Chim hoàng yến cam chịu

Chương 9

12/09/2026 18:58

Tôi bước đến gần một góc, mùi m/áu 🩸 nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Tôi nhìn xuống vị kim chủ đang chật vật của mình từ trên cao.

Chỉ thấy một người đàn ông có dung mạo diễm lệ đang nửa dựa vào phía sau thùng hàng, một tay cố sức bịt ch/ặt vết đạn trên vai, nhưng vẫn có dòng m/áu tươi không ngừng chảy ra từ kẽ tay.

Tay kia cầm một khẩu sú/ng.

Trên mặt dính vài vệt m/áu, càng làm nổi bật sắc mặt tái nhợt vì mất m/áu quá nhiều.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp ấy nhìn tôi không chớp mắt, cuộn trào những cảm xúc vô cùng phức tạp--

Sững sờ, kinh ngạc, bối rối, ngơ ngác, sợ hãi, cảnh giác...

Hắn khàn giọng lên tiếng: "Em..."

"Đừng nói gì cả." Tôi ngồi xổm xuống, giọng điệu bất ngờ dịu dàng, lấy tay hắn đang bịt vết thương ra, thay bằng lòng bàn tay mình áp lên đó.

Đôi mắt Dung Tuần phản chiếu ánh sáng trắng dịu nhẹ tràn ra từ dưới lòng bàn tay tôi--

Hắn mở to mắt không thể tin nổi.

Đây là lần đầu tiên tôi dùng dị năng trị liệu ở thế giới này.

Tôi chưa bao giờ thích dị năng trị liệu, ở kiếp trước, nó thức tỉnh quá muộn, trong giai đoạn đầu mạt thế, tôi không c/ứu nổi lấy một người quan trọng, về sau nó lại trở thành công cụ để x/ác sống hoàng hànhz hạz tôi.

Một viên đạn lẫn m/áu tươi được đẩy ra khỏi vết thương, "keng" một tiếng rơi xuống đất.

Tế bào tái sinh, mạch m/áu tái tổ hợp, mô được cấu trúc lại...

Vết thương nát bét trên vai lành lại ngay lập tức, thậm chí không để lại một vết s/ẹo.

Chỉ có chiếc áo sơ mi bị rá/ch một lỗ và thấm đẫm m/áu là minh chứng cho việc Dung Tuần từng bị thương nặng.

Dị năng trị liệu bá đạo rà soát một vòng trên người Dung Tuần, những vết bầm tím, trầy xước, vết đ/âm nhỏ nhặt... tất cả đều được chữa lành.

Vết thương tuy đã lành, nhưng sự choáng váng do mất m/áu quá nhiều lúc nãy là không thể tránh khỏi.

Vì thế, một tay tôi vòng qua lưng hắn, một tay luồn qua khoeo chân, nhẹ nhàng bế hắn lên.

Dung Tuần theo phản xạ ôm lấy cổ tôi.

Thế là tất cả mọi người đều chứng kiến cảnh tượng kỳ quái này--

Một chiếc ghế còn khá nguyên vẹn bay lơ lửng, rơi xuống sàn ngay trước mặt đám người đó.

Dị năng tinh thần phủi sạch bụi bặm trên đó.

Đám người: "?!!"

C/ứu, c/ứu mạng với!

Tôi tao nhã ngồi xuống.

Dung Tuần như một người vợ yếu đuối, lả lướt ngồi trên đùi tôi.

Hắn nhìn tôi với vẻ hoài nghi nhân sinh, rồi lại nhìn đám c/ôn đ/ồ đang bất động, bị kh/ống ch/ế vào tử huyệt.

Cả gương mặt toát lên vẻ "Tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi đang làm gì".

Tôi thản nhiên nói: "A Tuần, muốn gi*t bọn chúng không?"

Cứ như thể Dung Tuần mới là con chim vàng lồng son yếu đuối đáng thương, bị kẻ không có mắt làm bị thương, còn kim chủ bá đạo thì ra mặt đòi lại công bằng.

Dung Tuần: "..."

Này, có chút đảo lộn trật tự rồi đấy.

Dung Tuần nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi vẫn uể oải buồn ngủ như mọi khi, chỉ là đôi mắt nhạt màu kia phản chiếu rõ mồn một sự thờ ơ đối với mạng người.

Ngón tay Dung Tuần khẽ run, rồi bình tĩnh lại nói: "Để anh tự giải quyết đi."

Tôi: "Được."

Tôi nhìn đám người đang sợ đến mức muốn tè ra quần, chúng kinh hãi nhìn họng sú/ng trong tay mình chĩa thẳng vào đồng bọn--

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"

Cổ chân chúng bị đạn xuyên thủng, gương mặt đ/au đớn đến biến dạng nhưng không phát ra được tiếng nào, ngã gục trong vũng m/áu, ôm chân gào thét trong c/âm lặng.

"Xong rồi, gọi người của anh đến xử lý đi."

Tôi ngáp một cái, bế vị kim chủ yếu ớt bước ra khỏi nhà kho bỏ hoang.

Trên xe.

Sau khi Dung Tuần dùng điện thoại xử lý hậu quả, hắn ngồi ở ghế phụ, im lặng như thóc.

Về đến nhà...

Tôi tặc lưỡi, hóa ra trong vô thức, tôi đã coi nơi nào có Dung Tuần là nhà rồi.

Dung Tuần đi tắm, lúc ra ngoài tôi đã tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ ngủ rồi rúc vào trong chăn.

Không biết đã qua bao lâu.

Một cơ thể vẫn còn hơi ấm áp như thường lệ ôm lấy tôi vào lòng.

Sự tò mò và đá/nh giá không hề che giấu ấy, như đang nhìn một món bảo bối hiếm lạ.

Tôi mở mắt, lên tiếng: "Muốn hỏi gì thì hỏi đi."

Dung Tuần ôm ch/ặt tôi, tì cằm lên vai tôi: "Tri Yến, anh biết ngay là mắt nhìn người của anh cực đỉnh mà, chọn một cái là trúng ngay bảo bối lớn! Anh may mắn thật!"

Tôi: "..."

Dung Tuần không hỏi tiếp nữa, tôi liếc nhìn hắn.

Gương mặt diễm lệ ấy hơi tái nhợt, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào tôi.

"Không hỏi nữa à?"

Dung Tuần: "Khi nào em muốn nói, tự nhiên sẽ nói với anh thôi."

Thực ra cũng chẳng có gì để nói.

Một câu chuyện về kẻ ngốc muốn làm c/ứu thế chủ trong mạt thế, kết quả lật thuyền trong mương mà ch*t.

Nói ra chỉ thấy x/ấu hổ.

Vì thế tôi buồn bã nói: "Không có gì, anh chỉ cần biết anh rất quan trọng với em, em bảo vệ tốt cho anh là được."

Tôi cứ ngỡ Dung Tuần sẽ thất vọng, dù sao tôi cũng đã được hắn bao nuôi hơn ba năm rồi, đối phương cái gì mà chưa thấy? Dù là bên trong hay bên ngoài, đều đã quá quen thuộc.

Giờ đây khi tôi lộ tẩy, lại chẳng chịu nói ra chút thông tin nào về mình, hắn ít nhiều gì cũng sẽ có chút ngăn cách chứ?

Ai ngờ Dung Tuần mắt sáng rực lên: "Tri Yến, em nói gì? Nói lại lần nữa xem?"

Tôi: "?"

Tôi thành thật đáp: "Em có thể bảo vệ tốt cho anh."

Dung Tuần: "Câu trước ấy!"

Tôi do dự: "Anh rất quan trọng với em?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
10 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
11 Thay anh kiếm tình Chương 10
12 Tuyết Đầu Mùa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đọc được bài đăng ẩn danh của bạn thân, tôi hủy hôn

Chương 17
Kể từ khi ly hôn, cô bạn thân Hạ Phù Huỳnh trở nên cực kỳ căm ghét đàn ông. Cô ấy thường xuyên xúi giục tôi chia tay: "A Dư, chia tay sớm đi, đàn ông chẳng có đứa nào ra hồn cả." Bạn trai tôi, Trình Gia Tụng, nhếch mép mỉa mai đáp trả: "Chỉ vì bản thân gặp phải kẻ không ra gì mà cô lại vơ đũa cả nắm sao? Xác suất một phần nghìn gặp phải kẻ khốn nạn bị cô vớ phải, không có nghĩa là ai cũng như vậy. Tình cảm của tôi dành cho A Dư là sắt son bền chặt, cả đời này không đổi thay. Nói thật, nếu tôi có cô bạn gái như cô, tôi đã nhảy lầu từ lâu rồi!" Hai người họ đối chọi gay gắt, như đôi đũa dùng một lần bị bẻ ra, xơ xác tơi tả. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng họ chỉ là không hợp tính, nhìn nhau không vừa mắt. Cho đến đêm trước ngày cưới, tôi lướt thấy một bài đăng ẩn danh đang nổi đình nổi đám. Nhìn rõ ảnh đại diện quen thuộc đến chói mắt của chủ bài đăng, máu trong người tôi đông cứng lại: "Uống say rồi, kể một bí mật không thể nói ra vậy. Tôi đã yêu bạn trai của bạn thân mình. Còn nửa tháng nữa là đến đám cưới của họ, nhưng đêm qua, tôi đã ngủ với anh ta."
0