“Nhưng con tôi bị ngược ngôi, không thể sinh thường, bắt buộc phải mổ lấy th/ai, tôi chỉ yêu cầu duy nhất điều này!”
Lời vừa dứt, Hoắc Tử Tuyên bật cười thành tiếng.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu, đắc ý, thốt ra mấy chữ nhẹ bẫng.
“Chị Thanh Thanh, chị mang th/ai đến ngốc rồi sao?”
“Chị mà ch*t, tôi cũng có thể làm bà Giang mà.”
“Hơn nữa, con của tôi sẽ thay thế đứa th/ai ch*t lưu trong bụng chị để trở thành người thừa kế của cả hai gia tộc Viên - Giang, món hời lớn như vậy, tôi không chiếm thì chẳng phải là kẻ ngốc sao?”
Khi Hoắc Tử Tuyên rời đi, cô ta còn dùng chân đ/á vào cái chậu nhựa Giang Khánh chuẩn bị cho tôi.
“Tiếc thật, cái chậu này là đồ tôi và anh Khánh dùng để tắm sau khi ân ái, coi như cho chị dùng ké đấy.”
“Chị Thanh Thanh, chị đừng phụ lòng tốt của tôi và anh Khánh, nhất định phải sinh ra một đứa trẻ dở sống dở ch*t trong cái chậu này nhé.”
Nói xong, cô ta lấy khăn tay che miệng, cười suốt dọc đường.
Giây tiếp theo, tôi tức gi/ận đến mức ngựk đ/au thắt, ngã ngồi xuống ghế sofa.
Dì Phương xót xa đỡ lấy tôi, h/ận thấu xươ/ng mà ch/ửi rủa vài câu.
Tôi tái mặt, nắm ch/ặt lấy tay bà.
Thời gian chẳng còn nhiều, tôi không thể cứ đứng yên chờ ch*t.
Đêm đó, tôi viết xong một bức di thư, kẹp vào giữa đống phiếu xét nghiệm b/ệnh viện trước đây của mình.
Sau đó tôi chuẩn bị cho tình huống x/ấu nhất, quay sang bảo người đun nước.
Dì Phương thấy mặt tôi trắng bệch, hỏi tôi có phải không khỏe, sắp sinh rồi không.
Tôi xoa bụng, ánh mắt lạnh lẽo.
“Sinh ư? Cũng phải sinh được mới tính...”
“Dù thế nào đi nữa, tôi nhất định, sẽ tìm ra lối thoát cho cả tôi và con!”
Một lát sau, tôi ngồi vào thùng tắm nước ấm, từng chút một thích nghi với phương pháp sinh dưới nước có khả năng sẽ xảy ra.
Khi Giang Khánh trở về, anh ta tình cờ bắt gặp cảnh tượng này.
Anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, dịu giọng an ủi.
“Vợ à, đừng lo, mụ Xa là bà con xa của Tử Tuyên, mụ đã đỡ đẻ không biết bao nhiêu đứa trẻ ở thị trấn này rồi, em nhất định sẽ mẹ tròn con vuông thôi.”
Qua hình ảnh phản chiếu trên mặt nước, tôi nhìn thấy vẻ bình thản không chút gợn sóng trên mặt anh ta.
Cứ như thể điều anh ta đang nói lúc này không phải là đứa con, mà chỉ là một món hàng không quan trọng.
“Giang Khánh, ngày sinh, anh để đội ngũ bác sĩ anh trai tôi phái đến chờ ở ngoài cửa được không, cứ coi như là phương án dự phòng?”
Tôi nhìn anh ta, trong mắt ánh lên chút hy vọng mong manh.
Chúng tôi kết hôn năm năm, dù tôi tin chắc anh ta không còn yêu tôi nữa.
Nhưng mạng sống của tôi và con, chắc hẳn anh ta không nỡ đem ra làm trò đùa chứ.
Thế nhưng giây tiếp theo, tôi nghe thấy người đàn ông đó thở dài.
“Thanh Thanh, em đã gả vào nhà họ Giang thì phải nghe theo sự sắp đặt của anh. Phụ nữ sinh con trên đời này nhiều vô kể, chẳng nghe ai nói phải mổ bụng lấy con ra cả, em làm vậy chẳng phải là đang đối đầu với anh sao?!”
“Anh biết em vì chuyện của Tử Tuyên mà gi/ận dỗi, nhưng Tử Tuyên là vợ bé mà mẹ anh đã định từ nhỏ cho anh. Dù bây giờ là thời đại mới, nhưng những bà vợ lẽ, dì nhỏ thời xưa chẳng phải vẫn sống cùng với nhà chủ đó sao?”
Nói xong, anh ta rít một hơi xì gà, mặt lạnh tanh ngồi xuống ghế mây.
Tôi cụp mắt, lặng lẽ dựa vào mép thùng gỗ, không còn chút ham muốn trò chuyện.
Lúc này, bên ngoài cửa truyền đến những tiếng bước chân hỗn lo/ạn.
Có người vội vã gõ cửa phòng.
“Ông chủ! Bên đường Bách Đồng... bên đó bị trượt ngã rồi, mời ông qua xem ạ!”
Nghe vậy, Giang Khánh bật dậy ngay lập tức.
Chẳng màng đến việc tôi còn đang ngồi trong thùng nước, quần áo ướt sũng, anh ta liền đẩy cửa đi ra.
Người tài xế bên ngoài thấy vậy vội cúi đầu.
“Lái xe nhanh lên!”
“Đúng rồi, gọi điện thoại, gọi hết bác sĩ ở tỉnh thành qua đó, cả nhóm bác sĩ nước ngoài nữa...”
Cuối cùng đám người vội vã rời đi.
Mặc dù anh ta hạ thấp giọng ở câu cuối, tôi vẫn nghe thấy rõ ràng.
Anh ta ngoài miệng thì không tin bác sĩ và kỹ thuật nước ngoài, nhưng khi Hoắc Tử Tuyên gặp chuyện, anh ta lại gọi bằng được.
Vậy nên, thực ra anh ta hiểu hết cả.
Nhưng lại giả vờ như không biết gì.
Sau khi thông suốt, tôi lại nhớ đến câu nói mỉa mai của Hoắc Tử Tuyên.
Xem ra, đây không phải là lời tuyên chiến của nhân tình với chính thất.
Mà là sự khẳng định đầy tự tin vì biết mình có chỗ dựa.
Bởi vì Giang Khánh, thực sự không muốn đứa con này.
Lại càng thấy tôi chướng mắt.
Nghĩ ngợi một hồi, tôi cảm thấy bụng dưới nóng ran.
Cúi đầu nhìn xuống, là vỡ ối rồi.
Sau khi tôi gọi người, dì Phương nhanh chóng lao vào, gọi bà đỡ, chuẩn bị nước nóng.
Người hầu thậm chí còn bày ra cái chậu nhựa màu đỏ mà Giang Khánh đã dặn dò.
Dì Phương nắm tay tôi, định đi gọi người tìm Giang Khánh về, liền bị tôi ngăn lại.
“Không cần gọi, anh ta không về đâu.”
Khi mụ Xa đến, mụ ta thản nhiên chỉ huy người thêm nước vào cái chậu đỏ.
Rồi mụ ta lịch sự tiến lại muốn đỡ tôi ngồi vào trong.
Mụ ta vừa chạm vào cánh tay tôi, tôi liền nắm ch/ặt lấy tay mụ.
“Dì Xa, tôi biết hôm nay dì đến đây không phải để đỡ đẻ, mà là để lấy mạng tôi, đúng không?”
Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt mụ Xa cứng đờ, ánh mắt đầy vẻ đề phòng.