Tuy nhiên, những tiết lộ trong bình luận về việc Cốc Dật Yến sẽ trở lại đỉnh cao trong tương lai lại khiến lòng tôi ngứa ngáy.
Nếu những gì chúng nói là thật, người đàn ông này chắc chắn sẽ lật ngược tình thế, hơn nữa cơ hội lại đang ở ngay trước mắt...
Tôi đảo mắt một vòng, tối hôm đó liền hủy luôn cái kèo "ki/ếm mồi" đã hẹn với mấy cô bạn.
Theo địa chỉ Cốc Dật Yến đưa trước đó, tôi cố tình bắt taxi đến.
Không lái chiếc siêu xe trong gara của mình, chỉ sợ hắn nhìn thấy lại thấy không thoải mái trong lòng.
Sau khi gõ cửa, đứng bên trong là Cốc Dật Yến với khuôn mặt đầy râu ria, và đôi mắt hắn bỗng sáng bừng lên khi nhìn thấy tôi.
"A Yến, em đến thăm anh đây."
Đối diện với Cốc Dật Yến, tôi luôn dốc hết sức lực.
Phải tốn bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, mới khiến hắn gật đầu ký vào bản hợp đồng v/ay vốn, tôi lại nhét thêm vào tay hắn một tấm thẻ có năm mươi vạn, coi như là số vốn khởi nghiệp để hắn làm lại từ đầu.
Lúc sắp đi, Cốc Dật Yến đỏ hoe mắt quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào tôi.
"Anh biết là em sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh nên mới cố tình giả vờ như chỉ biết đến tiền. Em đợi đó, số tiền này, anh nhất định sẽ trả lại cho em gấp mười lần."
Mắt tôi sáng rực lên, năm mươi vạn biến thành năm triệu?
Lời to rồi còn gì nữa!
Lúc ra ngoài chờ xe, bình luận trên đầu lại bắt đầu chạy.
【Năm mươi vạn? Cô ta tùy tiện m/ua một cái túi cũng không chỉ dừng ở con số này ấy chứ!】
【Đợi chút, cốt truyện không đúng à? Tôi nhớ rõ ràng là cô ta đưa hết tất cả tiền cho nam chính mà? Sao còn ký hợp đồng thế kia? Trong kịch bản gốc chẳng phải cô ta quỳ xuống c/ầu x/in nam chính nhận tiền sao?】
Chậc, còn quỳ xuống c/ầu x/in hắn nhận? Có lấy hay không thì tùy.
Hợp đồng này là tôi thuê luật sư hàng đầu soạn thảo, không có lấy một lỗ hổng.
Đợi đến khi hắn huy hoàng trở lại, năm mươi vạn này không phải là khoản n/ợ cho v/ay nữa, mà là khoản đầu tư thực thụ, đổi thẳng thành hai mươi phần trăm cổ phần công ty hắn.
Tiền ki/ếm được một lần làm sao sánh bằng tiền cổ tức chảy về liên tục?
Trước đây tôi không giỏi quản lý tài chính, chỉ biết mỗi tháng cố định m/ua vài trăm gram vàng tích trữ, còn các dự án đầu tư khác tuyệt đối không dám đụng vào.
Tôi hiểu rất rõ, cái nghề "ăn cơm nhờ nhan sắc" này không ăn được mấy năm, sau này không còn trẻ nữa thì sao?
Trước khi lên xe, tôi liếc nhìn những dòng bình luận đó một cách không dấu vết.
Nhưng không sao, người tốt nhiều lắm~
Giải quyết xong cổ phiếu tiềm năng Cốc Dật Yến, tôi quay đầu tung lưới tìm ki/ếm mục tiêu thứ chín.
Chẳng mấy chốc, thiếu gia nhà giàu Đoạn Thỉ vừa về nước đã lọt vào tầm ngắm của tôi.
Người khờ, tiền nhiều, vung tay hào phóng.
Điểm duy nhất không tốt, chính là cứ thích bày vẽ khởi nghiệp tự chủ để chứng minh bản thân.
Tôi hiểu rõ như lòng bàn tay cái việc phú nhị đại khởi nghiệp là chắc chắn ch*t, nên chuẩn bị đường lui từ lâu rồi.
Đoạn Thỉ cũng không phụ kỳ vọng của tôi, công ty thẩm mỹ mà hắn rầm rộ mở ra chưa được mấy ngày đã bị bóc trần bê bối bác sĩ không đủ bằng cấp, phẫu thuật trái phép, danh tiếng sụp đổ hoàn toàn.
Đoạn Thỉ lo sốt vó, chạy đến chỗ tôi tìm an ủi.
Tôi tựa vào lòng hắn, gắp một quả táo tàu đưa đến bên miệng hắn, giọng mềm nhũn hiến kế.
"Anh yêu à, em thấy mấy ngôi sao cứ gặp chuyện là đi làm từ thiện, có người còn đến vùng núi dạy học, hay là anh cũng đi tài trợ cho mấy học sinh nghèo đi? Biết đâu danh tiếng lại quay về thì sao!"
Đoạn Thỉ mắt sáng lên.
"Sao anh không nghĩ ra nhỉ!"
Hắn lập tức quyết định cho tôi làm trợ lý thân cận để toàn quyền phụ trách việc này, ngay tối hôm đó đã chuyển vào thẻ tôi năm triệu, còn tặng thêm một đống trang sức cao cấp làm phí vất vả.
Tôi làm vậy đương nhiên không phải để làm người tốt.
Khi đám bình luận tán gẫu có nhắc đến, trong trường đại học địa phương có ẩn giấu mấy vị tân quý thương trường, đại gia công nghệ tương lai, hiện tại đều là những sinh viên nghèo đến học phí cũng không trả nổi.
Nhưng không sao, người tốt của họ đã đến rồi.
Đứng trước cổng trường đại học, tôi tháo kính râm, ngẩng đầu nhìn tấm biển trường mà thẫn thờ.
Nói thật lòng, nếu không phải năm đó gia đình sụp đổ, bị bọn đòi n/ợ truy đuổi khắp nơi, biết đâu tôi cũng có thể ngồi trong lớp học, đi một con đường hoàn toàn khác.
Dù gì hồi tôi còn đi học, thành tích cũng khá ổn.
Tiếc là trên đời này không có chữ "nếu", mệnh cho gì thì tôi ăn nấy.
Thời thế, mệnh trời cả thôi.
Phía nhà trường đưa danh sách học sinh nghèo qua, chỉ vài phút tôi đã dựa theo gợi ý của bình luận trước đó, khoanh tròn bốn thiếu niên có tương lai hứa hẹn nhất.
【Á đù! Nữ chính này mở thiên nhãn à? Chúng ta hôm qua vừa tán gẫu xong về mấy vị tổng tài tương lai này, hôm nay đã bị cô ta tóm gọn rồi?】
【Tuy là vậy... nhưng những mầm non này còn chưa nảy mầm, đến cái cửa khởi nghiệp còn chưa chạm tới, nữ chính bây giờ đã ra tay "ngắt ngọn" thì không hay lắm nhỉ?】
【Nhưng mà có Đoạn Thỉ bỏ tiền ra chống lưng, mấy vị tổng tài dự bị này ít nhất không phải lo học phí sinh hoạt phí nữa... chậc, tiểu thuyết tổng tài bây giờ toàn kiểu này, tổng tài nào tuổi thơ cũng phải có chút kịch bản gia đình tan nát, càng thảm càng dễ "đẩy thuyền"!】
Đẩy đẩy đẩy, suốt ngày chỉ biết đẩy thuyền.
Tôi thầm ch/ửi thề trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ khách sáo mỉm cười với giáo viên phụ trách.