Tiếng hét vang lên trong hành lang.

Tôi theo phản xạ nép vào tường, đèn pin điện thoại còn chưa kịp bật thì đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ phía cầu thang.

Có người đang chạy xuống dưới.

Hàn Lệ phản ứng cực nhanh.

“Chặn cầu thang lại! Thông báo cho người ở dưới, phong tỏa các lối ra!”

Một vài cảnh sát lao ra ngoài.

Trong bóng tối, Đổng Hải cũng muốn động đậy.

Tôi chộp lấy ống tay áo ông ta.

Ông ta hất mạnh tôi ra, sức lực rất lớn.

Tôi đ/ập người vào khung cửa, cánh tay đ/au nhói.

Nữ cảnh sát lập tức đ/è ông ta xuống.

Đổng Hải gầm lên: “Tôi chỉ là sợ thôi! Các người dựa vào đâu mà bắt tôi?”

Không ai thèm để ý đến ông ta.

Đèn chiếu sáng dự phòng nhanh chóng bật sáng.

Nhân viên kỹ thuật bắt đầu tháo tấm vách lưng của tủ quần áo.

Mỗi chiếc đinh đều rất mới.

Sáng loáng, hoàn toàn không ăn nhập gì với tấm ván gỗ mục nát.

Tôi đứng ở cửa phòng ngủ, toàn thân lạnh toát.

Hàn Lệ hỏi khẽ: “Hứa Vãn Đường, cô vẫn chịu đựng được chứ?”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Anh nhìn tôi một cái, không khuyên can thêm.

Chiếc đinh cuối cùng được rút ra.

Tấm vách lưng lỏng lẻo.

Nhân viên kỹ thuật dùng xà beng nạy ra.

Cạch.

Tấm gỗ nứt ra một khe hở.

Một mùi nước tẩy rửa nồng nặc hơn ùa ra.

Lẫn trong đó là hơi ẩm, mùi rỉ sét và một loại mùi tanh tưởi khiến dạ dày tôi cuộn trào.

Hàn Lệ cầm lấy dụng cụ, đích thân đ/ập mạnh xuống.

Toàn bộ tấm ván đổ ập vào trong.

Phía sau không phải tường gạch.

Mà là một cánh cửa hẹp cao bằng nửa người.

Trong khe cửa, một đốm sáng mờ ảo từ màn hình điện thoại đang le lói.

Khi cánh cửa hẹp được kéo ra, tôi suýt chút nữa không đứng vững.

Bên trong là một khoang kỹ thuật.

Chiều rộng không quá nửa mét, trên tường toàn là đường ống.

Sàn nhà ẩm ướt, trải mấy tấm nhựa.

Chiếc điện thoại nằm ngay gần cửa vào.

Màn hình đã vỡ.

Hiển thị cuộc gọi đến là tên của tôi.

Hứa Vãn Đường.

Tôi lao tới, bị nữ cảnh sát ngăn lại.

“Đừng chạm vào.”

Tôi cứng đờ tại chỗ.

Hàn Lệ đeo găng tay, bỏ chiếc điện thoại vào túi vật chứng.

Tiến sâu hơn vào trong, ánh đèn pin chiếu vào một chiếc giày da nam màu đen.

Tôi nhận ra nó.

Đôi giày Lục Kế Bạch đã đi ba năm nay.

Môi tôi tê dại, không thốt nên lời.

Viên cảnh sát tiếp tục rọi đèn vào trong.

Giây tiếp theo, giọng anh ta biến đổi.

“Đội trưởng Hàn, bên trong có di vật.”

Sâu trong khoang kỹ thuật có một chiếc túi dệt.

Sau khi kéo khóa, một đống đồ vật rơi ra.

Chứng minh thư.

Kẹp tóc.

Son môi.

Sandal nữ.

Còn có vài chiếc thẻ ngân hàng bị nước làm nhăn nhúm.

Mỗi món đồ đều được đựng riêng trong túi trong suốt, như những chiến tích.

Sắc mặt Hàn Lệ hoàn toàn sầm xuống.

“Phong tỏa toàn bộ tòa nhà, liên lạc với pháp y.”

Đi thêm hai mét nữa, đèn pin dừng lại.

Có một người nằm ở đó.

Áo khoác xám, sơ mi trắng, cà vạt lệch trên ngựk.

Đúng là bộ đồ trong bức ảnh tự sướng Lục Kế Bạch chụp trước khi ra khỏi nhà.

Tôi nghe thấy một âm thanh phát ra từ cổ họng mình.

Không giống tiếng khóc.

Giống như bị thứ gì đó x/é toạc ra hơn.

“Lục Kế Bạch...”

Tôi muốn chạy tới.

Nữ cảnh sát ôm lấy tôi.

“Cô Hứa, không được lại gần.”

Tôi giãy giụa một chút nhưng không thoát ra được.

Nước mắt đột ngột rơi xuống.

Tôi còn chưa kịp cãi nhau với anh ấy.

Còn chưa hỏi anh ấy tại sao nửa đêm lại gọi cuộc điện thoại đó.

Còn chưa nghe anh ấy giải thích 1040 rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Vậy mà anh ấy đã nằm đó, bất động.

Khi pháp y đến nơi, phía chân trời đã hửng sáng.

Kết quả sơ bộ x/ác nhận, thời điểm t/ử vo/ng của Lục Kế Bạch chính là quanh lúc tôi báo án.

Nghĩa là, khi tôi nhận được cuộc gọi, có lẽ anh ấy vẫn còn sống.

Hoặc cũng có thể, anh ấy đã bị kh/ống ch/ế và chỉ còn lại vài phút cuối cùng.

Hàn Lệ dìu tôi ra phòng khách.

“Hứa Vãn Đường, cô uống chút nước đi.”

Tôi không uống nổi.

Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào căn phòng ngủ đó.

Chỉ cách một bức tường.

Tôi đã đến muộn.

Nhưng nếu tôi không báo cảnh sát, tôi sẽ tự mình bước vào căn phòng này.

Sẽ lật tấm thảm lấy chìa khóa.

Sẽ mở cửa phòng 1004.

Sẽ bị kéo vào cái khoang hẹp đến mức tiếng hét cũng không thể thoát ra ngoài.

Hàn Lệ bật đoạn ghi âm cuối cùng c/ứu vãn được từ điện thoại của Lục Kế Bạch cho tôi nghe.

Đoạn ghi âm rất tạp.

Có tiếng nhiễu điện, tiếng thở dốc, và giọng nói hạ thấp của một người đàn ông.

“Đọc theo đi.”

Tiếp đó là giọng của Lục Kế Bạch.

“Vãn Đường, căn hộ ở chung cư An Hòa ngày mai sẽ vào danh sách phát triển...”

Người đàn ông lạ mặt m/ắng một câu: “Đừng nói nhảm, bảo nó đến ngay bây giờ.”

Lục Kế Bạch im lặng rất lâu.

Sau đó anh nói:

“Anh sẽ tổ chức cho em đám cưới hoành tráng nhất thành phố.”

Tôi bàng hoàng bịt ch/ặt miệng.

Lục Kế Bạch chưa bao giờ nói những lời như vậy.

Lời tình tứ thái quá nhất anh từng nói là “Đám cưới đừng mệt quá, chúng ta tìm một phòng tiệc nhỏ, mời những người quan trọng nhất là đủ rồi”.

Câu nói về đám cưới hoành tráng đó, là anh cố ý.

Ba triệu kia, cũng là cố ý.

Chìa khóa dưới tấm thảm, cũng là cố ý.

Anh biết tôi không tin vào chuyện tiền từ trên trời rơi xuống.

Anh biết tôi gh/ét việc đi đến những nơi xa lạ vào đêm khuya.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Mệnh đã định Chương 12.
4 Đắm Hải Chương 16
5 Lễ Vụ Chương 11
12 Tư Nam Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nếu Như Có Thể Làm Lại

Chương 17
Tỉnh dậy sau tai nạn xe hơi, nhìn người đàn ông đang ngồi trước giường bệnh, tôi mỉm cười ôm chầm lấy cậu ấy rồi gọi: "Chồng ơi." Trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cười chết mất, tên phản diện này chắc là chưa hết thuốc tê đúng không? Ôm kẻ thù không đội trời chung mà gọi chồng, đến lúc tỉnh táo lại chẳng phải là nhục nhã lắm sao?] [Hắn lại phát điên rồi. Ban đầu cưỡng ép công ở bên mình, nhưng công lúc nào cũng lạnh nhạt hờ hững với hắn. Hắn hết cách rồi nên giờ mới cố tình diễn kịch cho công xem, muốn làm công ghen đấy.] [Tên phản diện này ghê tởm thật, công dịu dàng như thế mà cứ hành hạ người ta, khiến người ta trở nên lạnh lùng ít nói như bây giờ, thế mà vẫn còn muốn dùng chiêu này để thu hút sự chú ý của công sao?] [Năm đó hắn uy hiếp đuổi thụ ra nước ngoài, chia rẽ hai người họ, công đã hận hắn đến tận xương tuỷ rồi.] “Kẻ thù không đội trời chung” đang bị tôi ôm chặt liền cứng đờ cả người. Còn người đàn ông đang đứng ở cửa thì mặt mày tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ nhẫn nhịn. Tôi cưỡng ép hắn? Hành hạ hắn? Sao tôi lại chẳng có một chút ấn tượng nào thế này?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
664