Thế nhưng, ánh mắt tôi lại dừng trên bàn tay đang đỡ thùng hàng.
Ngón tay thon dài, khớp xươ/ng cân đối, trên cổ tay đeo một chuỗi gỗ mun đen bóng, những đường vân trên đó sáng loáng và nhuận sắc.
Chỉ một cái nhìn, tôi lập tức gõ phím: "Được, tối nay tám giờ, giao dịch trực tiếp."
Cố Duyệt và đối tượng yêu qua mạng hẹn nhau lúc năm giờ chiều.
Chúng tôi bắt xe dù ở cổng trường, dọc đường người đi chung xe đông quá, đến khi chúng tôi tới nhà hàng Tây thì đã quá năm giờ.
Đi trễ đúng là không hay, nhưng nhìn dáng vẻ vội vàng như lửa đ/ốt của Cố Duyệt, tôi lại không nhịn được thốt ra lời cay nghiệt: "Có vội đi đầu th/ai cũng không đến mức này đâu."
"Cậu đừng có nói bậy." Cố Duyệt kéo tay tôi, nghiêm túc nói: "Người thật của anh ấy cực kỳ đẹp trai, mình thề đấy!"
Nhớ lại những bức ảnh trông như không phải người, tôi lặng lẽ nắm ch/ặt túi gạo nếp trong túi áo.
Lên đến tầng hai, phòng 203 nằm ở cuối hành lang.
Cố Duyệt hít sâu một hơi, nhìn tôi: "Chuẩn bị xong chưa?"
Tôi nắm một nắm gạo nếp: "Xong rồi."
Cô ấy gật đầu, giơ tay đẩy cửa phòng: "Bảo bối ơi--"
Tôi gần như cùng lúc vung tay ném thẳng nắm gạo nếp sang: "Dù ngươi là tiên gia phương nào, cũng mau cút khỏi người cô ấy cho ta!"
Lời còn chưa dứt, trán tôi bỗng thấy mát lạnh.
Một giọng nam vang lên từ phía bên cạnh: "Bất kể ngươi là thứ bẩn thỉu hay yêu m/a q/uỷ quái gì, tránh xa anh em của ta ra! Đi đi đi!"
Trước mắt bị lá bùa vàng dán ch/ặt, tôi chẳng nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy có thứ gì đó lướt qua bên má mình.
Giống như là một chuỗi hạt gỗ mun.
Trong phòng im lặng mất hai giây.
Tôi tự đưa tay bóc lá bùa trên trán xuống.
Trước mắt có hai gã đàn ông, một cao một thấp.
Tôi giơ lá bùa vàng lên, mặt không đổi sắc: "Ai dán đấy?"
Gã cao lớn nuốt nước bọt: "Bạn học à, nghe tôi giải thích, đây là hiểu lầm, hoàn toàn là hiểu lầm!"
Tôi cúi đầu nhìn lá bùa trong tay, chà, vẽ cũng khá chỉnh tề.
Nhìn lại cổ tay gã cao lớn, đeo một chuỗi đ/á obsidian, chất lượng bình thường, không phải chuỗi gỗ mun tôi nghĩ tới.
Niềm mong đợi trong lòng bỗng chốc hụt hẫng.
Tôi nheo mắt nhìn gã: "Anh là đối tượng yêu qua mạng của bạn thân tôi à?"
"Không phải, không phải!" Gã xua tay liên tục, chỉ vào gã thấp bé bên cạnh: "Là cậu ta, cậu ta mới là người đó!"
Tôi "ồ" một tiếng, nhướng mày: "Vậy anh ở đây quậy phá cái gì?"
"Tôi cũng đâu có..." Gã nghẹn lời, rồi lại ra vẻ đường hoàng: "Chẳng phải cô cũng ra tay trước sao? Cô ném gạo nếp vào mặt tôi đấy!"
Tôi không thèm để ý đến gã, quay sang nói với Cố Duyệt: "Cho mình mượn điện thoại."
Cố Duyệt ngơ ngác đưa máy, tôi mở ảnh màn hình khóa của cô ấy rồi dí thẳng vào mặt gã cao lớn kia: "Anh nhìn tấm ảnh này rồi nói lại xem, tôi có nên ném gạo nếp không?"
Gã nhìn kỹ một cái, hít vào một hơi lạnh: "Con chồn vàng ở đâu ra thế này?!"
Gã thấp bé đứng sau lưng liền giơ chân đạp gã một cái: "Kỳ Diễn! Đó là ông nội của cậu đấy!"
Người tên Kỳ Diễn kia phản đò/n đ/ấm lại gã một phát: "Bớt đòi phong thần ở đây đi!"
Trong phòng lập tức lo/ạn như nồi cháo, Cố Duyệt hết lời can ngăn, còn tôi khoanh tay đứng xem kịch.
Đang lúc náo nhiệt, đèn trần bỗng nhiên vụt tắt.
Xung quanh tối om, tôi cảm giác như có thứ gì đó khẽ chạm vào mặt mình.
Giây tiếp theo, lá bùa vàng tôi tiện tay đặt trên bàn bỗng tự bốc ch/áy.
"Chuyện gì thế này?!" Cố Duyệt sợ hãi hét lên.
"Bảo bối đừng sợ!" Gã chồn vàng kia, không, đối tượng của Cố Duyệt hét vào không trung: "Ta không cần biết ngươi là ai, tránh xa bảo bối của ta ra!"
Tôi thực sự không nghe nổi nữa, mò mẫm đi mở cửa.
"Cửa ở bên này." Kỳ Diễn kéo tay tôi: "Lúc tôi đến thấy phía trước đang sửa đường, chắc là đào đ/ứt cáp điện rồi."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cả con phố đều tối đen, quả thực giống như bị mất điện.
Cậu ta bật đèn pin điện thoại, ánh sáng trắng bệch chiếu lên mặt: "Xuống hỏi ông chủ xem sao?"
Anh em của cậu ta vẫn đang ra vẻ ở phía sau: "Hai người đi đi, tôi ở đây canh giữ bảo bối của tôi là được!"
Cố Duyệt cũng tỏ vẻ nũng nịu: "Hai người chú ý an toàn nhé!"
Hai kẻ này bản thân đã giống yêu m/a q/uỷ quái, sao hành vi lại không giống người thế nhỉ?
Kỳ Diễn không nghe nổi nữa, kéo tôi đi thẳng ra ngoài.
Tôi nhìn lá bùa đã ch/áy thành tro trên bàn, quét mắt một vòng quanh phòng rồi bước theo cậu ta.
"Lá bùa đó chỉ là trò bịp thôi, cùng nguyên lý với ảo thuật đ/ốt giấy ấy mà." Kỳ Diễn chắc là sợ tôi h/oảng s/ợ nên an ủi.
Tôi gật đầu, đi được vài bước thì bỗng lên tiếng: "Vậy vừa nãy sao anh lại chạm vào mặt tôi?"
Kỳ Diễn khựng lại, cả người cứng đờ: "Tôi chạm vào mặt cô lúc nào cơ?!"
Cậu ta h/ận không thể thề thốt ngay tại chỗ: "Tôi là người đàng hoàng, tuyệt đối không chạm vào cô!"
Tôi thản nhiên "ồ" một tiếng, tiếp tục bước xuống lầu.
"Cô nghe tôi nói này!" Cậu ta đuổi theo vài bước: "Tôi thực sự không chạm vào cô! Nếu tôi chạm, tôi làm chó!"
Tôi không nhìn cậu ta, chậm rãi nói: "Anh không chạm, thế chắc là do mặt tôi tự thấy lạnh thôi."