Hứa Thành đặt sữa đậu nành lên bàn: "Ăn sáng trước đã, ăn xong rồi nghiên c/ứu ngó sen sau."
Đậu Đậu cũng thức dậy, chân trần chạy đến cửa phòng Nam.
Thằng bé nhìn thấy máy kh//âu, đưa tay định chạm vào bàn đạp.
Tôi gọi nó lại: "Không được nghịch lung tung, kim đ/âm vào tay không phải chuyện đùa đâu."
Đứa trẻ vội rụt tay lại: "Vậy con có thể vào trong không ạ?"
"Được, nhưng phải hỏi bà nội trước."
Nó đứng thẳng người, gõ lên khung cửa hai cái đầy nghiêm túc: "Bà nội ơi, con có thể vào xưởng làm việc của bà không ạ?"
"Vào đi."
Nó đi một vòng trong phòng, chỉ vào cái lỗ trên tường chưa kịp trám: "Đây trước kia là giường của con ạ?"
"Là giường bố mẹ con ngủ."
"Vậy sau này con ngủ ở đâu ạ?"
Lâm Lam vừa vặn đi ngang qua, trả lời thay tôi: "Hỏi bà nội trước đi, ngủ giường xếp ở phòng khách. Xưởng làm việc là chỗ bà làm, không được chiếm."
Đậu Đậu suy nghĩ một chút: "Vậy con có thể dán một bức tranh lên tường không ạ?"
"Con phải hỏi bà nội."
Tôi nói: "Vẽ xong đưa bà xem, không đẹp thì không dán."
Thằng bé lập tức đi tìm giấy và bút màu.
Ăn sáng xong, Lâm Lam thắt chiếc tạp dề hoa nhí nền xanh vào.
Dây tạp dề bị hụt một đoạn, con bé phải hóp bụng mới thắt được.
Hứa Thành nhìn thấy, cười trêu: "Mấy năm nay ăn uống không ít nhỉ."
"Anh im đi."
"Anh nói là tạp dề bị co lại đấy."
"Nói thêm câu nữa thì trưa nay anh đừng ăn."
Hai vợ chồng đấu khẩu vài câu, không khí trong nhà bớt căng thẳng hơn.
Tôi dạy Lâm Lam cách c/ắt ngó sen thành hai lát dính liền nhau. Con bé c/ắt nhát đầu đã đ/ứt rời, lát thứ hai thì dày như hai miếng bánh quy.
"Đừng nâng d/ao cao quá, chừa lại một đoạn nhỏ thôi."
"Con sợ không c/ắt đ/ứt ạ."
"Không c/ắt đ/ứt mới là để kẹp th!t chứ."
"Mẹ làm chậm thôi, con chưa nhìn rõ."
Con bé cho miếng ngó sen c/ắt hỏng vào miệng, nhai giòn rụm. Tôi chê nó làm vướng tay, định cầm lấy con d/ao.
Nó lại né sang một bên: "Đã bảo là con tự làm. Mẹ chỉ dạy thôi, đừng làm thay."
Câu này nghe quen quen.
Trước đây khi con bé dạy Đậu Đậu làm bài tập, vội quá cũng hay gi/ật lấy bút chì. Tôi ở bên cạnh khuyên nó để con tự viết, nó luôn bảo nhìn mà sốt ruột.
Tôi thu tay về: "Được, con cứ c/ắt từ từ đi."
Nhân th!t cho thêm nước hành gừng, muối, nước tương và một ít dầu mè. Lâm Lam định cho hạt nêm, bị tôi ngăn lại.
"Th!t tươi rồi, không cần cho đâu."
"Trên mạng bảo cho một ít ạ."
"Trên mạng còn bảo nồi chiên không dầu rán ra được vị dầu mỡ đấy, con có tin không?"
"Thôi mẹ là cô giáo, nghe lời mẹ ạ."
Con bé tiện tay đặt lọ gia vị về chỗ cũ, không bày bừa khắp bếp như trước nữa.
Bột pha loãng quá, ngó sen vừa cho vào chảo, lớp vỏ đã tan hết.
Dầu b/ắn vào mu bàn tay, con bé kêu "ối" một tiếng, nhảy lùi lại nửa bước.
Tôi chộp lấy tay nó xả nước lạnh: "Có bị bỏng không?"
"Không sao, một chút thôi ạ."
"Rán đồ mà cứ chúi đầu vào chảo, con tưởng đang quay video đấy à?"
Lâm Lam cười: "Mẹ, mẹ m/ắng người vẫn cái giọng này."
Tôi buông tay nó ra: "Gh/ét thì ra ngoài đi."
"Không ra đâu. Bột pha thế nào ạ?"
Tôi thêm hai thìa tinh bột vào bát.
Mẻ thứ hai trông đã ra dáng hơn, chỉ là lửa to quá, bên ngoài vàng nhanh mà nhân bên trong chưa chín.
Con bé gắp một miếng định nếm, tôi gõ đũa nó: "Cho vào rán lại đi."
"Hồi bé mẹ con toàn cho con nếm thử trước."
"Vậy con về bảo mẹ con rán cho."
Vừa nói xong, cả tôi và nó đều khựng lại.
Lâm Lam không gi/ận, chỉ đặt ngó sen lại đĩa: "Mẹ con không biết rán món này. Bà làm cá ngon, nhưng rán đồ toàn bị ch/áy."
Tôi vặn nhỏ lửa: "Mùng hai vẫn về chứ?"
"Về ạ."
Con bé nhìn chảo dầu, giọng bình tĩnh hơn.
"Chuyện gì cần nói thì phải nói cho rõ. Không thể vì cãi nhau mà từ mặt bố mẹ được."
"Nếu mẹ con bắt con bỏ tiền sửa nhà thì sao?"
"Cái gì cần bỏ thì con bỏ. Trước hết xem ngân sách, rồi bàn với Lâm Cường chia thế nào. Nhà cho nó, con không ý kiến, mấy năm nay nó chăm sóc người già đúng là vất vả hơn. Nhưng không thể cứ bảo là việc của nó, rồi tiền nong lại chỉ tìm con."
"Con tự nói rõ là được, đừng lôi mẹ và bố vào."
"Con sẽ không nói là nhà chồng ép đâu ạ."
Con bé ngẩng đầu nhìn tôi.
"Trước đây Hứa Thành toàn nói 'mẹ anh không để ý đâu', con cũng lấy câu đó làm cái cớ. Sau này quyết định của con, con tự chịu trách nhiệm."
Mẻ ngó sen đầu tiên được bưng ra bàn, ông Hứa và Đậu Đậu mỗi người gắp một miếng trước.
Đậu Đậu cắn ra bảo nóng, nhưng vẫn không nỡ nhổ.
Ông Hứa nhai hồi lâu, đá/nh giá: "Vị cũng được, chỉ là chỗ dày chỗ mỏng khác nhau."
Lâm Lam hỏi: "Bố nói ngó sen hay là nói bột ạ?"
"Cả hai."
"Vậy bố đừng ăn nữa."
"Đồ tập làm mà không ăn thì lãng phí, bố giải quyết giúp các con."
Hứa Thành gắp miếng to nhất vào bát tôi: "Mẹ, mẹ nếm thử đi ạ."
Tôi cắn một miếng, vỏ hơi cứng, nhân th!t hơi mặn.
"Thế nào ạ?" Lâm Lam nhìn chằm chằm tôi.
"Mặn quá."
"Con chỉ cho có một thìa nhỏ thôi mà."
"Con gọi đó là một thìa nhỏ? Đầy vun thế kia cơ mà."
Con bé tự nếm một miếng, nhăn mặt: "Có hơi mặn thật."
"Trưa nay bớt xào một món, ăn kèm cơm là vừa." Tôi nói.
Đang ăn dở, điện thoại Lâm Lam reo.
Người gọi là mẹ con bé.
Con bé nhìn một lát, đặt đũa xuống rồi ra ban công nghe. Hứa Thành định đi theo, bị nó xua tay ngăn lại.