Cô ta cụp mắt xuống, giọng nói dịu lại, mang theo chút ý c/ầu x/in.
“Dù sao, chị ấy cũng là chị gái của em.”
“Chị ấy đã không còn trên đời này nữa, giờ chỉ là một ảo ảnh trong phó bản, đừng làm khó chị ấy quá.”
Phong Lẫm dắt Cố Vãn Lê về bên cạnh mình, khẽ thở dài.
“Được, nghe em, nhưng nếu chị ta làm hại em, anh sẽ không tha cho chị ta đâu.”
Lời của Cố Vãn Lê nói rất hợp tình hợp lý, mọi người cũng lần lượt gật đầu thấu hiểu.
“Vẫn là Vãn Lê lương thiện, đến nước này rồi mà vẫn còn nhớ đến tình chị em.”
“Nếu đổi lại là tôi bị b/ắt n/ạt, tôi chắc chắn không thể rộng lượng được như thế.”
Có người lườm tôi một cái, thấp giọng lầm bầm.
“Dù sao với cái trình độ bét bảng của cô ta, có cho tham gia cũng chẳng lấy được điểm số ra h/ồn gì, sớm muộn gì cũng phải ch*t thôi.”
Ngày hôm sau, kiểm tra mô phỏng.
Vì có quy tắc t/ử vo/ng đ/è nặng, không khí trong phòng thi không hề thoải mái chút nào.
Đề thi được phát xuống, sau khi nhìn thấy đề, những người chơi ngồi vây quanh Cố Vãn Lê đều nhìn về phía cô ta.
Cố Vãn Lê khẽ gật đầu, nở một nụ cười đầy quả quyết, ra hiệu không vấn đề gì.
Chỉ là nụ cười ấy chỉ hời hợt trên mặt, còn trong đáy mắt lại không có lấy nửa phần tự tin.
Đến nửa sau của kỳ thi, bài làm của cô ta chỉ viết được vài dòng, còn để trống một mảng lớn.
Nhóm người chơi trông cậy vào cô ta dần hoảng lo/ạn, thường xuyên quay đầu nhìn cô ta.
Người ngồi hàng sau không nhịn được hỏi:
“Đáp án đâu? Vẫn chưa có sao?”
“Cố Vãn Lê không đưa! Đến giờ phút này rồi mà một mẩu giấy cũng không có!”
“Chẳng phải cô ta đã hứa chắc như đinh đóng cột rồi sao? Nếu không có đáp án, tất cả chúng ta đều phải ch*t ở đây!”
Sắc mặt Cố Vãn Lê tái nhợt, hơi r/un r/ẩy, những giọt mồ hôi liên tục túa ra trên trán.
Đột nhiên, cây bút của cô ta rơi mạnh xuống đất.
Cơ thể cô ta loạng choạng, một tay ôm ch/ặt lấy trán, vẻ mặt choáng váng, giọng nói yếu ớt:
“Đầu em chóng mặt quá… b/ệnh hạ đường huyết của em tái phát rồi.”
Phong Lẫm quay đầu lại nhìn, lông mày nhíu ch/ặt, hạ thấp giọng trấn an đám người đang hoảng lo/ạn.
“Vãn Lê không khỏe, không sao, tôi đã soạn xong đáp án rồi, đừng lo/ạn.”
Trong thời gian còn lại, Phong Lẫm tăng tốc viết, chia nhỏ đáp án.
Không ít người hoảng hốt chép theo, miễn cưỡng điền đầy bài, cuối cùng cũng kịp hoàn thành trước khi chuông thu bài vang lên.
Thu bài xong, Cố Vãn Lê r/un r/ẩy đứng dậy, rủ mắt xuống, cúi đầu chào mọi người.
“Xin lỗi, đều tại em, lúc thời điểm mấu chốt lại đổ b/ệnh, suýt chút nữa liên lụy đến mọi người.”
Thực ra khi kỳ thi kết thúc, đã có không ít người nảy sinh bất mãn với Cố Vãn Lê.
Nhưng khi thấy vẻ mặt tái nhợt, dáng vẻ như sắp đổ gục của cô ta, cộng thêm sự che chở của Phong Lẫm đứng bên cạnh, mọi người vẫn cố đ/è nén sự bất mãn xuống, chờ đợi hệ thống chấm điểm kết toán.
Nhưng khi bảng kết toán trong suốt hiện ra, cả lớp học lại bùng n/ổ.
Bởi vì ở cột của Cố Vãn Lê, hiển thị rõ ràng là điểm tối đa.
Điểm số của những người khác đều chỉ vừa vượt qua mức đạt, bao gồm cả Cố Thức Y.
Ngay cả chính Phong Lẫm, bài làm cũng chỉ được tám mươi chín điểm.
Vì chạy đua với thời gian để c/ứu người, anh đã bỏ qua các nội dung điểm cao, những gì viết ra đều là bản tóm tắt vừa đủ đạt, ngay cả bài của chính mình cũng như vậy.
Vậy thì một người vì sức khỏe không tốt mà chỉ có thể chép lại đáp án của Phong Lẫm như Cố Vãn Lê, làm sao có thể đạt điểm tối đa?
Sự bất mãn vốn bị các người chơi đ/è nén, lúc này đều hóa thành tiếng xôn xao.
“Không đúng!”
Một nam sinh lên tiếng trước tiên, ánh mắt dán ch/ặt vào bảng điểm, rồi quay đầu nhìn sang Cố Vãn Lê.
“Vãn Lê, lúc thi chẳng phải cô chóng mặt khó chịu sao, hơn nữa còn chép đáp án của Lẫm ca, tại sao lại là điểm tối đa?”
Những người khác cũng thắc mắc lên tiếng:
“Đúng vậy, còn Cố Thức Y nữa, không ai truyền đáp án cho cô ta, sao cô ta cũng đạt, mà còn giống hệt điểm của chúng ta nữa?”
“Thật kỳ lạ, hoàn toàn không giải thích được.”
“Chúng ta cứ đến tìm giáo viên đối chiếu bài thi đi, làm cho rõ mọi chuyện.”
Đám đông ồn ào, đã có người định đi ra ngoài.
Cố Vãn Lê nhìn họ định đi đến văn phòng tìm bài thi, cắn môi, cơ thể loạng choạng ngã ngồi xuống ghế.
“Căn b/ệnh cũ của em lại tái phát rồi, đầu cứ chóng mặt từng cơn, giờ thật sự không còn sức để đi tìm nữa…”
Phong Lẫm cúi đầu nhìn dáng vẻ này của cô ta, mím ch/ặt môi.
Đúng lúc này, tôi nhanh nhẹn thu dọn hộp bút, đi đến bên cạnh Phong Lẫm, đôi mắt cong cong.
“Phong Lẫm, hôm nay chúng ta đi thăm mẹ Diệp đi.”
“Vừa hay gần đây tôi cũng dư dả hơn một chút, có thể m/ua cho mẹ Diệp một cặp kính lão mới.”
Lời vừa dứt, âm thanh hệ thống đồng bộ vang lên.
【Nhiệm vụ nhánh phó bản được kích hoạt: Phát triển toàn diện Đức - Trí - Thể - Mỹ, yêu cầu các bạn học tận dụng thời gian cuối tuần đến cô nhi viện thăm hỏi người già neo đơn và trẻ mồ côi.】
Mọi người khựng lại, Phong Lẫm liếc nhìn tôi một cái, rồi lại cúi đầu nhìn Cố Vãn Lê, thản nhiên lên tiếng.