Quả cầu vàng của tôi rơi xuống cái giếng sâu trong khu vườn phía sau hoàng cung.
Vừa định gọi thị vệ đến vớt, một con ếch xanh mướt, ướt sũng đã nhảy lên thành giếng.
"Công chúa cao quý, nếu người đồng ý để ta làm bạn chơi, cùng ăn trên một bàn, ngủ trên một giường với người, ta sẽ giúp người vớt quả cầu lên."
Giọng nó trong trẻo dễ nghe, nhưng tôi lại nghe rõ mồn một một giọng nói khác đầy ấm ức vang lên từ tận đáy lòng nó:
【Hệ thống! Lời thoại này quá là l/ưu ma/nh rồi, cô ấy sẽ không lấy đế giày đ/ập mình chứ?】
【Nhưng nếu không được hôn, mình sẽ không thể biến trở lại thành mỹ nam tuyệt thế với đôi mắt xanh biếc và mái tóc vàng óng đâu, hu hu hu...】
【Vì để khôi phục nhan sắc, mình liều rồi! Công chúa, đến đây đi, xin hãy giày vò ta thỏa thích đi!】
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt ếch lồi và làn da xanh rì của nó, rơi vào trầm tư.
Bắt công chúa này đi hôn một con ếch sao?
"Không cần vớt nữa." Tôi xách váy, rộng lượng phất tay với nó, "Quả cầu đó tặng cho ngươi đấy."
Tôi quay người bỏ đi, con ếch phía sau hoàn toàn hoảng lo/ạn.
【Đợi đã hệ thống! Tại sao ngay cả vàng mà cô ấy cũng không cần?! Chẳng lẽ cả đời này mình chỉ có thể thế này thôi sao?!】
......
"Đứng lại!"
Phía sau truyền đến tiếng tõm xuống nước, tiếp theo là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Tôi dừng bước quay đầu lại.
Con ếch đó đội quả cầu vàng của tôi trên đầu, thở hổ/n h/ển chặn trước gấu váy của tôi.
"Công chúa điện hạ, ta đã vớt quả cầu lên rồi, khế ước đã thành lập." Nó ngước cái mặt xanh rì lên, cố tỏ ra bình tĩnh nói, "Từ giờ trở đi, ta chính là bạn chơi thân thiết của người."
Tôi hơi nheo mắt lại.
Giọng nói kỳ lạ lúc nãy lại xuất hiện.
【Hu hu hu, tiểu tiên nữ này trông dữ quá, mình cứ ép quả cầu vàng cho cô ấy thì có tính là hoàn thành nhiệm vụ không? Cô ấy sẽ không gọi người đem mình đi làm món ếch xào lăn chứ?】
Tiếp đó, một giọng nói kỳ lạ lạnh lùng và vô cảm vang lên trong đầu nó.
【Cảnh báo ký chủ. Phải khiến công chúa chủ động chấp nhận ngươi, nếu không sẽ cưỡ/ng ch/ế thi hành hình ph/ạt sét đá/nh. Đây là quy tắc đã định sẵn của truyện cổ tích, không thể làm trái.】
Ký chủ? Hệ thống?
Đây là loại hắc m/a pháp mới lạ gì vậy?
Tôi sống hai mươi năm rồi, chưa từng thấy loại nguyền rủa nào có thể đối thoại trực tiếp trong đầu như thế này.
Tôi khoanh tay trước ngựk, đầy hứng thú nhìn xuống sinh vật lưỡng cư đang bị "lời nguyền" đe dọa này.
"Ta đã nói rất rõ rồi, quả cầu ta không cần nữa." Tôi chỉ vào quả cầu vàng dính đầy bùn đất dưới giếng, "Ngươi vớt lên là việc của ngươi. Ta không hề đồng ý với điều kiện của ngươi."
Con ếch sốt ruột nhảy lên phía trước một bước.
"Nhưng... nhưng công chúa làm mất quả cầu, ếch vớt lên, công chúa nên đưa nó về cung điện chứ!"
Tôi cười.
"Ta, Olivia này, lại thiếu một quả cầu vàng như thế này sao?"
Tôi lấy một nắm tiền vàng từ túi nhung bên hông, tiện tay ném lên thành giếng, những đồng tiền vàng phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.
"Đây coi như là phần thưởng cho ngươi."
Tôi quay người, tiếp tục đi ra khỏi khu vườn.
Tiếng lòng phía sau sụp đổ ngay lập tức.
【Chuyện gì thế này! Tại sao công chúa này lại không đá/nh bài theo lẽ thường? Cô ấy ngay cả một túi tiền vàng cũng tiện tay vứt đi như vậy!】
Giọng nói lạnh lùng kia không chút gợn sóng.
【Đếm ngược ba giây. Nếu công chúa hoàn toàn rời khỏi tầm mắt, bắt đầu giáng hình ph/ạt sét đá/nh. Ba, hai...】
【Đừng đá/nh mình! Mình sợ đ/au! Mình liều mạng đây!】
Giây tiếp theo, tôi cảm thấy gấu váy hơi chùng xuống.
Con ếch ôm ch/ặt lấy góc váy lụa của tôi, giọng nói mang theo một chút c/ầu x/in tội nghiệp.
"Công chúa điện hạ! Ta không chỉ biết vớt cầu, ta còn biết hát, biết kể chuyện cười! Ta ăn rất ít, còn có thể giúp người bắt muỗi! Người đừng vứt ta ở đây có được không?"
Tôi dừng bước.
Trong đôi mắt ếch của nó vậy mà lại thực sự rưng rưng nước.
【Mẫu hậu nói đúng, ra ngoài không nên quá giữ thể diện. Để không bị sét đá/nh, đường đường là một hoàng tử mà mình lại phải ôm gấu váy con gái c/ầu x/in được thu nhận... Mình thực sự không còn trong sạch nữa rồi.】
Tôi nhìn dáng vẻ tội nghiệp và ấm ức này của nó, thầm suy tính.
Mỹ nam tuyệt thế gì đó tôi không hứng thú, nhưng tôi lại rất hứng thú với cái "hắc m/a pháp" luôn đe dọa nó kia.
"Được rồi." Tôi thở dài.
Con ếch ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sáng rực.
"Nhưng chúng ta phải giao ước ba điều." Tôi nhìn xuống nó từ trên cao, "Thứ nhất, không được làm bẩn thảm Ba Tư của ta. Thứ hai, không có sự cho phép của ta không được nhảy nhót lung tung. Thứ ba, không được nhắc đến yêu cầu cùng ăn cùng ngủ gì đó, nếu không ta sẽ ném ngươi xuống hào thành ngay lập tức."
Con ếch gật đầu lia lịa.
【Chỉ cần được vào cửa là được! Công chúa này tuy tính tình nóng nảy nhưng trông thật xinh đẹp. Đợi mình biến trở lại thành đại soái ca tuyệt thế, nhất định phải khiến cô ấy tự nguyện thân cận với mình!】
Tôi vẫy vẫy tay, gọi thị nữ ở bên cạnh lại.
"Lấy một cái lồng bằng vàng đến đây, đưa nó về cung."
Giờ ăn tối.
Tôi ngồi trước bàn ăn dài bằng gỗ sồi.