Sáng hôm sau, tôi đi một vòng quanh thị trấn. Từ đầu phố cổ đến cuối phố, rồi lại từ cuối phố đi ngược về, tôi ngắm nghía từng cửa tiệm một. Nào là b/án đặc sản, b/án đồ ăn vặt, b/án quà lưu niệm, quần áo, trà, đồ thủ công... nhìn chung đều na ná nhau, dù náo nhiệt nhưng tôi cứ cảm thấy thiếu một cái gì đó.

Thiếu cái gì chứ?

Tôi ngồi xổm bên lề đường suy nghĩ hồi lâu, nhìn thấy một bà cụ dắt cháu trai đi ngang qua, dây giày của đứa bé bị tuột, bà cụ cúi xuống buộc cho nó. Buộc hai lần vẫn chưa xong, bà cụ lấy trong túi ra cặp kính lão đeo vào rồi mới từ từ buộc lại.

Đôi mắt tôi sáng bừng lên.

Người có tuổi rồi, thị lực kém đi, xỏ kim kh//âu vá hay đọc chữ nhỏ đều rất vất vả, muốn m/ua mấy món đồ lặt vặt lại phải chạy xa đến tận siêu thị lớn trong thị trấn, tìm mãi cũng chẳng thấy thứ mình cần. Thế nhưng những thứ họ dùng nhiều nhất lại chính là những món đồ nhỏ bé, chẳng mấy ai để ý đó--kim chỉ, cúc áo, dây thun, đê kh//âu, kéo, kính lão, kính lúp, Iót giày, cao dán, dây buộc tóc, lược...

Tiệm tạp hóa của ông nội ngày xưa chính là b/án những thứ này. Người trong thị trấn thiếu gì cũng chạy đến chỗ ông, vì nó tiện lợi, đầy đủ và rẻ.

Nhưng từ khi tiệm tạp hóa của ông nội đóng cửa, trong thị trấn không còn cửa tiệm nào như thế nữa.

Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần, rảo bước quay về gian hàng của mình.

Sẽ mở một tiệm tạp hóa. Một tiệm chuyên b/án kim chỉ, đồ lặt vặt. B/án những thứ mà siêu thị lớn bỏ quên, nhưng lại là những món đồ không thể thiếu đối với bà con hàng xóm.

Suốt hơn nửa tháng sau đó, tôi bận rộn đến mức chân không chạm đất. Đầu tiên là sơn lại tường tiệm bằng màu kem ấm áp, rồi đi chợ đồ cũ săn được một bộ kệ gỗ kiểu cũ, đá/nh bóng sạch sẽ rồi phủ một lớp vecni, vân gỗ hiện lên rõ nét rất đẹp. Quầy thu ngân cũng là đồ cũ, là một chiếc bàn kế toán kiểu xưa, có ba ngăn kéo, tay cầm bằng đồng tuy hơi rỉ sét nhưng lau chùi đi là sáng bóng trở lại.

Tôi đặt nó dưới bậu cửa sổ, rồi đi m/ua một chiếc đèn bàn ánh sáng vàng ấm đặt lên trên.

Sau đó là nhập hàng.

Tôi đạp chiếc xe ba bánh mượn được từ nhà thím Vương, chạy đi chạy lại chợ đầu mối trong thị trấn không biết bao nhiêu chuyến. Hộp kim chỉ, dây thun, cúc áo, cúc bấm, khóa kéo, đê kh//âu, dụng cụ xỏ kim, kính lúp, kính lão (từ một độ đến bốn độ mỗi loại nhập một ít), Iót giày (có loại bằng bông, than tre, massage), cao dán, băng cá nhân, nhiệt kế, bấm móng tay, dụng cụ lấy ráy tai, dây buộc tóc, kẹp tóc, lược, gương, tăm, bông ngoáy tai, dây chun...

Mỗi món đồ đều không đắt, giá nhập chỉ từ vài hào đến vài đồng, nhưng cộng dồn lại vẫn khiến số tiền tiết kiệm ít ỏi của tôi vơi đi gần hết. Nhìn những con số trong sổ sách, tôi cắn răng, lấy nốt hai nghìn đồng cuối cùng giấu dưới đáy vali ra.

Vẫn chưa đủ.

Kệ hàng bày được hơn một nửa, vẫn còn vài chỗ trống. Tôi ngồi trong gian hàng trống huơ trống hoác, tính toán xem nên nhập thêm gì. Bỗng nhiên nhìn thấy chiếc ca tráng men trên bậu cửa sổ--sau khi tôi rửa sạch thì cứ để ở đó, chữ "Hỷ" đỏ rực trên ca tuy đã bong mất một nửa nhưng nhìn vẫn rất vui mắt.

Tôi cầm nó lên, ngắm nghía hồi lâu, bỗng nhớ ra một chuyện.

Hồi nhỏ ở tiệm của ông, có một lần chị thanh niên trí thức từ nơi khác đến m/ua một chiếc ca tráng men, trên đó in dòng chữ "Phục vụ nhân dân", chị ấy thích lắm, bảo đây là "ký ức thời đại". Hồi đó ông nội còn cảm thán, bảo rằng những thứ này giới trẻ không còn ưa chuộng nữa, nhưng biết đâu vài chục năm sau lại trở thành bảo vật.

Lòng tôi xao động.

Hôm sau tôi lại đến chợ đầu mối, lần này không nhập đồ gia dụng nữa, mà nhập một lô "đồ cổ"--ca tráng men (in đủ loại khẩu hiệu cũ), bình giữ nhiệt bằng thiếc, hộp cơm nhôm, cặp sách màu xanh quân đội, sổ tay kiểu cũ, bút máy hiệu Anh Hùng, ếch nhồi bông bằng thiếc, bi ve, vòng sắt lăn...

Tôi bày những thứ này ở vị trí bắt mắt nhất trên kệ, rồi tìm vài tấm ván gỗ cũ đóng thành một chiếc kệ nhỏ treo lên tường. Trên kệ đặt những món đồ nhỏ hơn--những hộp kim bằng thiếc như của bà nội (tôi đặc biệt săn được ở chợ đồ cũ), khóa đồng kiểu cũ, thước gỗ, bàn là...

Ngày tiệm hoàn thành là một ngày nắng đẹp.

Tôi đứng trước cửa, ngắm nhìn gian hàng nhỏ vừa được tân trang hoàn toàn. Tường màu kem, ánh đèn vàng ấm áp, kệ gỗ, và những món đồ nhỏ được bày biện ngăn nắp. Chiếc ca tráng men trên bậu cửa sổ cắm một bó hoa cúc dại, là thím Vương hái từ vườn nhà thím, vàng óng, nở rộ rực rỡ.

Tấm biển gỗ trên cửa tôi vẫn chưa treo. Suy nghĩ mãi, cuối cùng tôi tìm đến một cụ ông trong trấn--cụ từng là giáo viên dạy văn cấp hai, nghỉ hưu rồi ra phố bày sạp viết câu đối--nhờ cụ viết giúp bốn chữ: "Tiểu Nguyệt tạp hóa".

Chữ được viết trên biển gỗ, viền bằng sơn nhũ vàng, treo ngay ngắn trên cửa.

Khi treo lên, tôi ngước cổ nhìn bốn chữ đó, nhìn rất lâu.

"Tiểu Nguyệt tạp hóa"--đây chính là cửa tiệm của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
8 Tuyết Đầu Mùa Chương 10
9 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
10 Thay anh kiếm tình Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cha mất, sổ tiết kiệm và nhà cửa đều thuộc về anh trai, anh chị dâu cười ngất, tôi định rời đi thì công chứng viên chặn lại nói một câu.

Chương 19
Hồi nhỏ, anh trai được ăn trứng còn tôi chỉ được uống cháo, anh trai được mặc quần áo mới còn tôi phải mặc lại đồ cũ của chị họ, anh trai đi học nghề tốn mất hai vạn tệ, còn tôi học đại học hoàn toàn dựa vào vốn vay hỗ trợ sinh viên và làm thêm.
0