Nhưng trong lòng tôi cũng có một giọng nói đang hỏi: Tại sao tôi càng hiểu chuyện, càng phải nhường nhịn? Tại sao nỗi tủi thân của tôi lại trở thành thứ rẻ rúng nhất trong cái nhà này?
Có lần, Lâm Hạo ra ngoài uống rư/ợu với bạn, nửa đêm say xỉn trở về, nôn đầy sân. Tôi cầm đèn pin điện thoại, nén cái mùi nồng nặc, dọn dẹp sạch sẽ bãi nôn trên đất từng chút một. Sợ anh bị lạnh, tôi còn dìu anh về phòng, cởi giày, đắp chăn. Trong cơn mê man, anh vung tay một cái, trúng ngay vào trán tôi, một tiếng "bốp" khô khốc vang lên.
Tôi đ/au đến mức ngồi sụp xuống đất, ôm đầu hồi lâu mới dịu lại. Hôm sau trán sưng một cục tím bầm, tôi phải lấy tóc mái che đi. Mẹ nhìn thấy, hỏi sao vậy, tôi bảo mình không cẩn thận va phải.
Bà cũng không hỏi thêm gì nữa.
Bữa tối hôm đó, Lâm Hạo ngồi bên bàn, vừa xem điện thoại vừa ăn. Lúc tôi bưng canh lên bàn, ống tay áo trượt xuống, lộ ra mảng da cổ tay bị bỏng nước sôi do xửng hấp. Mẹ nhìn thấy, xót xa kêu "ôi chao" một tiếng, hỏi sao lại ra nông nỗi này. Lâm Hạo ngẩng đầu nhìn một cái, rồi lại cúi xuống tiếp tục xem điện thoại, không nói một lời.
Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên thấy trong lòng có thứ gì đó nứt ra một đường. Không đ/au, chỉ thấy lạnh. Giống như gió lùa qua khe cửa vào mùa đông, rất nhỏ, nhưng cứ len lỏi, len lỏi mãi vào tận sâu bên trong.
Nhưng tôi vẫn không nói gì.
Bởi tôi biết, nói ra cũng vô ích. Gia đình này quá cần sự đoàn viên, bố quá cần bù đắp nỗi ân h/ận, bà nội quá mong chờ đứa cháu đích tôn này. Nếu nỗi tủi thân của tôi có thể đổi lấy sự bình yên cho gia đình, thì cứ để nó tủi thân đi.
Tôi từng tưởng rằng, nhường nhịn là một chiếc chìa khóa, có thể mở được cửa trái tim của tất cả mọi người. Nhưng sau này tôi mới nhận ra, nhường nhịn là một con d/ao cùn, c/ắt vào chính th!t da mình, đối phương chẳng những không đ/au, mà còn coi đó là điều đương nhiên.
Lâm Hạo bắt đầu coi tôi là sự tồn tại mờ nhạt nhất trong nhà này. Không, còn tệ hơn cả mờ nhạt. Anh ta coi tôi là một người không cần phải để tâm. Nấu cơm, anh ta thấy là đương nhiên. Giặt đồ, anh ta thấy là đương nhiên. Dọn phòng, anh ta thấy là đương nhiên. Bị quát không cãi lại, bị b/ắt n/ạt không kêu ca, anh ta đều thấy là đương nhiên.
Có lúc tâm trạng anh ta tốt, sẽ gọi tôi một tiếng "Tô Niệm", đưa chai nước uống dở cho tôi bảo "cầm hộ anh". Tâm trạng không tốt, liền chỉ trích tôi trước mặt cả nhà, chê món tôi nấu mặn nhạt, chê quần áo tôi giặt không sạch, chê tiếng bước chân của tôi quá lớn.
Tôi đều nhẫn nhịn.
Còn bố mẹ thì sao?
Họ nhìn thấy, cũng xót xa, nhưng cách xót xa lại là lén lút nói với tôi: "Niệm Niệm, anh con từ nhỏ không có mẹ, đáng thương lắm, con chịu khó nhường nhịn anh chút nhé." Hoặc là nhét cho tôi hai trăm tệ, bảo "đi m/ua cái gì con thích".
Họ không biết, thứ tôi cần chưa bao giờ là hai trăm tệ đó. Thứ tôi cần, là sự công bằng.
Là có người nói với Lâm Hạo rằng, trong nhà này, ai cũng đáng được tôn trọng.
Là có người đứng trước mặt anh ta nói một câu: "Niệm Niệm đối xử với anh tốt như vậy, anh phải cảm ơn em ấy."
Thế nhưng không có.
Một lần cũng không.
Mãi cho đến ngày đại thọ, Lâm Hạo đá/nh tôi một cái t/át trước mặt mọi người.
Cái t/át đó không chỉ giáng xuống mặt tôi, mà còn đ/ập tan chút ảo tưởng nhẫn nhịn cuối cùng của tôi về gia đình này. Tôi tưởng rằng chỉ cần tôi lùi bước đủ nhiều, sẽ có ngày Lâm Hạo hiểu ra, sẽ thay đổi, sẽ coi tôi như người nhà.
Nhưng cái t/át đó bảo tôi: Không đâu. Càng lùi, anh ta càng được đà lấn tới. Lòng tốt của bạn không thể thuần hóa được một kẻ chỉ biết đến bản thân mình.
Nhưng ngay cả khoảnh khắc đó, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc làm ầm ĩ. Tôi đứng giữa đám đông khách khứa, mặt sưng vù, mu bàn tay phồng rộp, lòng lạnh ngắt, vẫn cắn răng không khóc thành tiếng.
Bởi vì tôi đang đợi.
Đợi gia đình này cho tôi một câu trả lời. Đợi bố, mẹ, bà nội nói cho tôi biết, liệu tôi có phải là người thừa thãi trong cái nhà này hay không.
Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý, chuẩn bị nuốt trọn mọi ấm ức một lần nữa, cười nói với mọi người: "Không sao đâu, là con tự không cẩn thận."
Nhưng bố không để tôi nói.
Ông đứng trước mặt tôi, im lặng năm giây, rồi nói: "Con gái, đừng sợ, bố sẽ cho con một lời giải thích ngay bây giờ."
Khoảnh khắc đó, giọt nước mắt tôi đã kìm nén suốt hơn hai mươi năm, cuối cùng không thể giữ được nữa.
Nhưng không ai biết, trước câu nói này, tôi từng suýt chút nữa vĩnh viễn mất đi niềm hy vọng vào gia đình này. Cũng không ai biết, sự hiểu chuyện bao dung của tôi, từ lâu đã trở thành chỗ dựa để Lâm Hạo ngang nhiên b/ắt n/ạt tôi.
Có đôi khi tôi nghĩ, nếu ngày đó bố không đứng ra, tôi sẽ trở thành người như thế nào? Có lẽ vẫn sẽ tiếp tục nhẫn nhịn, nhẫn nhịn cả một đời. Nhưng thật may, tôi đã không phải đợi cái "nếu như" đó.
Tháng thứ ba Lâm Hạo về nhà, tính khí đã lớn đến mức không còn giới hạn.
Chiều tối hôm đó, mẹ nấu sáu món một canh, toàn là những món anh ta thường ăn. Tôi giúp bưng lên bàn, rồi đi mời bà nội ra ăn cơm. Bà chống gậy chậm rãi đi đến bàn ngồi xuống, thấy chỗ của Lâm Hạo vẫn trống, liền nói: "Đợi Hạo Hạo đi, đừng để nó ăn đồ nguội."