Tôi hỏi: “Em thấy gì rồi?”

Cậu ta không trả lời, chỉ rút mấy tờ giấy phía sau ra.

Một trong số đó là biên lai ngân hàng đã phai màu.

Cột số tiền lớn hơn nhiều so với hai trăm tám mươi sáu ngàn.

Tôi nhìn chằm chằm vào ngày thanh toán.

Đúng là ba tháng sau khi cha mẹ ly hôn.

Điều khiến tôi bất ngờ hơn là trạng thái trên biên lai không phải là khoản chi.

Khoản tiền đó mười năm trước căn bản không hề bị rút ra.

Cố Minh Hạo hạ giọng nói:

“Vậy tại sao cha cứ luôn nói với em là khoản tiền này đã mất từ lâu rồi?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì mặt sau biên lai còn có chữ viết của mẹ.

Chữ không nhiều.

Tôi đọc xong dòng đầu tiên, cả người cứng đờ tại chỗ.

Cố Minh Hạo lại lật mở tài liệu cuối cùng.

Lần này, cậu ta chỉ nhìn trang đầu tiên, đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.

“Chị...”

Tôi nhìn cậu ta.

“Sao vậy?”

Tay cậu ta dừng lại ở dưới cùng tài liệu.

“Tại sao trên này lại viết, chị mới là...”

Nói được nửa chừng, cậu ta không nói tiếp.

Tôi gi/ật lấy tài liệu.

Dưới cùng trang đầu tiên có một phần đóng dấu.

Bên cạnh còn một mục về qu/an h/ệ thân phận được điền từ mười năm trước.

Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, đầu óc trống rỗng.

Tôi nhìn chằm chằm vào tập tài liệu đó rất lâu.

Mấy chữ trên cùng rất rõ ràng.

“Biên bản x/ác nhận ủy thác tài sản và lợi tức”.

Thời gian ký kết là mười năm trước.

Trong mục người ủy thác ghi tên mẹ tôi, Thẩm Thu Bình.

Người được ủy thác không phải là Cố Kiến Thành.

Mà là Hứa Lam.

Tôi tiếp tục đọc xuống dưới.

Ở giữa tài liệu liệt kê hai khoản tài sản.

Một khoản hai trăm tám mươi sáu ngàn tệ, ghi chú là:

“Khoản tiền đảm bảo cuộc sống và trưởng thành cá nhân của Cố Minh Hạo.”

Khoản còn lại số tiền lớn hơn nhiều.

Tám trăm bảy mươi bốn ngàn tệ.

Phía sau viết:

“Lợi tức xử lý cổ phần còn lại của công ty tương ứng, người thụ hưởng thực tế: Cố Tri Hạ.”

Tay tôi khựng lại.

Câu nói chưa dứt của Cố Minh Hạo lúc nãy, cuối cùng tôi đã hiểu rõ.

Cậu ta nói là--

Chị mới là người thụ hưởng thực tế của khoản tiền này.

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta.

“Trước đây em từng thấy thứ này chưa?”

Cố Minh Hạo lắc đầu.

“Chưa.”

“Cha chưa bao giờ nói sao?”

“Ông ấy chỉ bảo em, lúc mẹ ly hôn đã để lại cho em hai trăm tám mươi sáu ngàn.”

Tôi cúi đầu xem lại tập tài liệu đó.

Điều này hoàn toàn khác với phiên bản tôi nghe suốt mười năm qua.

Cố Kiến Thành luôn bảo tôi rằng, khi mẹ ly hôn đã lấy đi số tiền thuộc về bà.

Tôi sống cùng mẹ, nên đồ đạc nhà họ Cố không liên quan gì đến tôi.

Thậm chí năm năm trước khi ông ta tìm tôi đòi tiền còn nói:

“Em trai con không giống con, mẹ nó chẳng để lại cho nó cái gì cả.”

Nhưng bây giờ tập tài liệu đã đóng dấu này lại ghi rõ ràng.

Mẹ không những không lấy đi hết tiền, mà còn dành riêng cho mỗi đứa chúng tôi một khoản.

Tôi tiếp tục lật về sau.

Trang tiếp theo là một bản thỏa thuận bổ sung.

Nội dung viết rất đơn giản.

Hai khoản tài sản trong thời gian chúng tôi chưa thành niên sẽ do Hứa Lam hỗ trợ quản lý.

Không ai được phép tự ý chiếm dụng.

Nếu cần rút trước, bắt buộc phải để lại chứng minh mục đích sử dụng.

Dưới cùng còn có chữ ký của cha, Cố Kiến Thành.

Cố Minh Hạo xem xong, hồi lâu không nói gì.

“Vậy hai trăm tám mươi sáu ngàn của em đâu?”

Tôi nhìn cậu ta.

Bản thân cậu ta đã tự nhận ra rồi.

Chiếc Porsche năm ngoái.

Khoản tiền đặt cọc Hứa Lam chi trả.

Cái gọi là “tài liệu thuế vụ” mà cha bảo cậu ta ký.

Tất cả đều liên kết với nhau.

Tôi lập tức gọi điện cho Hứa Lam.

Số điện thoại là số Đường Duyệt tra được hai ngày trước.

Lần đầu không ai nghe máy.

Lần thứ hai đổ chuông rất lâu, đối phương cuối cùng cũng bắt máy.

“Ai đấy?”

Tôi không vòng vo.

“Tôi là Cố Tri Hạ.”

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.

Tôi tiếp tục nói:

“Con gái của Thẩm Thu Bình.”

Lần này, đối phương im lặng suốt hơn mười giây.

Cuối cùng chỉ hỏi một câu:

“Cô thấy túi tài liệu đó rồi sao?”

Tôi siết ch/ặt điện thoại.

“Bà biết từ lâu rồi?”

“Biết.”

“Vậy tại sao bà không tìm tôi?”

Giọng Hứa Lam rất trầm.

“Không phải là chưa từng tìm.”

Tôi không hiểu ý bà ấy.

Bà ấy hỏi tôi:

“Cố Kiến Thành có phải lại tìm cô đòi hai trăm tám mươi sáu ngàn không?”

Tôi đứng bật dậy.

“Sao bà biết?”

Hứa Lam không trả lời, ngược lại nói:

“Cô đừng đưa cho ông ta thêm một xu nào nữa.”

“Khoản tiền này không phải là bồi thường.”

“Cũng không phải em trai cô n/ợ ai cả.”

Tôi nhìn Cố Minh Hạo một cái.

“Vậy rốt cuộc đó là gì?”

Hứa Lam ngập ngừng.

“Đó là cái hố mà những năm qua ông ta luôn muốn bù đắp lại.”

Buổi chiều, chúng tôi gặp bà ấy tại một quán cà phê.

Hứa Lam khoảng năm mươi tuổi, mang theo một chiếc cặp tài liệu màu đen.

Sau khi ngồi xuống, bà ấy không giải thích mối qu/an h/ệ giữa mình và cha tôi, mà trực tiếp đẩy mấy tờ ghi chép ngân hàng qua.

“Mẹ cô năm đó sau khi rút cổ phần công ty, không hề lấy đi hết số tiền.”

“Một phần để lại cho Minh Hạo.”

“Phần còn lại cho cô.”

Tôi hỏi:

“Tại sao lại để ở chỗ bà?”

“Bởi vì bà ấy không tin tưởng Cố Kiến Thành.”

Hứa Lam nói xong, rút ra một bản ghi chép từ mười năm trước.

Lúc đó nguồn vốn công ty của cha đã xuất hiện vấn đề.

Nhà cung cấp thúc ép đòi n/ợ.

Khoản v/ay ngân hàng cũng sắp đến hạn.

Sau khi phát hiện, mẹ tôi đề nghị ly hôn.

Nhưng bà không mang đi hết số tiền có thể lấy.

Bà đã làm thủ tục riêng cho phần thuộc về hai đứa con.

Hứa Lam lúc đó là kế toán, cũng là người trực tiếp xử lý.

“Cố Kiến Thành đã ký tên, ông ta biết sự tồn tại của hai khoản tiền này ngay từ ngày đầu tiên.”

Ngựk tôi thắt lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đọc được bài đăng ẩn danh của bạn thân, tôi hủy hôn

Chương 17
Kể từ khi ly hôn, cô bạn thân Hạ Phù Huỳnh trở nên cực kỳ căm ghét đàn ông. Cô ấy thường xuyên xúi giục tôi chia tay: "A Dư, chia tay sớm đi, đàn ông chẳng có đứa nào ra hồn cả." Bạn trai tôi, Trình Gia Tụng, nhếch mép mỉa mai đáp trả: "Chỉ vì bản thân gặp phải kẻ không ra gì mà cô lại vơ đũa cả nắm sao? Xác suất một phần nghìn gặp phải kẻ khốn nạn bị cô vớ phải, không có nghĩa là ai cũng như vậy. Tình cảm của tôi dành cho A Dư là sắt son bền chặt, cả đời này không đổi thay. Nói thật, nếu tôi có cô bạn gái như cô, tôi đã nhảy lầu từ lâu rồi!" Hai người họ đối chọi gay gắt, như đôi đũa dùng một lần bị bẻ ra, xơ xác tơi tả. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng họ chỉ là không hợp tính, nhìn nhau không vừa mắt. Cho đến đêm trước ngày cưới, tôi lướt thấy một bài đăng ẩn danh đang nổi đình nổi đám. Nhìn rõ ảnh đại diện quen thuộc đến chói mắt của chủ bài đăng, máu trong người tôi đông cứng lại: "Uống say rồi, kể một bí mật không thể nói ra vậy. Tôi đã yêu bạn trai của bạn thân mình. Còn nửa tháng nữa là đến đám cưới của họ, nhưng đêm qua, tôi đã ngủ với anh ta."
0