Em chồng đưa con gái Đóa Đóa đến trước.
Đóa Đóa nhìn thấy tôi liền chạy lại gọi "mợ", rồi kéo Tiểu Xuyên ra ban công ngắm tuyết. Hai đứa trẻ không bị ảnh hưởng bởi cuộc tranh cãi của người lớn, chẳng mấy chốc đã cãi nhau xem ai được chơi máy tính bảng trước.
Trần Tĩnh bưng chậu nhân từ trong bếp ra: "Chị dâu, chị xem nhân này được chưa? Cải thảo vừa mới trộn vào ạ."
Tôi dùng đũa gắp một ít, xem xét độ ẩm: "Được rồi, gói thử một xửng trước để nếm độ mặn nhạt nhé."
Cô ta gật đầu, không đẩy chậu nhân thẳng về phía tôi mà tự mình ngồi xuống gói.
Mẹ chồng lấy từ trong ngăn kéo ra một cây cán bột mới, đưa cho Trần Lỗi: "Con cán vỏ đi."
Trần Lỗi đón lấy, động tác cứng nhắc, cái vỏ đầu tiên cán bên dày bên mỏng. Mẹ chồng vừa định chê bai thì tôi đặt cây cán bột của mình xuống bên cạnh anh: "Chậm lại một chút, cổ tay đừng chỉ dùng lực về một hướng."
Anh cán hỏng năm sáu cái mới dần tìm được cảm giác.
Một trăm tám mươi cái sủi cảo gói mất hơn hai tiếng đồng hồ. Giữa chừng tôi dừng lại nghỉ hai lần, mẹ chồng không giục, Trần Tĩnh cũng không đẩy chỗ bột còn lại về phía tôi.
Lúc đếm lại số lượng cuối cùng, mẹ chồng cho ba mươi cái sủi cảo nhân cải thảo th!t heo vào một chiếc hộp trắng, dán băng dính cẩn thận. Bà cầm bút viết vài chữ lên mảnh giấy rồi đặt vào vị trí gần chiếc áo khoác của tôi.
Tôi nhìn thoáng qua, trên đó viết: "Nhà Tiểu Ninh, ba mươi cái."
"Hộp này các con mang về đi." Mẹ chồng nói, "Chẳng phải Tiểu Xuyên thích ăn sao? Lần này không ai được đụng vào."
Trần Tĩnh cúi đầu bày đĩa, không chen lời.
Tôi cầm chiếc hộp lên: "Mẹ, số còn lại chia thế nào ạ?"
"Tĩnh Tĩnh lấy ba mươi, mẹ giữ ba mươi, trong nồi luộc chín mươi cái." Mẹ chồng bẻ ngón tay tính lại một lượt, "Số lượng đúng rồi đấy."
Ăn cơm xong, Trần Lỗi vào bếp rửa bát, em chồng lau bàn, mẹ chồng chia những món ăn thừa ra các túi, không còn nhét tất cả mọi thứ vào túi của con gái nữa.
Lúc ra về, bà đặt chiếc hộp trắng đựng sủi cảo vào túi vải của tôi, rồi lại vuốt ve cây cán bột đã dùng nhiều năm trong túi.
"Lần sau gói tiếp, mẹ sẽ hỏi trước xem con có rảnh không."
Tôi kéo khóa túi: "Vâng, con rảnh con sẽ qua."
Về đến nhà, Tiểu Xuyên mở hộp đếm lại một lượt.
"Ba mươi cái, không thiếu một cái nào." Thằng bé vuốt phẳng mảnh giấy trên nắp hộp, đọc: "Nhà Tiểu Ninh."
Tôi đặt hộp sủi cảo vào ngăn giữa tủ lạnh nhà mình, không hề x/é bỏ mảnh giấy đó đi.