Ngay giây đầu tiên tỉnh dậy, đã có người thúc giục tôi lên đường. Khởi đầu của kiếp này là một dải lụa trắng và một bộ long bào.
“Bệ hạ, đến giờ rồi, lên đường thôi!”
Tôi mở mắt, một kẻ mặt mày nhẵn nhụi, giọng nói sắc nhọn đang đứng cạnh giường, tay bưng dải lụa trắng. Đầu tôi ong lên một tiếng. Xuyên không vào đâu thế này? Vừa mới đến nơi đã phải đi? Cái nơi khỉ ho cò gáy này đến một cái cây cong queo cũng chẳng có.
Trấn tĩnh lại vài giây, ký ức của nguyên chủ mới ùa về như thác lũ. Sau đó tôi càng ngơ ngác hơn. Trong ký ức, chẳng phải tôi là hoàng đế nắm thực quyền sao? Thế quái nào? Mới ngủ một giấc đã bị người ta làm phản rồi?
“Bệ hạ? Nếu ngài không tự giữ thể diện, vậy thì thần đành phải giúp ngài giữ thể diện vậy.” Kẻ đó tiến thêm một bước, giọng nói âm u.
Được thôi, tạo phản đã đến nước này rồi, tôi còn suy nghĩ cái quái gì nữa, thôi thì “reset” cho xong. Thế là tôi đổi sang một tư thế trông đường hoàng hơn một chút, chậm rãi lên tiếng.
“Thiên tử có cách ch*t của thiên tử, lên đường thì phải có rư/ợu. Các ngươi tạo phản mà không có chút quy củ nào sao? Mang rư/ợu đ/ộc đến đây!”
Đôi mắt tên thái giám sáng rực lên.
“Bệ hạ cuối cùng cũng thông suốt rồi? Tốt, tốt, tốt, thần đi chuẩn bị ngay!”
Hắn quay người định đi, nhưng lại đột ngột dừng lại.
“Nhưng bệ hạ này, ngài muốn rư/ợu đ/ộc cũng được, nhưng phải viết chiếu thư nhường ngôi trước đã!”
“Đó là đương nhiên, thành vương bại khấu, trẫm không phải là kẻ thua không chịu nổi.” Người từng ch*t một lần như tôi vẫn đang cố gắng duy trì chút thể diện cuối cùng của một vị vua mạt lộ.
Hắn dường như không ngờ tôi lại đồng ý nhanh như vậy, ngẩn người ra mấy giây mới phản ứng lại, tiếp tục thăm dò.
“Chưa hết! Còn binh quyền của tám mươi vạn biên quân và ba mươi vạn cấm vệ quân trong tay ngài, cũng phải giao nộp cho thần!”
“Bao nhiêu???” Tôi cau mày, nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Tám mươi vạn biên quân và ba mươi vạn cấm vệ quân đó?”
Không, thằng này bị đi/ên à? Binh quyền? Mày còn muốn cái quái gì nữa! Bố mày nắm trong tay triệu đại quân, mày dựa vào cái gì mà cho rằng tao sẽ ngoan ngoãn giao quyền rồi t/ự s*t?
Tôi đột nhiên không còn h/oảng s/ợ nữa, thậm chí còn muốn cười. Nhưng tôi quyết định giữ bình tĩnh trước đã, nhỡ đâu đối phương là người của phe nào đó thì sao.
“Vì triệu đại quân của trẫm chưa hề động thủ, vậy ngươi tạo phản mang theo bao nhiêu binh mã?”
Nghe vậy, hắn cười khẩy.
“đá/nh đ/ấm chỉ là việc của kẻ mãng phu, thần muốn đổi triều đại, cần gì phải mang binh?”
Tôi nhìn chằm chằm vào hắn hai giây: “Ngươi có nghe mình đang nói cái gì không đấy?”
“Hừ! Bệ hạ chẳng lẽ muốn nuốt lời? Ta, Chu Ngạn, chính là ánh trăng sáng của Hoàng hậu. Nếu ngài không muốn Hoàng hậu mãi mãi chán gh/ét ngài, khuyên bệ hạ nên sớm nhường ngôi rồi t/ự s*t đi là hơn.”
Ch*t ti/ệt! Bố mày xuyên vào truyện nữ tần à? Nghe xong mấy lời này, tôi đã lờ mờ đoán ra tình hình, giờ chỉ còn một nước cờ cuối cùng.
“Dám hỏi ái khanh, Hoàng hậu hiện tại tu vi thế nào?”
“Tu vi?” Hắn nhìn tôi, vẻ mặt ngơ ngác.
Nghe xong, tôi thở phào một hơi, đột nhiên bật cười. Sau đó cười ngày càng lớn, càng lúc càng đi/ên cuồ/ng.
“Ha ha ha ha ha ha!”
Chu Ngạn bị tôi cười cho ngẩn người: “Bệ hạ cười cái gì? Chẳng lẽ sợ ch*t nên phát đi/ên rồi?”
“Đáng tiếc, hôm nay ngươi không ch*t cũng phải ch*t! Mau viết chiếu thư nhường ngôi đi, Hoàng hậu còn đang đợi đấy.”
Tôi dứt tiếng cười, đứng dậy bước xuống bậc ngọc.
“Bệ…”
Chát!
Tôi giơ tay t/át thẳng một cái. Tiếng kêu giòn tan vang vọng trong đại điện trống trải như tiếng sét đá/nh ngang tai. Cái t/át này tôi dùng hết mười phần công lực. Chu Ngạn bị t/át văng ra xa, đ/ập mạnh vào cột trụ.
“Phụt!” Hắn phun ra ngụm m/áu, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Lý Lão Bát! Ngươi… ngươi dám đá/nh ta?!”
Tôi cúi người nhặt dải lụa trắng dưới đất, quấn hai vòng vào tay, từng bước tiến về phía hắn.
“đá/nh ngươi? Bố mày còn muốn gi*t ngươi đây.”
“Ngươi quay tay nhiều quá nên n/ão cũng b/ắn ra ngoài rồi à? Hả?”
“Trẫm nắm trong tay triệu đại quân, một lời quyết định sinh tử của hàng vạn người, mày dựa vào cái gì mà nhảy múa trước mặt trẫm?”
“Ánh trăng sáng? Bố mày trăng sáng cái con khỉ!”
Chu Ngạn cuối cùng cũng nhận ra tôi đang làm thật, sợ hãi lùi lại phía sau.
“Ngươi… ngươi không được gi*t ta! Hoàng hậu sẽ không tha thứ cho ngươi đâu!”
“Nếu ngươi gi*t ta, Hoàng hậu cả đời này sẽ không thèm nhìn mặt ngươi!”
“Chẳng phải ngươi yêu Hoàng hậu nhất sao? Sao ngươi dám!”
Tôi cười gằn, rảo bước đuổi theo.
“Yêu Hoàng hậu? Sao ngươi không nói là trẫm yêu mẹ ngươi luôn đi! Nhà ai có vị hoàng đế tử tế lại đi yêu Hoàng hậu chứ? Bố mày không có họ Chu!”
Tôi nhân lúc hắn còn đang ngẩn người, túm lấy tóc hắn, lấy dải lụa quàng vào cổ, hai tay ra sức kéo mạnh.
“Không sao! Hít thở sâu vào! Chóng mặt là chuyện bình thường!”
Chu Ngạn dùng hai tay nắm lấy dải lụa, chân đạp lo/ạn xạ.
“Tô… c/ứu… c/ứu… mạng!”
Đúng lúc hắn sắp tắt thở, từ sau bức bình phong, một người phụ nữ mặc phượng bào lao ra.
“Dừng tay!”
Tô Uyển Thanh, Hoàng hậu của trẫm. Phải nói thật là nàng ta trông rất xinh đẹp, nếu không nguyên chủ đã chẳng bị mê hoặc đến mức đó. Nhưng giờ đây, trong mắt tôi, trên trán nàng ta như khắc bốn chữ to đùng: Tôi là đồ ng/u!