“Chuyện này có gì mà phải nói, đâu phải chuyện lớn lao gì.”

Cô ấy vòng ra trước mặt tôi, ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh: “Cậu ấy là anh em tốt nhất của anh, em giúp cậu ấy, chẳng phải cũng là vì anh sao?”

Tôi nhìn vào mắt cô ấy.

Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy tôi đã nhìn suốt hai mươi năm, nhưng khoảnh khắc này bỗng như bị ngăn cách bởi một lớp sương m/ù, xa lạ đến lạ lùng.

“Em không biết đấy thôi, thực ra anh cũng từng dự định nộp đơn,” tôi nói.

Cô ấy ngẩn người ra hai giây, rồi bật cười: “Đừng đùa nữa.”

Cô ấy buông một tay ra, mang theo chút ý vị nuông chiều: “Dịch Thần điểm số không bằng anh, cạnh tranh không lại những người đó. Anh thì khác, anh có năng lực, đi đâu cũng có cơ hội.”

Cô ấy dừng lại một chút, nói một cách đương nhiên: “Hơn nữa, hai nhà chẳng phải đã bàn bạc xong xuôi, đợi em tốt nghiệp là kết hôn sao? Sau này anh phải về nhà quản lý công ty, ai mà quan tâm anh lấy bằng cấp gì chứ?”

Tôi nhìn gương mặt cô ấy, từng chữ từng chữ hỏi:

“Em nghiêm túc đấy à?”

Cuối cùng cô ấy cũng nhận ra điều gì đó trong giọng nói của tôi, nhưng khi mở miệng vẫn là ý đó:

“Cảnh Hành, em không ngờ đến chuyện này mà anh cũng phải tính toán. Cậu ấy cần cơ hội này hơn anh. Cậu ấy chẳng có gì cả, học hành là con đường duy nhất của cậu ấy. Anh còn gia thế, có hôn ước, có em ở bên cạnh anh mà.”

Cô ấy bước tới một bước, giọng điệu dịu xuống, mang theo chút kiên nhẫn như dỗ dành trẻ con:

“Anh nhường cậu ấy một chút, được không?”

Tôi há miệng, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, một chữ cũng không thốt ra được.

Quay người định đi, cô ấy từ phía sau ôm lấy tôi, mặt áp vào lưng tôi.

“Hôm nay em uống rư/ợu rồi, anh ở lại đây với em được không?”

Tôi không đồng ý, cũng không vùng ra.

Cô ấy bật cười, vòng tay siết ch/ặt hơn, như thể chỉ cần còn ôm được là tôi sẽ không đi.

Đêm đó tôi ở lại phòng khách nhà họ Tô, Đường Dịch Thần cũng không về. Tô Niệm bảo trời đã quá muộn, cậu ta về một mình không an toàn.

Nửa đêm tôi dậy tìm nước, đi ngang qua phòng cô ấy.

Cửa khép hờ, bên trong truyền ra hai giọng nói mà tôi quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Tôi vốn không định dừng lại, nhưng bước chân như tự mọc rễ.

Giọng Đường Dịch Thần mang theo chút r/un r/ẩy: “Tô Niệm, người như mình thực sự xứng đáng đi nước ngoài học sao? Ngay cả những danh từ chuyên ngành mình còn đọc không trôi chảy…”

“Đừng nghĩ ngợi lung tung, chẳng phải còn có mình sao.” Cô ấy dịu dàng an ủi, “Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu, cùng cậu từ từ thích nghi. Cậu nói xem, chuyện mình hứa với cậu, có chuyện nào không thành sự thật?”

Đường Dịch Thần rõ ràng do dự một lúc: “Nhưng… liệu Chu Cảnh Hành có nghĩ ngợi nhiều không? Dù sao cậu ấy cũng là vị hôn phu của cậu, mình sợ cậu ấy hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho cậu…”

Tô Niệm im lặng một lát.

“Hôn ước giữa mình và anh ấy, vốn dĩ chỉ là sự áp đặt từ phía người lớn hai nhà. Mình chưa bao giờ định thực sự gả cho một người giống như anh trai mình cả. Chuyến đi nước ngoài lần này, vốn dĩ là muốn để đôi bên giữ khoảng cách mà bình tâm lại. Đợi mình về, lấy lý do anh ấy không có chí tiến thủ, không có tiếng nói chung với mình để hủy hôn là được. Còn phía bố mẹ mình, mình sẽ tìm cách.”

Đường Dịch Thần không nói gì nữa, tôi nhìn qua khe cửa thấy trong mắt cậu ta tràn ngập vẻ mong chờ lấp lánh.

Tôi đứng trong bóng tối, như bị ai đó dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, lạnh buốt đến tận tâm can.

Tôi bắt đầu dành trọn tâm trí cho Tô Niệm từ khi nào nhỉ?

Có lẽ là năm tám tuổi, tôi bị nam sinh lớp bên cạnh chặn lại ở cổng trường, cô ấy lao tới không nói không rằng giúp tôi đ/á vài cái, quay đầu chỉ vào mũi đám con trai đó: “Sau này ai còn đụng vào cậu ấy, cứ báo tên Tô Niệm tôi.”

Có lẽ là năm mười hai tuổi, tôi ốm ở nhà, cô ấy mang vở bài tập tới, ngồi bên giường giảng hai bài toán đó đến lần thứ ba, trước khi đi còn nói: “Mau khỏe đi, không có ai đấu khẩu với mình, mình chán ch*t mất.”

Có lẽ là năm mười lăm tuổi, cô ấy bị mấy tên du côn chặn đường đi học về, tôi đạp xe ngang qua, chẳng kịp khóa ghi-đông đã lao vào. Trên đường về nhà, cô ấy ngồi ghế sau xe tôi, gió thổi phồng áo đồng phục của cô ấy, tay cô ấy vòng qua eo tôi, tôi nghĩ, hay là cứ đạp xe mãi trên con đường này đi.

Có lẽ là năm mười tám tuổi, hai nhà cùng ăn cơm, cô ấy lén nắm tay tôi dưới khăn trải bàn. Tôi quay đầu lại, cô ấy đang cười với tôi, chẳng nói gì cả, mà lại như đã nói hết mọi điều.

Những “có lẽ” như vậy tôi tích góp được cả một giỏ, nhiều đến mức chính tôi cũng không phân biệt được rốt cuộc từ khoảnh khắc nào, trong lòng tôi đã tràn ngập chỉ riêng một mình cô ấy.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghiêm túc suy nghĩ về một chuyện khác—

Cô ấy bám lấy tôi như vậy, là vì cô ấy thực sự yêu tôi, hay chỉ đơn giản vì tôi luôn ở bên cạnh cô ấy từ nhỏ?

Một người được chăm sóc quá lâu, sẽ coi sự chăm sóc đó là thói quen. Một người được đồng hành quá lâu, sẽ coi sự đồng hành đó là điều đương nhiên.

Mà cô ấy lại không muốn biến thói quen này thành câu trả lời cho chuyện cả đời.

Kỳ lạ là, khi câu “chưa bao giờ định thực sự gả cho anh” bay ra từ khe cửa, tôi lại không thấy đ/au đớn như mình tưởng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm