Suốt cả tuần liền, eo tôi đ/au nhức như không còn là của mình nữa.
Thực sự không chịu nổi sự giày vò hung hãn này, nhân lúc Lục Thời Tự chuẩn bị đi công tác, tôi thu dọn hành lý rồi dứt khoát chạy về nhà mẹ đẻ lánh nạn.
Ngày Lục Thời Tự đi công tác về, cô bạn thân vừa vặn dẫn theo Thẩm Chiêu đến chơi nhà.
Ba chúng tôi ngồi trong phòng khách lập đội chơi game, tốc độ tay nhanh thoăn thoắt.
Đang lúc gay cấn thì cười nói vui vẻ, bỗng nhiên từ phía cửa chính truyền đến tiếng bước chân trầm ổn.
Lục Thời Tự không biết đã về từ lúc nào, trên tay còn xách theo những món quà bồi bổ cao cấp cho mẹ tôi.
Thấy tôi và Thẩm Chiêu đang chụm đầu chơi game, bước chân anh rõ ràng khựng lại.
Nhưng trước mặt mẹ tôi và cô bạn thân, suốt cả buổi, anh vẫn cố duy trì giáo dưỡng tốt, thể hiện vẻ vô cùng lịch thiệp và độ lượng.
Cơm tối vừa xong, mẹ tôi đã đẩy thẳng tôi ra cửa: "Con về đây ở mấy ngày rồi, mau theo Tiểu Lục về nhà đi."
"Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, chẳng có gì phải khó chịu cả."
"Ai cãi nhau chứ?" Tôi nói.
"Đầu giường đá/nh nhau cuối giường làm hòa." Mẹ tôi chỉnh lại.
Mẹ yêu quý ơi, con nghĩ mình cần nói chuyện với mẹ về vấn đề này.
Chủ đề kiểu này mà có thể nói thẳng thừng thế sao?!!
Mẹ tôi đóng cửa lại.
Tôi bị Lục Thời Tự kéo lên xe.
Xong đời rồi.
Tôi cảm giác chân mình đang r/un r/ẩy.
Vừa vào đến phòng ngủ, vẻ lịch thiệp độ lượng mà Lục Thời Tự duy trì suốt dọc đường biến mất sạch sẽ.
Anh xoay người ép tôi vào giữa cánh cửa và lồng ngựk mình: "Ôn Miểu."
Hàng mi rủ xuống: "Em thích cơ thể trẻ trung đúng không? Chơi game với cậu ta vui đến thế sao?"
Tôi bất lực thở dài, giải thích lại lần nữa.
"Em đã nói cả nghìn lần rồi, đó thật sự là em họ của bạn thân em! Em không có chút ý đồ nào với cậu ấy cả! Em thề!"
Lục Thời Tự nhìn tôi trân trân, đôi mắt đen láy chứa đầy sự gh/en t/uông và oán trách dồn nén.
"Nhưng các người ở bên nhau rất vui vẻ, nói cười rôm rả. Từ chiều đến tối, em nói với anh được mấy câu chứ?"
Tôi bị anh chặn họng.
Được rồi, đó là vì game... thật sự rất cuốn hút.
Anh hơi cúi đầu, môi áp vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng rực khiến cổ tôi co rúm lại.
"Chị ơi."
Giọng nói r/un r/ẩy, khẽ thở dốc: "Anh cũng có thể chơi game cùng em mà."
Nghe Lục Thời Tự vốn ngày thường lạnh lùng kiềm chế bỗng nhiên gọi mình là "chị", đầu óc tôi n/ổ tung.
Nửa thân người tê rần.
Chưa kịp để tôi phản ứng, anh đã bế thốc tôi lên chiếc giường lớn.
Từ ngăn kéo sâu bên trong tủ đầu giường, anh lấy ra một chiếc hộp bọc da mềm tinh xảo.
Mở ra xem, bên trong đựng mấy chiếc vòng cổ bằng da với kiểu dáng khác nhau.
Trên đó buộc những chiếc chuông nhỏ sáng bóng, chỉ cần chạm nhẹ là vang lên tiếng lanh lảnh.
Tôi nhìn đến ngẩn người: "Anh... anh m/ua những thứ này từ bao giờ?"
Tai Lục Thời Tự đỏ ửng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy d/ục v/ọng mất kiểm soát.
"M/ua từ tháng đầu tiên liên hôn rồi... Trước đây chỉ dám nghĩ trong đầu thôi. Chị ơi, em thích cái nào? Hay là để anh đeo từng cái cho em xem nhé?"
Tôi bị sự tương phản quá lớn này làm cho kinh ngạc.
Tôi vươn tay cầm lấy chiếc vòng có chiếc chuông sáng nhất, trực tiếp khóa lên chiếc cổ thon dài của anh.
"Đeo cái này đi."
Tôi kéo nhẹ sợi dây xích nhỏ trên vòng, tiếng chuông lanh lảnh vang vọng khắp phòng ngủ.
Nhướng mày: "Tối nay nghe lời em nhé?"
Những dòng chữ lúc này hoàn toàn làm n/ổ tung màn hình, cười đùa hỗn lo/ạn.
【Haha nam chính năm nay đúng là nhịn đến phát đi/ên rồi】
【Vòng cổ chuông chuông sắp xếp đủ cả, hai người chơi bạo thật đấy!】
【Ôi thôi sao màn hình đen rồi? Có gì mà VIP cao quý như tôi không được xem chứ!】
Lục Thời Tự không trả lời.
Yết hầu chuyển động, hòa cùng tiếng chuông lanh lảnh và hơi thở dồn dập, anh hôn sâu xuống.
Như thế, tình thâm sâu biết mấy.
(Hết)