【Không có ý giục em đâu】
【Chỉ là muốn nói nếu em về, anh có thể qua đón】
【Không về cũng không sao】
【Nhưng muộn quá rồi, ở ngoài không an toàn】
Những dòng chữ kia lại nhảy ra với giọng điệu "rèn sắt không thành thép".
【Nam chính, đừng có mở miệng ra là "Chào bạn" nữa, vợ mình thế nào mà anh không biết à?】
【Mong chờ được tóm lấy vợ rồi chính pháp tại chỗ thình thịch thình thịch đấy!】
【Cười xỉu, giả vờ độ lượng, thực ra vừa gh/en vừa lo, cứ đứng canh ở cửa quán bar mãi】
Lục Thời Tự ở cửa quán bar?
Tôi sững sờ.
Giả vờ như không thấy tin nhắn của anh, tôi xách túi bước ra cửa.
Theo bản năng nhìn về phía lề đường, quả nhiên thấy chiếc Maybach đen quen thuộc.
Lục Thời Tự đã thay bộ vest chỉnh tề, đang dựa vào xe cúi đầu xem điện thoại, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đẹp trai đến mức tim tôi lỡ mất một nhịp.
Quả nhiên hoa dại sao thơm bằng hoa nhà.
Chẳng lẽ những dòng chữ đó nói là thật? Anh ấy thực sự vì gh/en mà đứng đợi ở đây mấy tiếng đồng hồ sao?
Tôi hít sâu một hơi, điều hòa nhịp thở, bước về phía anh.
"Lục tổng, muộn thế này rồi sao anh lại ở đây?"
Lục Thời Tự nghe tiếng gọi thì ngẩng phắt đầu lên, khi thấy tôi, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn khó phát hiện.
Anh lập tức đứng thẳng người, biểu cảm nhanh chóng khôi phục vẻ lạnh lùng, kiềm chế thường ngày.
"Em không trả lời tin nhắn, sợ em mải chơi quên mất giờ giấc, hơn nữa, ngày mai phải về nhà mẹ ăn cơm."
Giọng anh bình thản, chút kỳ vọng vừa nhen nhóm trong tôi lập tức rơi tõm về chỗ cũ.
Ồ, hóa ra là vì sự sắp xếp đột xuất của người lớn.
"Mẹ nào?" Tôi vô thức hỏi.
"Mẹ chúng ta." Ánh mắt Lục Thời Tự rơi thẳng xuống bên cổ tôi.
Trên đó vẫn còn vương lại một vết son nhạt do cô bạn thân nghịch ngợm để lại sau khi say.
Tôi bị anh nhìn đến mức gai người, theo bản năng đưa tay che lại.
Tiện miệng hỏi: "Mẹ chúng ta là mẹ anh hay mẹ em?"
Nghe câu này, cơ thể Lục Thời Tự rõ ràng cứng đờ lại.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt thoáng qua tia tổn thương và ấm ức.
Lẩm bẩm một câu nhỏ: "Mẹ em chẳng phải cũng là mẹ anh sao?"
Cửa quán bar ồn ào, tôi nghe không rõ.
"Cái gì? Anh nói lớn lên xem nào."
Lục Thời Tự hờn dỗi mím ch/ặt môi không nói gì nữa, trực tiếp mở khóa điện thoại rồi giơ màn hình ra trước mắt tôi.
Trên trang tin nhắn, hiện rõ ràng một tin nhắn WeChat mẹ tôi gửi.
【Tiểu Lục à, mai cuối tuần rồi, nhớ cùng Miểu Miểu về nhà ăn cơm nhé, đừng quên đấy.】
Thời gian hiển thị là mười phút trước.
Nhìn tin nhắn đó, tôi cười nhạt trong lòng.
Thấy chưa, cái gì mà lo lắng cho tôi, cái gì mà gh/en t/uông canh chừng, những dòng chữ kia quả nhiên lại nói bậy bạ.
Anh đứng đây chịu gió lạnh, chẳng qua là sợ tôi uống say rồi mai không về được, không ăn nói được với mẹ tôi.
Dù sao thì chúng tôi cũng chỉ là một cặp vợ chồng hữu danh vô thực.
Tôi đ/è nén sự chua chát dâng lên trong lòng, kéo cửa xe ngồi vào ghế phụ: "Vậy đi thôi, về nhà."
Những dòng chữ kia lại đi/ên cuồ/ng chạy trên màn hình, h/ận không thể nói thay cho Lục Thời Tự.
【Sốt ruột ch*t mất! Nam chính, anh mở miệng ra chỉ để thở thôi à!】
【Rõ ràng là đang gh/en t/uông sợ vợ không về nhà, còn bịa ra cái cớ tồi tệ gì thế này!】
【Nữ chính đừng tin anh ta! Bữa cơm này là do nam chính chủ động nhắn tin cho mẹ vợ mới tổ chức đấy!】
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, mặc kệ những dòng chữ đó.
Giả, tất cả đều là giả.
Nếu còn tiếp tục thăm dò nữa, người mất mặt và bị tổn thương chỉ có mình tôi thôi.
Ngồi trong xe với vẻ mặt lạnh lùng, Lục Thời Tự nghiêng người sang giúp tôi thắt dây an toàn.
Lồng ngựk anh đ/è xuống, hơi thở ấm nóng phả vào cổ tôi.
Đúng ngay chỗ gần vết son môi kia.
Không biết là ảo giác hay thật, tôi cứ cảm thấy môi anh vô tình hay hữu ý đã chạm vào da th!t tôi.
Tim đ/ập nhanh đột ngột, nhưng ngoài mặt tôi cố tỏ ra bình tĩnh.
Cố gắng dời sự chú ý khỏi vùng cổ, kết quả lại dời sang vùng ngựk vạm vỡ trước mắt.
Cơ ngựk săn chắc quá, kết hôn một năm rồi mà chưa từng được chạm vào.
Đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ, tôi cảm thấy bàn tay anh khẽ ấn một cái không nhẹ không nặng lên bên hông mình, rồi ngay lập tức thu về như không có chuyện gì xảy ra.
【Có ai thấy thằng nhóc này mượn cớ thắt dây an toàn để sờ eo vợ không!】
【Có ai không, có người l/ưu ma/nh kìa! Vừa sờ vừa hôn tr/ộm!】
【Bản năng của người chồng trọng dục, dù bản thân không đụng vào được, cũng phải che đi vết son của kẻ khác trên người vợ!】
Những dòng chữ đó chạy trên màn hình, nhưng tôi không dám tin nữa.
Trên đường về, trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng dẫn đường.
Tôi dựa vào ghế phụ không nói một lời.
Lục Thời Tự cũng im lặng, lúc chờ đèn đỏ, tôi thấy ngón tay anh gõ gõ lên vô lăng một cách nôn nóng rồi lại dừng lại.
Như thể cuối cùng cũng không nhịn được nữa, anh đột nhiên gọi tôi: "Ôn Miểu."
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
"Em... không vui sao? Nếu ngày mai không muốn về, anh có thể nói với mẹ."
Gió đêm thổi rối mái tóc anh, biểu cảm của anh vẫn bình thản như mọi khi.
"Đi chứ." Tôi nhún vai, "Không thì mẹ lại càm ràm. Đến lúc đó phiền anh phối hợp một chút, diễn cho giống là được."