Tôi đã tin anh.

Cũng cứ ngỡ những đóa hướng dương kia, thực sự chỉ vì một mình tôi mà nở.

Lộp bộp.

Lộp bộp.

Có cái gì đó rơi xuống sàn nhà.

Tôi cúi đầu, tầm nhìn lại càng lúc càng nhòe đi.

Toàn thân r/un r/ẩy.

Đợi đến khi gom đủ sức lực, tôi kéo mạnh rèm cửa lại.

Hoa hướng dương biến mất trong bóng tối.

Tôi cũng cuộn mình trên giường, trùm kín chăn lên người.

Không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ dồn dập.

Tôi lê thân x/ác mê muội đi mở cửa, sững sờ tại chỗ.

Thiệu Diễn Chu đứng ở cửa hành lang, vẻ mặt đầy bụi đường.

“Miểu Miểu, em đã ngủ một ngày một đêm rồi sao?”

“Định vị cũng tắt rồi.”

Anh nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của tôi, đưa tay áp lên trán tôi.

Đôi mày nhíu ch/ặt lại.

“Nóng thế này, em định hànhz hạz bản thân đến bao giờ?”

Tôi còn chưa kịp hoàn h/ồn, anh đã chen vào nhà.

Đo nhiệt độ, pha th/uốc, đun nước nóng, mọi thứ diễn ra liền mạch.

Một lát sau, từ phòng bếp tỏa ra mùi mì quen thuộc.

Anh bưng bát đến trước mặt tôi.

“Ăn chút gì đi.”

Tôi cúi đầu nếm thử một miếng.

Sốt hành rất thơm, nhưng không hề nhìn thấy một cọng hành nào.

Bốn năm trước khi trạng thái tôi tệ nhất, ăn gì nôn nấy.

Thiệu Diễn Chu đã ghi nhớ từng chút một tất cả những thói quen quái gở của tôi.

Không ăn được cay.

Thích vị hành, nhưng lại không ăn hành.

“Sao không ăn nữa?”

Tôi ngẩng đầu lên.

Một mùi nước hoa lạ xộc vào mũi.

Nhìn xuống dưới, trong cổ áo hơi mở của anh, lộ ra vài vết đỏ tươi mới.

Dấu vết đó nằm yên lặng ở đó, nhưng lại là bằng chứng sắc bén nhất.

Dạ dày tôi bỗng chốc cồn cào.

Tôi đặt đũa xuống.

“Món mì này, em không thích nữa.”

Anh rõ ràng là sững người.

“Vậy em muốn ăn gì? Anh làm lại.”

Tôi không trả lời, hất cằm ra hiệu về phía điện thoại của anh, màn hình đang sáng lên liên hồi.

“Có người đang tìm anh.”

Ánh mắt anh khựng lại, nhanh chóng tắt máy.

“Người của b/ệnh viện thôi, không cần để ý.”

Điện thoại lại rung lên.

Anh dứt khoát úp màn hình xuống mặt bàn.

“Anh về đây là để ở bên em. Miểu Miểu, em đừng suy nghĩ nhiều.”

Tôi rủ mắt, không nói thêm lời nào.

Để mặc anh treo dịch truyền cho tôi.

Th/uốc ngấm vào người, tôi chìm vào giấc ngủ mơ màng.

Khi gi/ật mình tỉnh dậy, bên cạnh giường trống không, mu bàn tay tím bầm vì m/áu chảy ngược.

Tôi rút kim tiêm, đi ra phòng khách.

Từ hướng ban công truyền đến tiếng nói chuyện hạ thấp.

“...Ừm, anh vẫn ổn, em đừng lo lắng.”

Đầu dây bên kia không biết nói gì đó, anh khẽ cười.

“Cô ấy ấy à, ngốc nghếch lắm, chẳng biết gì đâu.”

“Nhiều nhất là ở lại thêm một ngày nữa, ngày mai anh sẽ về với em.”

Cuộc gọi kết thúc.

Thiệu Diễn Chu không vội quay vào nhà, châm một điếu th/uốc dựa vào lan can chậm rãi hút.

Anh rất ít khi hút th/uốc, lần cuối cùng hút là ba năm trước, lúc nhận được thư mời từ Zurich.

Đó là cơ hội anh đã chờ đợi nhiều năm.

Nhưng anh hút vài hơi rồi nói:

“Anh không đi nữa.”

Tôi gi/ận dữ ném lá thư mời vào ngựk anh.

“Thiệu Diễn Chu, anh đi/ên rồi à?”

Anh vẻ mặt vô tư.

“Cơ hội sau này vẫn còn. Anh không thể bỏ mặc em một mình ở đây.”

Cuối cùng là tôi lấy chuyện chia tay ra ép, anh mới chịu đi.

Tôi đẩy cửa ban công.

Anh nghe thấy tiếng động, lập tức dập tắt điếu th/uốc.

“Sao lại ra ngoài này, gió to lắm, em không chịu được gió lạnh đâu--”

Tôi bước tới vài bước, từ phía sau ôm ch/ặt lấy anh.

Thiệu Diễn Chu cứng đờ người.

“...Miểu Miểu?”

Tôi vùi mặt vào lưng anh.

Những điều muốn hỏi rõ ràng nhiều vô kể.

Anh và Dụ Thư D/ao có qu/an h/ệ gì.

Tại sao ngay cả anh cũng lừa dối tôi.

Lời thề anh từng thốt ra, rốt cuộc còn tính hay không.

Cuối cùng tôi chẳng hỏi gì cả, chỉ siết ch/ặt vòng tay.

“Lần này đừng đi nữa. Ở lại kết hôn với em đi.”

Những năm qua, Thiệu Diễn Chu đã cầu hôn tôi không ít lần.

Lần nào tôi cũng đỏ hoe mắt nói xin lỗi.

Anh lại nắm ch/ặt tay tôi, lặp đi lặp lại:

“Không phải lỗi của em. Miểu Miểu, anh đã nói sẽ đợi, đợi em bước ra khỏi vết thương lòng, đợi đến ngày em tình nguyện gả cho anh.”

Bây giờ tôi cuối cùng cũng tình nguyện rồi.

Anh lại cứng đờ toàn thân.

“Sao tự nhiên lại muốn kết hôn?”

Tôi không đáp, đưa tay đặt lên bụng dưới.

Không gian im lặng rất lâu.

“...Không được.”

Anh quay người lại, nhìn tôi một cái, bỗng nở nụ cười.

“Ý anh là, chuyện cầu hôn sao lại đến lượt em mở lời?”

Anh đưa tay xoa đỉnh đầu tôi.

“Lẽ ra phải là anh cầm nhẫn, quỳ xuống c/ầu x/in em gả cho anh.”

“Miểu Miểu, đợi anh vài ngày.”

Tôi nhìn anh rất lâu, rất lâu, cuối cùng khẽ đáp.

“Được.”

Thiệu Diễn Chu vẫn rời đi.

Ngày hôm sau trên tủ đầu giường chỉ còn lại một mảnh giấy.

【B/ệnh viện có ca cấp c/ứu đột xuất, anh buộc phải quay lại Zurich.】

【Định vị anh đã bật lại giúp em rồi. Anh không thể ở bên em, ít nhất hãy để anh biết em vẫn an toàn.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
8 Tuyết Đầu Mùa Chương 10
9 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
10 Thay anh kiếm tình Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng bảo đi team building không được dẫn người nhà, tôi tin! Lướt thấy ảnh chụp chung, anh ta đang ôm eo đồng nghiệp nữ! Tôi lập tức thay khóa cửa.

Chương 27
Quần áo, giày dép, đồ dùng vệ sinh cá nhân, tài liệu trên bàn làm việc, thậm chí cả bộ ấm chén mà anh ấy trân quý, tôi đều vơ hết vào hai chiếc vali lớn và một cái túi dứa.
0