Tôi bưng chén trà gừng, nhìn những người trong sân. Tuyết vẫn rơi, từng bông từng bông một, rơi trên cành nhánh cây hoa quế, rơi trên yên xe đạp, rơi trên đỉnh đầu con người tuyết cổ vẹo. Cả sân vườn trắng xóa, còn ánh đèn trong nhà vẫn sáng, vàng ấm áp, xuyên qua cửa sổ chiếu rọi những lớp tuyết đọng trên bậc thềm.

Trong nhà Trần Mẫn gọi: "Sủi cảo chín rồi!"

Nhạc Nhạc là đứa chạy vào đầu tiên, bỏ mặc người tuyết ngoài sân chẳng thèm đoái hoài. Chu Đào theo sau, phủi sạch tuyết trên người. Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế tre, uống cạn trà gừng rồi đặt chiếc cốc không lên bậu cửa sổ.

Tôi ngoái đầu nhìn ra cổng sân một lần nữa. Năm ngoái khi tôi kéo vali bước vào, cánh cổng gỗ kêu kẽo kẹt, cây hoa quế vẫn chưa nở hoa. Giờ đây cây vẫn ở đó, cổng vẫn ở đó, nhưng người đẩy cửa bước vào không còn là ông lão đầy thấp thỏm lo âu ngày nào, mà là cô con gái đang bưng đĩa sủi cảo gọi "Bố mau vào ăn đi".

Tuyết vẫn rơi. Tôi bước qua ngưỡng cửa, đi vào trong nhà.

Cánh cửa đóng lại phía sau, nh/ốt mùa đông ở bên ngoài. Sủi cảo bốc khói nghi ngút, Nhạc Nhạc đang kể chuyện cười ở trường, Chu Đào đang tìm giấm, Trần Mẫn gắp chiếc sủi cảo đầu tiên vào bát tôi. Tú Lan trên tường vẫn đang mỉm cười, ba người trong tấm ảnh gia đình cũng đang mỉm cười.

Tôi gắp chiếc sủi cảo cắn một miếng. Nhân hẹ trứng, nóng hổi, thơm lừng, vẫn là hương vị đó trong ký ức.

"Ngon lắm." Tôi nói.

Trần Mẫn cười. Nụ cười của con bé giống hệt Tú Lan, ánh mắt đong đầy sự ấm áp. Nó nói: "Vậy thì năm nào đến Đông chí con cũng gói cho bố ăn."

Tôi nói được.

Tuyết bên ngoài lặng lẽ rơi, rơi trên cây hoa quế, rơi trên mái nhà, rơi trên từng con ngõ nhỏ của thị trấn này. Ánh đèn trong nhà vẫn sáng, chiếu rọi bốn gương mặt, chiếu rọi bàn sủi cảo nóng hổi.

Trên mặt kính cửa sổ phủ một lớp hơi nước mờ ảo, không còn nhìn rõ thế giới bên ngoài nữa.

Nhưng trong căn nhà này, thật ấm áp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
5 Tuyết Đầu Mùa Chương 10
7 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
10 Thay anh kiếm tình Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngư dân Giang Tô vớt được thùng sắt lớn ngoài khơi, vừa cắt mở, tất cả đều bàng hoàng

Chương 32
Thế nhưng, ở vài trang cuối của cuốn nhật ký, ông nội anh đã viết vài dòng bằng nét bút đậm và mạnh hơn, nét chữ nguệch ngoạc như thể để lại trong lúc vội vã: "Ngày mùng ba tháng bảy năm Giáp Ngọ, Đông Hải xuất hiện dị tượng, hòm sắt nổi trên mặt nước, ánh sáng tựa như cõi âm, ngư dân ai nấy đều kinh sợ, lánh đi không kịp."
Kinh dị
Kinh dị
0