"Sau đó nó mở cửa hàng thứ hai à?"

"Năm thứ hai nó lại bảo muốn chuyển mặt bằng thành cửa hàng chuyên doanh th/uốc lá và rư/ợu, thay bảng hiệu, nhập mấy loại hàng cao cấp. Bố nghĩ nếu nó thực sự làm được thì cũng tốt, nên cứ để nó sửa sang. Kết quả lại lỗ, lần này mất gần ba mươi vạn."

"Bốn năm nay nó có ki/ếm được đồng nào không?"

Bố tôi im lặng một lúc: "Cuối năm đầu tiên nó chia cho bố hai vạn, bảo là tiền thuê. Sau đó thì không đưa thêm đồng nào nữa. Lúc trước bố có hỏi hàng xóm, họ bảo cửa hàng th/uốc lá rư/ợu đó bình thường chẳng có mấy khách, tiền nhập hàng hình như vẫn là Trình Vạn Phúc giúp v/ay mượn."

Tôi nhớ đến hình xăm trên cánh tay Trình Lượng Sinh, và cả vẻ hung hăng của nó trong phòng b/ệnh ngày hôm qua. Nó kém tôi ba tuổi, tốt nghiệp cấp ba là ra ngoài lăn lộn, đổi bảy tám công việc, việc nào làm cũng không lâu. Trình Vạn Phúc nói nó là "cái loại làm ăn được", chỉ là thiếu cơ hội.

Phòng công chứng không đông người lắm, bố tôi đã đặt lịch trước. Nhân viên kiểm tra giấy chứng nhận quyền sở hữu và căn cước công dân, hỏi chúng tôi muốn làm gì. Bố tôi lấy bản tuyên bố ra, đại ý là: Quyền sở hữu mặt bằng thuộc về cá nhân Hầu Quảng Thuận, nếu không có sự đồng ý bằng văn bản của chính chủ, bất kỳ ai cũng không được tự ý xử lý, cho thuê hoặc chiếm dụng. Bản tuyên bố lập thành ba bản, một bản lưu hồ sơ, một bản chúng tôi mang đi, một bản gửi cho nhà họ Trình.

Làm xong thủ tục đã gần trưa. Bố tôi m/ua hai cái bánh nướng bên đường, chúng tôi ngồi ăn trên bậc thềm trước cửa phòng công chứng.

"Tiếp theo đi b/ệnh viện thành phố." Ông nói.

"Thật sự muốn để Trình Vạn Phúc chuyển viện sao?"

"Ông ta cần chụp mạch vành. B/ệnh viện huyện làm được, nhưng người nhà không ký tên thì bác sĩ cũng chịu. Chúng ta mang đề nghị chuyển viện của b/ệnh viện thành phố qua, để bác sĩ nói rõ với Trình Vạn Phúc, nếu ông ta không ký nữa thì là do chính ông ta tự làm chậm trễ b/ệnh tình."

"Nếu ông ta vẫn không ký thì sao?"

"Vậy thì đó không phải là vấn đề của chúng ta nữa." Bố tôi cắn một miếng bánh, "Việc cần làm đã làm rồi, cơ thể của ông ta mà ông ta không tự chịu trách nhiệm, chúng ta cũng không thể chịu trách nhiệm thay."

Trên đường đến b/ệnh viện thành phố, bố tôi nhận được một cuộc điện thoại. Tôi nghe thấy ông nói "Đúng, là tôi, Hầu Quảng Thuận", rồi cúp máy, vẻ mặt không chút biến chuyển.

"Ai vậy?"

"Cậu của Trình Hiếu Bình. Hỏi xem có phải tôi đang chạy việc chuyển viện không, bảo Trình Vạn Phúc không muốn chuyển, thấy b/ệnh viện thành phố tốn kém."

"Sao ông ta biết được?"

"Tôi gửi kết quả kiểm tra của Trình Vạn Phúc cho bác sĩ Trịnh khoa tim mạch b/ệnh viện thành phố, bác sĩ Trịnh gọi lại cho tôi, bảo nếu muốn chuyển viện thì báo trước để ông ấy sắp xếp giường b/ệnh. Chắc là có người nói với nhà họ Trình rồi."

Đến b/ệnh viện thành phố, bác sĩ Trịnh đợi chúng tôi ở tòa nhà khám b/ệnh. Ông xem kết quả kiểm tra của Trình Vạn Phúc vài lần, nói từ chỉ số điện tâm đồ và men tim thì tạm thời không giống nhồi m/áu cơ tim cấp, nhưng huyết áp cao, lại có triệu chứng đ/au ngựk, chụp mạch vành là phương tiện kiểm tra cần thiết. Ông viết một bản đề nghị chuyển viện, đóng dấu của khoa.

"Các anh mang về cho người nhà xem, nếu chịu chuyển thì bên tôi lúc nào cũng có thể sắp xếp."

Bố tôi nhận lấy bản đề nghị chuyển viện nói cảm ơn, rồi hỏi thêm một câu: "Bác sĩ Trịnh, theo kinh nghiệm của ông, tình trạng này kéo dài bao lâu sẽ có rủi ro?"

"Khó nói lắm. Nếu là đ/au thắt ngựk ổn định thì kéo dài một hai tháng không vấn đề gì; nhưng nếu có mảng bám không ổn định thì bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện. Vì vậy tốt nhất nên làm càng sớm càng tốt."

Rời b/ệnh viện thành phố đã hơn ba giờ chiều. Bố tôi nói trước khi đến b/ệnh viện huyện, phải ghé qua nhà họ Trình.

"Đến nhà họ Trình làm gì?"

"Đưa bản tuyên bố cho họ."

Tôi sững người: "Đưa trực tiếp cho họ sao?"

"Đúng, đưa tận tay. Gửi qua họ có thể nói là không nhận được. Đưa tận tay, Trình Vạn Phúc đang nằm viện, La Mỹ Cầm và Trình Hiếu Bình đều ở đó, con đặt lên bàn, chụp ảnh lại, giấy tờ của phòng công chứng cũng có lưu hồ sơ. Sau này họ có muốn dây dưa, chúng ta cũng có lý có lẽ."

Nhà họ Trình ở một khu chung cư cũ phía đông thị trấn, tầng năm, không có thang máy. La Mỹ Cầm ra mở cửa, thấy chúng tôi thì sững lại, biểu cảm trên mặt thay đổi, nghiêng người cho chúng tôi vào.

Phòng khách không lớn, trên ghế sofa chất đống áo khoác của Trình Lượng Sinh và hộp chuyển phát nhanh. Trên bàn trà bày một đĩa trái cây chưa động đến, tivi đang bật một chương trình hòa giải.

"Ông Trình vẫn còn ở b/ệnh viện, hai người đến nhà làm gì?" La Mỹ Cầm đứng đó, không mời chúng tôi ngồi.

Bố tôi đặt bản tuyên bố lên bàn trà, dùng đĩa trái cây đ/è lên một góc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
8 Tuyết Đầu Mùa Chương 10
9 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
10 Thay anh kiếm tình Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cha mất, sổ tiết kiệm và nhà cửa đều thuộc về anh trai, anh chị dâu cười ngất, tôi định rời đi thì công chứng viên chặn lại nói một câu.

Chương 19
Hồi nhỏ, anh trai được ăn trứng còn tôi chỉ được uống cháo, anh trai được mặc quần áo mới còn tôi phải mặc lại đồ cũ của chị họ, anh trai đi học nghề tốn mất hai vạn tệ, còn tôi học đại học hoàn toàn dựa vào vốn vay hỗ trợ sinh viên và làm thêm.
0