từ Minh.
Anh ta đưa Lâm Duyệt theo, mang theo số vốn ít ỏi còn lại của quán, cố gắng tìm ki/ếm nhà đầu tư mới và nhà cung cấp giá rẻ tại đây.
Trung tâm triển lãm người đông nghịt.
Từ Minh vừa bước vào hội trường chính đã sững sờ.
Gian hàng ở vị trí C nổi bật nhất đã bị công ty thực phẩm của Trần Mặc Bạch bao trọn.
Trên màn hình LED khổng lồ đang chạy clip quảng cáo nước chấm “Quy Ninh”.
Còn tôi, mặc một bộ âu phục công sở c/ắt may chỉn chu.
Đang đứng giữa gian hàng, cầm micro giới thiệu sản phẩm với các nhà phân phối bên dưới.
“Ôn Ninh!”
Từ Minh chen qua đám đông, mắt đỏ ngầu lao đến trước gian hàng.
Anh ta chỉ vào mũi tôi, giọng lớn đến mức cả hội trường đều nghe thấy.
“Đồ đàn bà không biết x/ấu hổ!”
“Cô ăn cắp công thức của tôi, vậy mà còn dám nghênh ngang mang ra đây b/án!”
Các nhà phân phối và giới truyền thông xung quanh lần lượt quay đầu lại, giơ điện thoại lên bắt đầu quay phim.
Lâm Duyệt đi theo phía sau, kéo tay áo Từ Minh, tỏ vẻ đáng thương.
“Chị Ninh, sao chị có thể làm như vậy?”
“Anh Minh đối xử với chị tốt như thế, chị không những phản bội anh ấy mà còn đá/nh cắp bí mật của cửa hàng.”
“Chị mau trả công thức cho anh Minh đi, quán của chúng em sắp bị chị ép đến phá sản rồi.”
Trong đám đông vang lên tiếng xì xào bàn tán.
“Đây không phải là ông chủ của tiệm th!t nướng Từ Ký sao?”
“Hóa ra công thức này là ăn cắp à, đây là điều cấm kỵ trong kinh doanh đấy.”
Từ Minh nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, càng được đà lấn tới.
Anh ta nhảy lên bục triển lãm, định đ/ập phá sản phẩm trên quầy trưng bày.
“Hôm nay tôi phải vạch trần bộ mặt thật của kẻ tr/ộm như cô!”
Một vài nhân viên an ninh nhanh chóng tiến lên, đ/è ch/ặt Từ Minh xuống.
Tôi đứng tại chỗ, ngay cả mí mắt cũng không thèm chớp.
Đợi đến khi anh ta ch/ửi m/ắng đủ rồi, vùng vẫy mệt nhoài.
Tôi mới nhận lấy một tập hồ sơ từ tay trợ lý phía sau.