Những người qua đường không biết sự tình kinh ngạc thốt lên: "Trời ơi, lại còn nhân lúc em gái mình mang th/ai mà đi quyến rũ em rể, thật quá đáng, mau quay lại đăng lên mạng bóc phốt cô ta!"

Tôi cuộn người trên mặt đất, toàn thân không chút sức lực.

Một lúc lâu sau mới thốt lên một tiếng: "Mẹ..."

Nghe thấy tiếng gọi, sắc mặt Tô Hiểu Tinh trầm xuống: "Con gái của tao chỉ có Th/ù Hòa, mày không xứng gọi tao là mẹ! Tao thật sự mong mày ch*t sớm đi cho rồi!"

Trong cơn mơ màng, tôi lại nhớ đến lúc bà ấy ngồi xổm xuống lau nước mắt cho tôi, đôi tay bà ấy cứ run lên bần bật.

Lúc đó tôi cứ ngỡ bà ấy chỉ là khẩu xà tâm phật, giấu tình yêu vào trong lòng.

Giờ mới hiểu ra, trong lòng bà ấy, trù ẻo tôi đi ch*t còn dễ dàng hơn nhiều so với việc nói yêu tôi.

Nhưng bà ấy sẽ sớm được như ý nguyện thôi.

Bởi vì tôi đã mắc u/ng t/hư dạ dày giai đoạn cuối, chỉ còn lại một tháng.

Lúc này, Khương Th/ù Hòa kêu đ/au bụng.

Lâm Nhượng lập tức bế cô ta chạy về phía phòng cấp c/ứu, Tô Hiểu Tinh đi đôi giày cao gót theo sau, miệng không ngừng hô: "Có mẹ ở đây, đừng sợ!"

Tôi nằm trên đất, nhìn họ biến mất ở cuối hành lang.

Không một ai quay đầu nhìn tôi lấy một lần.

Tôi chậm rãi chống tay đứng dậy, vịn tường bước ra cửa.

Từ nay về sau, tình thân tôi không cần nữa, tình yêu tôi cũng không cần nữa.

Những ngày còn lại, tôi chỉ sống cho chính mình.

Sau khi rời b/ệnh viện, tôi về nhà thu dọn hành lý.

Ngày hôm sau, tôi đăng ký vào một đoàn du lịch, kéo dài ba mươi ngày, điểm đến là một thị trấn nhỏ ở phương Nam.

Tôi chia số tiền mình có thành hai phần.

Một phần chi trả cho việc ăn ở trong tháng này, phần còn lại gửi riêng vào thẻ, làm phí xử lý hậu sự.

Tôi vừa điền xong tờ cam kết trách nhiệm, bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

"Chu Vãn Tranh, mày đúng là âm h/ồn bất tán!"

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Tô Hiểu Tinh đang khoác tay thân mật với một người đàn ông trung niên hói đầu.

Người đàn ông đó là chồng sau của bà ta.

Cũng là bố ruột của Khương Th/ù Hòa, Khương Chính Quốc.

Lâm Nhượng dìu Khương Th/ù Hòa đi theo phía sau, bốn người đứng chặn ngay cửa.

Người phụ trách cười giải thích với Tô Hiểu Tinh: "Bà Khương, cô Chu đây cũng là đến đăng ký tour du lịch, cùng điểm đến với nhà mình đấy ạ."

Nghe vậy, sắc mặt Tô Hiểu Tinh thay đổi.

Lâm Nhượng nhíu mày liếc nhìn tôi, tỏ vẻ nghi hoặc: "Cậu ở nhà suốt ba năm, không việc làm, không thu nhập, tiền đâu ra mà đi du lịch theo tour?"

Chưa đợi tôi giải thích, Khương Th/ù Hòa bỗng lầm bầm một câu: "A Nhượng, chị Vãn Tranh dùng tiền trong thẻ của anh phải không?"

Nghe vậy, Tô Hiểu Tinh lập tức tiếp lời: "Tao đã bảo sao nó tự dưng lại ra ngoài, hóa ra là lén lấy tiền của con rể tao để đi phung phí!"

Tôi nghẹn lời, lồng ngựk dâng lên một nỗi chua xót.

Chưa đợi tôi lên tiếng, Tô Hiểu Tinh đã lao đến quầy lễ tân, đ/ập tay lên bàn nói với nhân viên: "Tôi là mẹ nó, số tiền nó tiêu đều là tiền quỹ nuôi con mà con rể tôi dành cho đứa bé trong bụng con gái nhỏ của tôi, mau trả lại ngay!"

Nhân viên khó xử nhìn tôi.

Tôi cố tỏ ra bình thản: "Cứ làm theo quy trình mà hoàn tiền đi."

Một phút sau, tiền được hoàn lại theo đường cũ.

Điện thoại tôi rung lên, thông báo tiền đã được hoàn.

Tô Hiểu Tinh vội vàng ghé sát lại, liếc mắt một cái đã thấy số tài khoản ngân hàng và số dư hiển thị trên màn hình điện thoại của tôi, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Bà ta không biết rằng, trước khi bố tôi qu/a đ/ời, ông đã lập di chúc, chuyển toàn bộ nhà cửa và tiền tiết kiệm sang tên tôi, không để lại cho bà ta một xu nào.

Lâm Nhượng đồng thời cau mày, đôi môi mím ch/ặt không nói lời nào.

Tô Hiểu Tinh phản ứng nhanh nhất, khóe miệng kéo lên, giọng điệu đột nhiên dịu lại: "Vãn Tranh, con đi một mình mẹ không yên tâm! Hay là thế này, con đi cùng với gia đình ta, cả nhà cùng đi cho vui, dọc đường cũng có người chăm sóc."

Khương Th/ù Hòa cũng tiến lên một bước, cười tủm tỉm nhìn tôi: "Chị Vãn Tranh, năm đó chị tố cáo em á/c ý, chuyện làm quá khó coi, mẹ cũng không còn cách nào khác mới bảo anh A Nhượng theo dõi chị. Giờ hiểu lầm đã được hóa giải, chị đi cùng với chúng em đi."

Toàn thân tôi lạnh toát.

Thảo nào trước khi lâm chung bố tôi lại lập di chúc, yêu cầu tôi phải tốt nghiệp đại học mới được thừa kế tài sản.

Có lẽ ông đã sớm nhìn thấu Tô Hiểu Tinh là hạng người gì, sợ tôi bị lừa.

Tôi không muốn dây dưa với họ nữa, quay người định rời đi.

Không ngờ Lâm Nhượng bỗng tiến lên một bước, chặn đường tôi.

"Vãn Tranh, cậu hiểu chuyện chút đi! Th/ù Hòa còn chẳng trách cậu chuyện quậy phá năm đó, cậu đi một mình nhỡ xảy ra chuyện gì, đến lúc đó lại là tôi và dì phải đi dọn dẹp đống đổ nát cho cậu đấy."

Tôi chỉ thấy nực cười.

Một năm trước, công ty của Lâm Nhượng suýt phá sản.

Chính tôi là người đã gọi điện cho ngân hàng, ẩn danh rót vào ba triệu tệ để lấp đầy lỗ hổng cho anh ta.

Thế mà sau khi anh ta công thành danh toại, lại đem chân tình và danh phận trao hết cho Khương Th/ù Hòa.

Tôi giơ tay, t/át thẳng vào mặt Lâm Nhượng một cái.

Anh ta nghiêng đầu sững sờ hồi lâu mới hoàn h/ồn, gò má đỏ ửng một mảng lớn.

Anh ta nhìn tôi đầy khó tin.

Tôi mặt không cảm xúc: "Nếu anh đã không muốn chia tay trong êm đẹp, vậy thì cứ chờ công ty phá sản đi!"

Nói xong, tôi đẩy anh ta ra, thẳng thừng bước ra khỏi văn phòng du lịch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
10 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
11 Thay anh kiếm tình Chương 10
12 Tuyết Đầu Mùa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô nuôi con mười năm, tiền đền bù giải tỏa hai tỷ bà đem cho hết hai đứa con trai, tôi đẩy hành lý ra cửa: Đã bảo con trai bà tốt thế, bà về mà sống với nó đi.

Chương 12
Cô tôi bị hai người con trai vứt lại nhà tôi nuôi suốt mười năm, vậy mà khi nhận được hai triệu tiền đền bù giải tỏa, bà ấy lại đưa hết cho con trai. Tôi đẩy hành lý của bà ra cửa và nói: "Nếu con trai bà tốt như thế, bà về sống với nó đi."
Tình cảm
0