Nó cần sự thỏa hiệp và nước mắt của ngươi làm điểm kết thúc cho khế ước." Noah quay sang nhìn tôi, "Olivia, cho ta mượn một giọt m/áu của ngươi và ý chí tuyệt đối không khuất phục. Ta sẽ dùng dòng m/áu vương tộc của ngươi làm mỏ neo, triệt để viết lại hạt nhân khế ước của lời nguyền này!"
Tôi không chút do dự dùng lưỡi ki/ếm rạ/ch vào đầu ngón tay.
Một giọt m/áu đỏ tươi nhỏ xuống giữa ánh sao.
【Cảnh báo! Quy tắc truyện cổ tích không thể bị sửa đổi! Phải có nụ hôn chân ái--】
Giọng nói kia vẫn đang ngoan cố chống cự.
"C/âm miệng đi, đồ cổ lỗ sĩ." Noah dùng cả hai tay ấn mạnh xuống.
Ánh sao hòa quyện cùng m/áu của tôi, hóa thành một lưỡi d/ao m/a pháp rực ch/áy ngọn lửa bạc, trực tiếp chạy ngược dòng theo sợi xích xám đen đó!
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng ý chí của mình theo lưỡi d/ao đó, đ/âm mạnh vào hạt nhân của lời nguyền.
Không cần nước mắt, không cần nụ hôn ủy khúc cầu toàn.
Thực lực và m/a pháp tuyệt đối mới là con đường duy nhất để ngh/iền n/át quy tắc.
"Phá!"
Noah khẽ quát một tiếng.
Theo sau một tiếng thét thảm thiết, khối nguyền rủa ẩn giấu trong hư không hoàn toàn vỡ vụn.
Vô số đốm sáng n/ổ tung trong nhà cây.
Ánh sáng tan đi.
Con ếch xanh rì trên bàn đã biến mất.
Thay vào đó là một người đàn ông tóc vàng cao lớn, trần như nhộng.
Hắn đang nằm sấp một cách chật vật trên chiếc bàn gỗ đầy những m/a pháp trận.
Noah phản ứng cực nhanh, gi/ật phắt tấm rèm vải thô che đống thảo dược bên cạnh, ném thẳng lên người Alex.
Alex luống cuống tay chân dùng tấm rèm quấn mình thành một cái kén ch/ặt chẽ.
Hắn ngẩng đầu lên, trong đôi mắt xanh biếc tràn đầy vẻ bàng hoàng sau khi thoát ch*t, cùng với sự x/ấu hổ sâu sắc.
【Mình còn sống? Lời nguyền ch*t ti/ệt đó mất rồi?】
【Trời ơi! Vừa nãy mình không mặc gì cả! Olivia nhìn thấy hết rồi! Mình không còn trong sạch nữa, tôn nghiêm kỵ sĩ của mình đã hoàn toàn quét sạch rồi!】
Tôi tra ki/ếm vào vỏ, nhìn khuôn mặt đỏ như sắp nhỏ m/áu của hắn, nhướng mày.
"Sao? Còn không mau cảm ơn đại sư Noah?"
Alex nắm ch/ặt tấm rèm, lắp bắp cảm ơn Noah.
Noah phẩy tay đầy chán gh/ét: "Đừng cảm ơn ta. Ngươi phải cảm ơn Olivia đã đồng ý bỏ ra mười vạn đồng tiền vàng để m/ua mạng cho ngươi, còn mất thêm một giọt m/áu vương tộc nữa. Đổi lại là kẻ khác, ta còn lâu mới thèm quản mấy chuyện phiền phức này."
Alex quay đầu nhìn tôi, sắc mặt đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc.
"Olivia. Trước đây cái hắc m/a pháp đó cứ ép ta phải cưới người. Nhưng ta biết, người gh/ét nhất là kẻ khác quyết định thay mình, càng gh/ét bị bất kỳ quy tắc nào trói buộc."
Hắn hít sâu một hơi, bàn tay nắm tấm rèm hơi siết ch/ặt.
"Bây giờ lời nguyền không còn nữa, ta được tự do rồi. Cho nên... ta có thể lấy tư cách là Alex, xin được ở lại bên cạnh người không?"
Noah ở bên cạnh vừa xót xa cho tấm rèm thảo dược của mình, vừa không chút khách khí vạch trần.
"Ngươi là nhị hoàng tử của vương quốc Loran, ở lại bên cạnh Olivia thì làm được gì? Làm mặt trắng (trai bao) à?"
Alex cuống lên, lớn tiếng phản bác.
"Ta không phải mặt trắng! Ki/ếm thuật của ta đứng top 3 ở vương quốc Loran đấy! Ta còn có thể giúp người thử đ/ộc, ta rất có ích!"
Hắn ưỡn ngựk, dù quấn tấm rèm trông rất nực cười, nhưng sự lý lẽ hùng h/ồn đó lại vô cùng sống động.
"Hơn nữa, ta trông cũng đẹp trai, nhìn vào thấy vui mắt!"
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cái tên ngốc này, không còn sự áp bức của hệ thống, lối nói chuyện trực diện cũng khá chuẩn đấy.
"Đi tìm bộ quần áo trong phòng khách mà thay đi." Tôi quay người bước ra ngoài, "Mặc rèm cửa đi xin việc, dù là mỹ nam tuyệt thế thì cũng không đủ trang trọng đâu."
Phía sau truyền đến tiếng bước chân vấp ngã nhưng vẫn đầy phấn khởi của hắn.
Không còn sự trói buộc của lời nguyền, Alex hoàn toàn giải phóng bản tính.
Sau khi trở về cung điện, tôi trực tiếp biên chế hắn vào đội cận vệ hoàng gia của mình.
Đã nói ki/ếm thuật đứng top 3, thì phải trình diễn bản lĩnh thật sự.
Kết quả là tên nhóc này đúng là không khoác lác.
Chưa đầy ba ngày, hắn đã đá/nh gục toàn bộ những kẻ cứng đầu trong đội cận vệ của tôi. đá/nh xong còn không quên chạy lại, vác khuôn mặt tuấn tú lấm tấm mồ hôi mỏng đến đòi công.
"Thế nào? Không lừa người chứ?"
Hắn cười như một chú chó lớn đang đòi thưởng.
Tôi ném cho hắn một chiếc khăn tắm, khóe miệng khẽ nhếch.
Vài ngày sau, sứ đoàn của vương quốc Loran đột nhiên đến nơi.
Dẫn đầu là đại hoàng tử của vương quốc Loran, cũng chính là anh ruột của Alex, Howard.
Trong bữa tiệc tối, Howard cầm ly rư/ợu khảm đ/á quý, ánh mắt kh/inh miệt nhìn Alex đang đứng phía sau tôi.
"Em trai thân mến của ta, nghe nói em mất tích nửa tháng, hóa ra là chạy đến chỗ công chúa Olivia làm thị vệ à?" Howard cố tình nâng cao giọng, khiến cả hội trường đổ dồn ánh mắt về phía này, "Thật là làm mất hết mặt mũi của hoàng thất Loran chúng ta."
Các quý tộc xung quanh bắt đầu thì thầm to nhỏ.
Tay Alex đặt lên chuôi ki/ếm, các khớp ngón tay trắng bệch.