Nó ngơ ngác nhìn xuống đáy biển sâu.

Cái hang ổ ấm cúng, sang trọng, nơi nó đã ở suốt mười vạn năm qua.

Cứ thế mà... biến mất rồi sao?

Thao Thiết hoàn toàn đờ người ra.

Trong đầu trống rỗng.

Những tán tu bị hất văng, nện xuống đáy biển lúc nãy.

Khó khăn lắm mới ngoi được lên mặt nước.

Ngơ ngác nhìn cảnh tượng đảo ngược kinh thiên động địa trước mắt.

Trong ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Hắn... hắn rốt cuộc đã làm cách nào vậy?!"

"Đó là hang ổ của hung thú thượng cổ Thao Thiết đấy!"

"Chưa dùng đến một chiêu... mà đã san phẳng hang ổ của người ta rồi?!"

Lâm Kỳ thu hồi máy thăm dò địa chất.

Quay đầu nhìn những tán tu và dân thường đang ngẩn ngơ.

Vỗ vỗ bụi trên tay.

"Đứng ngẩn ra đó làm gì?"

"Còn không mau qua giúp nó chuyển đồ đạc cá nhân trong đống đổ nát ra ngoài?"

"Mặc dù hang ổ của nó là công trình vi phạm."

"Nhưng tài sản cá nhân của công dân được pháp luật vị diện bảo hộ."

"Làm hư hại là ta cũng bị phê bình đấy."

Các tán tu và dân thường nhìn nhau.

Hoàn toàn không theo kịp logic tư duy kỳ lạ của Lâm Kỳ.

Lâm Kỳ không giải thích thêm.

Anh lơ lửng trên mặt biển.

Gió biển thổi tung bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh đã bạc màu của anh.

Lâm Kỳ vươn tay lấy cuốn sổ bìa đen ra.

Nhìn vào mắt biển đang cuộn trào không ngớt.

Sắc mặt nặng nề viết xuống một dòng chữ:

"Năng lượng mắt biển Đông Hải d/ao động bất thường, rò rỉ năng lượng cao tầng ngày càng nghiêm trọng."

"Nghi ngờ người tiền nhiệm số hiệu [Giáp-Thất] xử lý không hiệu quả, để lại hậu họa nghiêm trọng."

Lâm Kỳ vừa đóng cuốn sổ lại.

Một lá bùa truyền tin màu đỏ m/áu đột nhiên xuyên qua hư không.

N/ổ tung trước mặt anh.

Bên trong truyền đến tiếng kêu c/ứu khẩn cấp liên quan đến mạng người của Long Ngạo Thiên Tiêu Viêm.

Tại Đan Hương Tông.

Phòng luyện đan cực kỳ xa hoa thơm ngát mùi hương.

Đan đạo tông sư nổi danh giới tu tiên "Đan Trần Tử" đang ngồi ngay ngắn trước Cửu Long Lưu Ly Đỉnh.

Vuốt ve viên đan dược tuyệt phẩm vừa ra lò.

Đó là "Cửu Chuyển Kim Đan" được xưng tụng có thể cải tử hoàn sinh, tăng thêm ngàn năm tuổi thọ.

Thế nhưng trên phiến đ/á lạnh lẽo giữa đại điện.

Đang nằm một th* th/ể đã thất khiếu chảy m/áu, tứ chi n/ổ tung.

Đó là vị quốc vương tối cao của một vương quốc phàm nhân.

Để c/ầu x/in đan dược kéo dài tuổi thọ.

Ông đã dốc hết tài sản của cả quốc gia để dâng lên.

Nhưng ngay khoảnh khắc uống Cửu Chuyển Kim Đan, năng lượng trong cơ thể bạo phát.

Trực tiếp n/ổ tung mà ch*t.

Tiểu hoàng tử, đứa con duy nhất của quốc vương, nằm liệt trên mặt đất.

Đầu gối đã sớm đ/ập đến m/áu chảy đầm đìa trên phiến đ/á.

Cậu đi/ên cuồ/ng dập đầu về phía trước.

Khóc đến kiệt sức.

"Đan Trần Tử tiên sư!"

"C/ầu x/in ngài c/ứu phụ vương con với!"

"Chẳng phải ngài nói đan dược này có thể kéo dài tuổi thọ ngàn năm sao?!"

"Tại sao phụ vương uống vào lại thành ra thế này?!"

Đan Trần Tử mặt không cảm xúc.

Thậm chí đến mí mắt cũng lười nâng lên.

Ông ta nhấc chân phủi bụi trên chiếc áo choàng rộng thùng thình.

Giọng nói lạnh lùng như sương giá vạn năm.

"Ng/u xuẩn."

"Thân x/ác phàm nhân hèn mọn."

"Sao xứng đáng hưởng dụng thần đan cửu giai do bản tọa luyện chế?"

"Không chịu nổi xung kích năng lượng thiên địa nên bạo tử."

"Đó là do mệnh hắn mỏng."

"Ch*t là đáng đời."

"Người đâu, lôi cái thứ bẩn thỉu này ra ngoài, đừng làm bẩn phòng đan của bản tọa."

Tiểu hoàng tử nhìn vị tiên sư lạnh lùng vô tình.

Lại nhìn phụ vương có dáng vẻ ch*t thảm thương.

Cảm giác bất lực và tuyệt vọng trong lòng như thủy triều nhấn chìm cậu hoàn toàn.

Trong mắt những tiên nhân cao cao tại thượng.

Phàm nhân thậm chí còn không bằng cỏ rác.

Ngay khoảnh khắc hai tên vệ sĩ hung thần á/c sát tiến lên nắm lấy cánh tay tiểu hoàng tử.

Một luồng d/ao động đột ngột xuất hiện trong không khí.

Lâm Kỳ đạp xe cân bằng điện từ xuất hiện giữa phòng luyện đan.

Anh hơi nhíu mày.

Vươn tay thu lấy một tia tàn dư dược liệu trong không khí.

Đưa lên mũi ngửi thử.

Lại lấy thiết bị cầm tay ra quét một lượt.

Sắc mặt Lâm Kỳ lập tức đen lại.

"Cái này của ngươi mà là thần đan kéo dài tuổi thọ gì chứ."

"Hàm lượng kim loại nặng vượt mức nghiêm trọng."

"Chỉ riêng nguyên tố thủy ngân bên trong đã vượt mức tận ba trăm lần."

"Còn có thạch tín kịch đ/ộc và hỏa linh đ/ộc cuồ/ng bạo chưa được tinh chế."

"Đây là loại [Th/uốc giả th/uốc kém chất lượng] điển hình."

Lâm Kỳ quay đầu nhìn Đan Trần Tử.

Ánh mắt lạnh lùng như sắt.

"Đan Trần Tử."

"Ngươi bị tình nghi [Tội sản xuất kinh doanh th/uốc giả] và [Vô ý làm ch*t người]."

Đan Trần Tử sững sờ một lúc.

Sau đó như thể vừa nghe thấy lời lẽ nực cười nhất thế gian.

Ngửa mặt cười lớn không kiêng nể gì.

"Ha ha ha ha!"

"Bản tọa là đan đạo tông sư đệ nhất giới tu tiên!"

"Đan dược bản tọa luyện chế ngàn vàng khó cầu!"

"Tu sĩ thiên hạ đạp vỡ ngưỡng cửa đến cầu bản tọa ban đan!"

"Thằng nhãi ranh không biết từ đâu chui ra này."

"Ngươi nói bản tọa luyện th/uốc giả thì là th/uốc giả sao?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Mệnh đã định Chương 12.
5 Lễ Vụ Chương 11
12 Tư Nam Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dùng tiền dưỡng già mua siêu xe, con gái đăng bài dứt tình từ mặt

Chương 9
“Bà già này chỉ mắc bệnh nhà giàu thôi, uống mấy loại thuốc hỗn hợp mười mấy đồng thì chết thế nào được.” Trước cửa sổ đóng tiền cấp cứu, đứa con gái ruột thịt đã trả lại thuốc hạ huyết áp của tôi. Quay đầu lại, nó rút sạch sáu trăm nghìn tiền dưỡng già của tôi để mua cho con rể một chiếc Porsche, rồi đăng lên trang cá nhân: “Phụ nữ thời đại mới tuyệt đối không ăn bám cha mẹ, hào quang tự tay mình làm ra mới không phai nhạt.” Tôi đau đến mức sốc ngay trước cửa phòng cấp cứu, vậy mà nó lại cười lạnh, giật lấy giấy tờ nhà cũ của tôi: “Bà già này nghiện giả bệnh rồi à? Đưa đây để tôi thế chấp lấy thành tích cho Chu Khải, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Sảng Văn
Nữ Cường
0