Có rất nhiều đại phu cùng vào cung với tôi, nhưng chỉ có mình tôi là nữ đại phu, thế nên tôi được sắp xếp ở riêng một viện. Khi được bố trí chỗ ở trong cung, đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ. Chúng tôi đều là những người có chút danh tiếng ở kinh thành, vì thế mới được bệ hạ triệu kiến. Nghe thái giám nói, Thái tử lại phát b/ệnh rồi.

Mười ba năm trước, một nhóm lớn trẻ em sinh vào mùng Một Tết được đưa vào cung, quả thực đã giúp sức khỏe Thái tử tốt hơn trong nhiều năm. Nhưng không ngờ hôm nay Thái tử lại tái phát b/ệnh. Thái y trong cung bó tay không cách nào, Hoàng thượng hạ một đạo chỉ dụ, tìm ki/ếm danh y khắp cả nước vào cung chẩn trị cho Thái tử. Tôi chính là một trong số đó. Đến thái y còn không chữa nổi, sao tôi có thể chữa được? Huống hồ, sở trường của tôi rõ ràng là phụ khoa cơ mà. Tôi nhất thời thấy đ/au đầu, trong lòng không khỏi lẩm bẩm, không biết Hoàng thượng có phải vì quá sốt ruột mà phát đi/ên rồi không? Nhưng tôi vẫn phải đ/âm lao thì phải theo lao, tiến lên phía trước. Những đại phu vào cung cùng tôi chắc cũng nghĩ như vậy. Chúng tôi cúi đầu không dám nhìn lung tung, xếp thành hàng để thái giám dẫn vào tẩm cung của Thái tử. Vừa bước chân vào cửa đã ngửi thấy mùi th/uốc nồng nặc, trong góc còn đứng vài thái y mặc quan phục. Những người xung quanh quỳ rạp xuống, tôi cũng quỳ theo, hô lớn: "Thánh thượng vạn phúc kim an."

"Không cần đa lễ." Một giọng nam trung niên uy nghiêm vang lên, "Trước tiên hãy qua đây chẩn trị cho con trẫm."

Tôi khẽ ngước mắt, chỉ có thể nhìn thấy đôi giày vàng từ khe hở giữa đám người. Người đại phu đầu tiên được gọi lên r/un r/ẩy bước vào nội thất chẩn b/ệnh cho Thái tử. Khoảng một tuần hương sau, vị đại phu đó mới đá/nh liều lên tiếng: "Thái tử mạch tượng hư phù, có lẽ là do tiên thiên bất túc mà thành."

"Trẫm biết rồi." Giọng Hoàng thượng lộ vẻ thiếu kiên nhẫn. "Ngươi có cách nào chữa trị không?"

"Thảo dân... thảo dân..." Vị đại phu quỳ sụp xuống, mồ hôi như mưa, không nói nổi một câu hoàn chỉnh. Hoàng thượng phất tay, mấy tên thái giám hiểu ý bước lên. Vị đại phu kia chưa kịp c/ầu x/in đã bị thái giám bịt miệng lôi ra ngoài. Người thứ hai r/un r/ẩy tiến lên chẩn khám, cũng không nói được gì nên h/ồn, thế là cũng bị lôi đi không thương tiếc. Tiếp theo là người thứ ba, thứ tư... từng người một bước lên, rồi lại từng người một bị lôi đi. Thậm chí có người còn tè cả ra quần tại chỗ. Sự h/oảng s/ợ lan tỏa trong phòng, tôi cúi đầu, luôn cảm thấy có một ánh mắt dò xét đang đặt lên người mình. Cảm giác này rất khó chịu, tôi cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể. Xem chừng đã có bảy tám người bị lôi đi. Hoàng thượng mệt mỏi day day thái dương: "Hôm nay đến đây thôi, những người còn lại mai bàn tiếp."

Thái giám nhận lệnh, đưa sáu người chúng tôi còn lại về chỗ ở. Cơm tối trong cung rất thịnh soạn, toàn là những món sơn hào hải vị bên ngoài không thể thấy, nhưng tôi không nuốt nổi miếng nào. Tôi ngồi trên ghế đ/á trong sân, không kìm được thở dài. Đột nhiên, một cái đầu ló ra từ trên tường viện. Đó là một cậu bé tầm mười ba mười bốn tuổi. Cậu ta nhảy vào sân đầy điêu luyện dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi. Dù còn nhỏ nhưng khuôn mặt lại căng cứng, bắt chước dáng vẻ người lớn hỏi tôi: "Cô chính là Triệu Hàm Ngọc đến từ thôn Khê Khẩu, trấn Thành Chương phải không?"

Triệu Hàm Ngọc là cái tên tôi tự đặt cho mình sau khi rời khỏi thôn Khê Khẩu, lấy theo tên của Hàm Vân. Nay đột nhiên bị một đứa trẻ gọi thẳng tên, tôi không khỏi cảnh giác: "Ngươi là ai?"

Thằng bé hất cằm: "Tôi là Trương Thư Hoa, bố tôi là Trương Thiết Ngưu, nhà chúng tôi trước kia cũng ở thôn Khê Khẩu. Cô còn nhớ chứ?"

Tôi suy nghĩ một chút liền nhớ ra. Chẳng phải đây là đứa trẻ nhà họ Trương sinh vào mùng Một Tết mười ba năm trước, được đưa vào cung sao? Nghe nói những cậu bé vào cung trước kia đều lần lượt được đưa trả về, không ngờ cậu ta vẫn còn ở trong cung, hơn nữa còn nhận ra tôi. Lòng tôi càng thêm nghi hoặc: "Sao ngươi nhận ra ta?"

Cậu ta vừa sinh ra đã bị đưa đi, đáng lẽ phải chưa từng gặp tôi mới đúng.

"Thái tử điện hạ bảo tôi." Trương Thư Hoa thản nhiên ngồi xuống đối diện tôi, không chút phòng bị. "Thái tử điện hạ bảo cô giúp ngài ấy làm một việc, sau khi xong việc chắc chắn sẽ không bạc đãi cô."

Tôi không khỏi nhíu mày. Tôi và Thái tử chưa từng quen biết, ngài ấy lại phái người đến tìm tôi? Chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc. Tôi cân nhắc, sợ hãi lên tiếng: "Dân nữ chỉ là kẻ áo vải, e rằng không có khả năng hoàn thành lời ủy thác của Thái tử."

"Cô làm được mà." Trương Thư Hoa cười toe toét, "Ngày mai khi chẩn b/ệnh cho Thái tử điện hạ, cô chỉ cần nói ngài ấy bị trúng đ/ộc, và cô có thể chữa được là được."

Tay tôi trong ống áo khẽ run lên. Trúng đ/ộc? Thái tử không phải bị tiên thiên bất túc từ trong bụng mẹ, mà là trúng đ/ộc? Tôi rủ mắt, thăm dò: "Đại tội khi quân như thế, dân nữ thật sự không dám."

"Cô không làm cũng được thôi." Trương Thư Hoa nhếch môi đầy á/c ý, "Dù sao kết quả cũng chỉ là bị thái giám lôi đi thôi mà."

Nghĩ đến những vị đại phu bị lôi đi, chịu ba mươi trượng suýt mất mạng hôm nay, lòng tôi thắt lại, nhưng mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: "Chuyện này hệ trọng, dân nữ không dám tùy tiện quyết định."

"Tùy cô thôi, dù sao chuyện này cũng đâu phải nhất định là cô." Trương Thư Hoa nhún vai vô tư, đứng dậy lấy đà nhảy lên tường viện. "Đừng nói với ai là tôi đã gặp cô." Nói xong, cậu ta nhảy xuống khỏi tường, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vết. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cả người đổ gục xuống ghế đ/á, toàn thân như bị rút cạn sức lực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
8 Tuyết Đầu Mùa Chương 10
9 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
10 Thay anh kiếm tình Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng bảo đi team building không được dẫn người nhà, tôi tin! Lướt thấy ảnh chụp chung, anh ta đang ôm eo đồng nghiệp nữ! Tôi lập tức thay khóa cửa.

Chương 27
Quần áo, giày dép, đồ dùng vệ sinh cá nhân, tài liệu trên bàn làm việc, thậm chí cả bộ ấm chén mà anh ấy trân quý, tôi đều vơ hết vào hai chiếc vali lớn và một cái túi dứa.
0