Cốc Dật Yến mặc một bộ vest cao cấp c/ắt may tinh xảo, dáng vẻ chó nhà có tang lúc phá sản đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tự tin và cái vẻ bá đạo không coi ai ra gì vốn là thương hiệu của nam chính trong nguyên tác.
“A Sơ.”
Hắn nhìn thấy tôi, sải bước dài lao tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, giọng trầm xuống, đuôi mắt ửng đỏ.
Ơ kìa, không phải chứ, anh không định nghĩ thế này là thâm tình đấy chứ? B/ệnh đ/au mắt đỏ là b/ệnh đấy nhé!
“Anh biết ngay mà, trong lòng em luôn có anh, lúc trước em mang hết tiền đưa cho anh, còn âm thầm gửi tin nhắn giúp anh, lâu như vậy, chắc em đợi anh vất vả lắm đúng không?”
Hắn nhìn tôi đầy thâm tình, “Quay về bên anh đi! Sau này em chính là người phụ nữ duy nhất của Cốc Dật Yến anh, những gì anh n/ợ em trước đây, sau này anh sẽ dùng cả đời để trả!”
【Rải hoa ăn mừng! Cuối cùng cũng vào mạch chính rồi! Tiếp theo hai người sẽ ngọt đến phát ngấy, tiếc là ngọt chẳng được bao lâu nam chính lại vì thói chiếm hữu trỗi dậy, bắt đầu đi theo con đường ngược tâm của nguyên tác! Nhưng không sao, phải ngược nữ chính sống dở ch*t dở thì nam chính mới nhận ra mình yêu cô ấy nhiều đến mức nào chứ!】
【Sao tôi càng xem càng thấy gai mắt thế nhỉ? Nữ chính có tiền có nhan sắc, giờ lại còn có thời gian, làm gì không làm, cứ phải đi làm máy đẻ cho đàn ông... chán quá, muốn bỏ phim rồi.】
Không chỉ bình luận muốn bỏ phim, tôi nghe xong cốt truyện cẩu huyết này cũng nổi da gà, tiếng còi báo động trong đầu kêu chói tai kinh khủng.
Tôi lập tức hất tay hắn ra thật mạnh, mở bản hợp đồng điện tử, dí thẳng màn hình điện thoại vào mặt Cốc Dật Yến.
“Tổng giám đốc Cốc, ôn chuyện thôi bỏ đi, chúng ta giải quyết việc chính trước đã.”
Tôi cười khách sáo và xa cách, “Giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng nhé, năm mươi vạn đó là đầu tư, không phải cho không. Theo thỏa thuận, giờ anh nên thực hiện việc chuyển nhượng hai mươi phần trăm cổ phần công ty rồi.”
Sự thâm tình trong mắt Cốc Dật Yến vỡ vụn ngay lập tức, hắn trợn mắt nhìn tôi đầy khó tin.
“A Sơ, chúng ta đang nói chuyện tình cảm, em cứ nhất định phải tính toán tiền bạc với anh sao?” Hắn nhíu mày thành một cục, còn muốn dùng tình nghĩa để lay động tôi, “Em không cần phải giả vờ mạnh mẽ nữa, chỉ cần em quay về, tất cả những gì của anh đều là của em...”
Tôi mỉm cười ngọt ngào, nhìn người đàn ông đang vẽ bánh vẽ cho mình này.
“Dừng ở đó đi~”
Tôi lùi lại một bước, nhìn Cốc Dật Yến đầy nghiêm túc.
“Tổng giám đốc Cốc, tôi là người chỉ bàn lợi ích, không có tình cảm. Công ty của anh là của anh, tôi chỉ cần hai mươi phần trăm lợi nhuận hợp pháp của mình. Tôi cung cấp cho anh vốn để lật kèo và cơ hội nắm bắt dự án, giờ lấy đi khoản cổ tức thuộc về mình là lẽ đương nhiên.”
Dưới cái nhìn đầy cam chịu và khó tin của Cốc Dật Yến, tôi không nhượng bộ một tấc.
Cuối cùng, trước sự can thiệp mạnh mẽ của luật sư hàng đầu và bản hợp đồng không một kẽ hở đó, Cốc Dật Yến chỉ đành cúi đầu.
Tôi cầm được số cổ phần thuộc về mình một cách gọn gàng.
Mỗi tháng nhìn khoản cổ tức lớn được chuyển vào tài khoản đúng hạn, tôi duỗi người một cách thoải mái.
Bình luận trên đầu từ lúc tôi lật bài ngửa trước mặt Cốc Dật Yến đã không ngừng làm mới.
【Woc woc! Cô ấy làm thật đấy! Nữ chính thực sự từ chối lời cầu hôn quay lại của nam chính rồi! Cô ấy có biết mình vừa từ chối một người đàn ông tốt đến thế nào không!】
【Tôi bắt đầu hơi phục cô ấy rồi... Những người lúc nãy ch/ửi cô ấy đâu rồi, ra đây bước vài bước xem nào? Có thể nhảy ra khỏi cái khung dựa dẫm đàn ông, dùng cái đầu của mình để ki/ếm tiền làm cổ đông, đây rõ ràng là bản lĩnh thật sự đấy nhé!】
【Đỉnh thật, chỉ bàn tiền không bàn tình, đây mới là người tỉnh táo nhất thế gian! Tôi tuyên bố từ hôm nay, tôi là fan sự nghiệp của nữ chính!】
Nhìn những tiếng ch/ửi bới mình trong bình luận ngày càng ít đi, thay vào đó là không ít lời kinh ngạc và thảo luận, tôi thu tầm mắt về cuốn sách trên đầu gối như không có chuyện gì xảy ra.
Dựa vào núi núi sẽ đổ, dựa vào người người sẽ chạy.
Chỉ có số tiền thật nằm trong tay mình là sẽ không bao giờ phản bội tôi.
Thay vì làm một cây tầm gửi quấn lấy đàn ông mà sống, chi bằng biến tất cả những gã đàn ông đó thành dưỡng chất để tôi leo lên cao.
Nghĩ thông suốt điểm này, tôi hoàn toàn dẹp bỏ ý định tiếp tục đi “săn” mấy gã phú nhị đại khờ khạo nhiều tiền.
Nhưng tôi tha cho đàn ông, Cốc Dật Yến lại chẳng chịu buông tha cho tôi.
Hắn không cam tâm với thái độ chỉ bàn tiền không bàn tình của tôi, bắt đầu đ/ốt tiền để hy vọng tôi hồi tâm chuyển ý.
Hôm nay bao trọn nhà hàng ba sao Michelin để giăng biểu ngữ, ngày mai gửi chìa khóa biệt thự triệu đô đến cửa nhà tôi.
Thậm chí khi trả lời phỏng vấn trên truyền thông tài chính, hắn còn nhìn thẳng vào ống kính thâm tình nhắn nhủ:
“Vị trí Cốc phu nhân, tôi chỉ dành riêng cho một mình Thẩm Lê Sơ.”
Bình luận trên đầu lại bắt đầu cuồ/ng hoan.
【Hu hu hu, Tổng giám đốc Cốc thâm tình quá đi! Gương vỡ lại lành là chân ái!】
【Nữ chính đừng có mà không biết điều nữa, an phận làm một bà chủ giàu sang không tốt sao? Cạn lời, đây dù sao cũng là cơ hội gả vào hào môn đấy!】
【Lầu trên làm tôi cười ch*t mất, hào môn chống đỡ được là nhờ nữ chính đấy à? Thế thì đúng là thú vị thật.】
Tôi liếc nhìn những dòng bình luận đang sủi bọt hồng đó, bĩu môi, tiện tay xóa hết mấy tin tức lá cải có tên mình.
Lúc này tôi đang ngồi trong phòng trà có tính riêng tư cực tốt, nhìn bốn chàng trai trẻ đang ngồi không yên ở đối diện.