Anh dùng khoản tiền bồi thường khổng lồ và quỹ tín thác để thành lập một quỹ nghiên c/ứu, chuyên tài trợ cho những dự án về trải nghiệm cận tử, sự tồn tại của ý thức và bản chất của sự sống.

Có người bảo anh đi/ên, có người cười anh bị m/a ám.

Anh chẳng mảy may bận tâm.

Anh từ chối tất cả những bác sĩ tâm lý khuyên anh "hãy chấp nhận sự thật", một mình khoác ba lô lên đường, còn tôi cứ thế phiêu dạt theo anh qua bao núi cao sông dài.

Chúng tôi nghe những vị lạt m/a già kể chuyện luân hồi trong ngôi chùa ở Tây Tạng, đợi một buổi bình minh dưới chân kim tự tháp Ai Cập.

Anh gặp những người tự xưng là có khả năng giao tiếp với linh h/ồn, cũng gặp cả những nhà vật lý lượng tử đeo kính dày cộp.

Người nọ nghiêm túc nói với anh rằng, ý thức có lẽ là một loại thông tin, không nhất thiết phải biến mất theo sự ch*t của n/ão bộ.

Trình Ngật nghe đến mắt sáng rực, nắm ch/ặt cuốn sổ đầy những ghi chép dày đặc, như thể đang nắm giữ một chiếc chìa khóa.

Tôi đồng hành cùng anh qua bao nhiêu nơi, lâu dần, tôi bỗng cảm thấy linh h/ồn mình ngày một ngưng tụ, vững chãi hơn.

Có đôi khi, tôi đã có thể đưa tay ra, nhẹ nhàng nhặt lấy một chiếc lá rụng trên bàn.

Trình Ngật luôn cười bảo: "Hạ Hạ, đợi thêm chút nữa, đợi anh tìm ra cách để em quay trở lại."

Tôi nói: "Không tìm được cũng chẳng sao."

Anh lắc đầu: "Sẽ tìm được."

Lần này, tôi không còn cảm thấy đó là lời nói suông nữa.

Biểu cảm trên gương mặt anh, rõ ràng giống hệt chàng trai năm nào đã chặn tôi trong cơn mưa, khăng khăng đòi cưới tôi về làm vợ.

Chỉ là lần này, tôi không còn trốn tránh nữa.

Chúng tôi dừng chân lại ở một vùng biển.

Đó là một thị trấn nhỏ vô danh, mở cửa sổ ra là thấy biển cả.

Đêm xuống, ánh trăng rắc trên đầu sóng, gió thổi khung cửa kêu cọt kẹt.

Trình Ngật vẫn giữ thói quen ngồi trên chiếc ghế mây cũ ngoài ban công, bên cạnh chừa ra một chiếc ghế trống, chiếc ghế đó là dành cho tôi.

Tôi bay đến ngồi xuống, linh h/ồn chao đảo, nhưng đã vững vàng hơn trước rất nhiều.

Mặt biển phản chiếu ánh trăng như những mảnh bạc vụn.

Trình Ngật bỗng lên tiếng: "Hạ Hạ, em có hối h/ận không?"

"Hối h/ận chuyện gì?"

"Hối h/ận vì đã ở bên cạnh một người có lẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh lại, để rồi lãng phí cả cuộc đời này."

Tôi nhìn về phía nơi biển trời giao nhau, nhớ lại những giọt nước mắt mình từng rơi trong phòng b/ệnh đơn đ/ộc năm ấy, nhớ lại vô số đêm khuya thay anh trở mình, lau mình, rồi bơm thức ăn lỏng vào ống dạ dày cho anh.

Nhưng tôi cũng nhớ lại từng tiếng lòng của anh xuyên qua bóng tối, nhớ lại cái nhìn đầu tiên khi anh tỉnh dậy, người anh thấy chính là tôi.

Tôi thu ánh mắt về, đặt lên gương mặt Trình Ngật: "Không hối h/ận."

"Nếu có quay lại một lần nữa, em vẫn sẽ chọn con đường này."

Anh im lặng hồi lâu, bỗng xoay người sang.

Gió đêm thổi vạt áo anh bay phần phật, anh đưa tay về phía tôi, như muốn nắm lấy thứ gì đó quan trọng hơn bất cứ điều gì trên đời.

Tôi theo bản năng đưa tay mình ra.

Rồi, tôi sững người.

Lần này, tay anh không còn xuyên qua tôi nữa.

Cảm giác ấm áp và chân thực, theo lòng bàn tay truyền đến, từng chút một lan tỏa khắp linh h/ồn tôi.

Tôi cúi đầu nhìn hai bàn tay đan ch/ặt vào nhau, sống mũi cay xè: "Trình Ngật..."

Anh cười, đôi mắt sáng như những vì sao đêm đó: "Anh đã nói rồi, dù lên trời cao hay xuống suối vàng, anh nhất định sẽ tìm được đường quay về."

"Trên quãng đường này, dù em chỉ là gió, là mưa, anh cũng sẽ đuổi theo em."

Được anh nắm ch/ặt tay, tôi bỗng cảm thấy mình thực sự đã hiện hữu trên cõi đời này.

Tương lai còn xa bao nhiêu, tôi không nhìn thấy.

Nhưng ngay giây phút này, gió biển thật ấm, lòng bàn tay thật nóng.

Tôi nghĩ, cuộc đời này dù sống dưới hình hài nào đi chăng nữa, có thể đợi được một người như anh, thì coi như đã không sống uổng phí rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đọc được bài đăng ẩn danh của bạn thân, tôi hủy hôn

Chương 17
Kể từ khi ly hôn, cô bạn thân Hạ Phù Huỳnh trở nên cực kỳ căm ghét đàn ông. Cô ấy thường xuyên xúi giục tôi chia tay: "A Dư, chia tay sớm đi, đàn ông chẳng có đứa nào ra hồn cả." Bạn trai tôi, Trình Gia Tụng, nhếch mép mỉa mai đáp trả: "Chỉ vì bản thân gặp phải kẻ không ra gì mà cô lại vơ đũa cả nắm sao? Xác suất một phần nghìn gặp phải kẻ khốn nạn bị cô vớ phải, không có nghĩa là ai cũng như vậy. Tình cảm của tôi dành cho A Dư là sắt son bền chặt, cả đời này không đổi thay. Nói thật, nếu tôi có cô bạn gái như cô, tôi đã nhảy lầu từ lâu rồi!" Hai người họ đối chọi gay gắt, như đôi đũa dùng một lần bị bẻ ra, xơ xác tơi tả. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng họ chỉ là không hợp tính, nhìn nhau không vừa mắt. Cho đến đêm trước ngày cưới, tôi lướt thấy một bài đăng ẩn danh đang nổi đình nổi đám. Nhìn rõ ảnh đại diện quen thuộc đến chói mắt của chủ bài đăng, máu trong người tôi đông cứng lại: "Uống say rồi, kể một bí mật không thể nói ra vậy. Tôi đã yêu bạn trai của bạn thân mình. Còn nửa tháng nữa là đến đám cưới của họ, nhưng đêm qua, tôi đã ngủ với anh ta."
0