Tôi hừ một tiếng: "Chồn vàng còn sợ bị đ/au dạ dày cơ đấy."
Cố Duyệt cũng hừ một tiếng: "Đúng đúng đúng, chỉ có Kỳ Diễn nhà cậu là đẹp trai nhất."
Tôi nhìn cô ấy, thở dài: "Thôi bỏ đi."
Dù sao cũng coi như một tiểu thần.
Tối đến, Cố Duyệt đi hẹn hò, tôi xách thùng bùa vàng đó, rốt cuộc không nỡ vứt, nhét vào ba lô rồi tới b/ệnh viện thú y.
Chú chó đen nhỏ rõ ràng vẫn nhớ tôi, vừa thấy tôi đã bò từ trong lồng ra, ăng ẳng cọ vào tay tôi.
"Muốn cho nó ăn không?"
Giọng nói truyền đến từ phía sau, ngay sau đó một bàn tay vòng qua vai tôi, đưa tới một bình sữa nhỏ: "Sữa dê."
Tôi ngoái đầu liếc nhìn một cái.
Kỳ Diễn đứng sau lưng tôi, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Tôi suy nghĩ một chút, vô cảm nói lời cảm ơn rồi nhận lấy bình sữa cho chó uống.
Trong phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng chó con uống sữa òng ọc.
Cho uống xong một bình, tôi đứng dậy định rời đi.
"Lương Chiêu!" Kỳ Diễn cuối cùng cũng lên tiếng, "Cái đó... để tôi đưa cậu về."
Tôi lắc đầu: "Không cần, có người đón rồi."
Ánh mắt cậu ta sắc lại: "Là cái đối tượng hẹn hò mà cậu không gặp tối qua à?"
Tôi nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc: "Là tài xế Didi."
Cậu ta sững sờ, rồi đuổi theo: "Tôi cũng đưa được mà! Tôi cũng có thể đăng ký làm tài xế Didi!"
Tôi không thèm để ý, tiếp tục bước đi.
"Lương Chiêu!"
Đến tận cửa, cậu ta mới với tay nắm lấy tôi, giọng hoảng lo/ạn và bối rối: "Tại sao cậu cứ mãi không kết bạn WeChat với tôi? Tôi còn cất công nhờ bạn đi xin hộ..."
Cậu ta không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc là tôi nổi đóa.
Đó là do tôi không kết bạn à?
Đó là do anh xóa tôi đấy chứ!
Tôi khựng lại, lấy hết hai mươi lá bùa vàng trong thùng ra, nhét tất vào lòng cậu ta.
"Cho anh đấy! Tôi không cần nữa! Anh tự giữ lấy mà độ hóa thiên hạ đi!"
Kỳ Diễn luống cuống tay chân đón lấy.
Tôi quay người lên xe, sợ rằng ở lại thêm một giây nữa sẽ bị cậu ta làm cho tức ch*t.
Về đến trường, điện thoại nhận liền tù tì hơn chục lời mời kết bạn, tất cả đều là từ "Đừng quay đầu khi đi đêm" gửi tới:
Tôi sai rồi, Lương Chiêu, đầu óc tôi bị chập mạch!
Cậu đại nhân đại lượng, thêm lại tôi đi!
Cho cậu xem chó con này! Chó con lăn lộn c/ầu x/in tha mạng!
Nó còn biết lăn nữa cơ! Xin cậu đấy!
Chó bé tí thế mà biết lăn?
Tôi tò mò bấm vào xem.
Trong ảnh là Kỳ Diễn dùng hai tay nâng hai chân trước của chó đen nhỏ, một người một chó, hai đôi mắt ươn ướt cùng nhìn thẳng vào ống kính.
Tôi nhìn bức ảnh đó hồi lâu, rồi đ/ập cái "bộp" điện thoại lên bàn.
Thế này thì đáng yêu quá rồi!
Tôi đi quanh ký túc xá ba vòng mới bình tĩnh lại, cố tỏ ra trấn tĩnh nhắn lại một chữ: "Ồ."
Kỳ Diễn thấy tôi vẫn còn gi/ận, lại nhắn:
Vậy tôi cho cậu xem thêm một tấm nữa.
Chó con nằm trên ngựk.
Chó con nằm trên ngựk? Nghĩa là sao?
Tôi chưa kịp phản ứng thì một bức ảnh hiện ra.
Chiếc áo hoodie của chàng trai bị kéo rộng, chú chó đen nhỏ thò đầu ra từ cổ áo, tò mò nhìn ống kính.
Nhìn xuống dưới, là xươ/ng quai xanh không quá rõ nét, nhìn xuống nữa... thấp thoáng ẩn hiện.
Tôi hít vào một hơi lạnh.
Thế này thì ai mà chịu nổi?
Tôi nhấn chấp nhận kết bạn, rồi tiện tay lưu lại tấm ảnh.
Kỳ Diễn đúng là biết nhìn sắc mặt, vội vàng xin lỗi, lại gửi một loạt ảnh chó con, ngoan ngoãn đến mức khó tin.
Thực ra tôi cũng chẳng gi/ận thật, chỉ là thấy hơi cạn lời.
Với lại, đàn ông vừa ngốc vừa đẹp trai, vốn dĩ nên được coi là của hồi môn tốt.
"Đúng rồi, sao cậu lại ở trong nhóm đó?" Kỳ Diễn tò mò hỏi, "Nhóm đó khá chuyên nghiệp, đồ b/án trong đó toàn hàng thật."
Tôi suy nghĩ một chút: "Thầy mình giới thiệu, bảo mình m/ua để phòng thân."
"Phòng thân?"
"Mấy tấm ảnh kiểu bạn của cậu đấy," tôi thở dài, "mình đi gặp cùng bạn thân nhiều quá rồi, có vài thứ còn chẳng ra hình người."
Kỳ Diễn im lặng hồi lâu: "Thực ra năng lực chỉnh ảnh của bạn cậu cũng không tệ đâu. Lúc đầu nhìn ảnh cô ấy, mình còn tưởng mình đụng phải khô cốt tinh nghìn năm thật chứ."
Tôi cạn lời.
Kỳ Diễn đổi chủ đề: "Bác sĩ bảo hai hôm nữa chó đen nhỏ xuất viện được rồi, chúng ta đi đón nó nhé?"
"Được." Tôi do dự một chút, "Nhưng mà... ký túc xá không được nuôi chó."
"Mình có một căn hộ gần trường," cậu ta hắng giọng, "có thể nuôi ở đó."
Chúng tôi hẹn nhau thứ Bảy cùng đi làm thủ tục xuất viện cho chó.
Thứ Bảy, b/ệnh viện thú y rất đông người.
Tôi bế chó, cậu ta làm thủ tục, bác sĩ nói: "Hai người trông cứ như cặp bố mẹ trẻ mới tập tành nuôi con ấy nhỉ."
Tôi cười cười, thấy mu bàn tay ấm lên, cúi đầu nhìn thì thấy chú chó đang li/ếm ngón tay tôi.
Bác sĩ nói: "Nó khá bám hai người đấy. Chắc cũng phải dồn hết sức lực mới chạy đi tìm hai người cầu c/ứu."
Kỳ Diễn nhíu mày: "Hai hôm nay mình lùng sục quanh đây mãi mà chẳng thấy con chó con mèo hoang nào, không biết có phải do trời quá lạnh không nhỉ?"
Bác sĩ cũng thấy lạ: "Sau khi vào thu, chó mèo hoang quanh đây quả thực ít đi nhiều. Trước đây mình còn hay cho vài con ăn, dạo này chẳng thấy bóng dáng đâu nữa."