Bà ta chỉ đang dùng cách của mình – mềm mỏng hay cứng rắn, khóc lóc hay tươi cười – để đưa tôi trở lại vị trí "cô con dâu tốt" kia, tiếp tục để bà ta nắm thóp.

Tôi tắt điện thoại, tựa vào sofa, nhìn chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà.

Dưới ánh đèn tuýp, chiếc đèn đó hắt ra những đốm sáng vụn vỡ, rải rác trên sàn phòng khách. Tôi nhớ hồi mới lắp chiếc đèn này, tôi đã vui sướng biết bao, kéo Trần Minh xoay vòng vòng trong phòng khách, bảo rằng cuối cùng chúng ta cũng có một ngôi nhà tử tế.

Lúc đó tôi tưởng rằng, chỉ cần hai đứa cùng cố gắng thì khó khăn nào cũng qua.

Nhưng tôi đã quên, có những khó khăn không phải cứ cố gắng là giải quyết được. Ví dụ như mối qu/an h/ệ cộng sinh mẹ con bám rễ sâu xa, ví dụ như một người mẹ chồng luôn coi con dâu là "người ngoài", ví dụ như một người chồng luôn d/ao động giữa "vợ" và "mẹ".

Đêm đó Trần Minh về rất muộn, gần mười một giờ. Anh rón rén mở cửa, thấy tôi ngồi trong phòng khách không bật đèn thì gi/ật mình.

"Sao em vẫn chưa ngủ?"

"Đậu Đậu sốt rồi."

Sắc mặt anh thay đổi, vội vàng vào phòng ngủ xem con. Lúc ra ngoài, vẻ mặt đã giãn ra đôi chút: "Hạ sốt rồi à?"

"Ừ, chiều uống th/uốc, tối đã hạ rồi."

Trần Minh ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi: "Vất vả cho em rồi."

Tôi rút tay về.

"Trần Minh, hôm nay em đã nghe những tin nhắn thoại mẹ anh gửi."

Cơ thể anh cứng đờ: "Bà ấy nói gì với em?"

"Bà ấy nói mình sai rồi, nói muốn làm hòa với em, nói sức khỏe không tốt, nói đừng để anh kẹt ở giữa khó xử." Tôi nhìn anh, trong bóng tối không thấy rõ biểu cảm của anh, nhưng tôi cảm nhận được hơi thở anh nặng nề hơn.

"Anh thấy bà ấy nói đúng không?"

Trần Minh im lặng một hồi: "...Lần này thái độ của bà đúng là tốt hơn trước."

"Vậy anh thấy em nên tha thứ cho bà ấy?"

"Anh không phải bảo em tha thứ..." Anh xoa xoa tay, "Anh chỉ thấy, dù sao bà cũng già rồi, sức khỏe cũng không tốt thật. Em cứ đáp lời một tiếng cho bà ấy yên lòng, có mất mát gì đâu..."

Tôi bỗng bật cười.

Tiếng cười trong bóng tối nghe có vẻ rợn người, đến chính tôi còn thấy xa lạ.

"Trần Minh, hôm nay khi nghe những tin nhắn đó, em cứ nghĩ mãi một vấn đề. Bảy năm rồi, mỗi lần mẹ anh b/ắt n/ạt em, m/ắng nhiếc em, hànhz hạz em, anh đều nói 'bà già rồi', 'bà không dễ dàng gì', 'em nhường bà một chút'. Nhưng chưa từng có ai nói với em một câu: 'Em chịu thiệt thòi rồi'."

Trần Minh sững sờ.

"Ngay cả anh cũng không nói." Tôi nói, "Anh chỉ quan tâm mẹ anh có dễ chịu hay không, anh có quan tâm em có dễ chịu hay không?"

"Anh..."

"Bảy năm trước em lấy anh là vì muốn hai người cùng nhìn về một hướng. Nhưng những năm qua em càng thấy, anh và bà mới là một phe. Anh và mẹ anh là liên minh tự nhiên, còn em chỉ là người ngoài. Anh có chuyện thì anh bảo vệ bà trước, bà có chuyện thì anh hy sinh em trước. Ở trong cái nhà này, em là cái gì?"

Trần Minh đứng phắt dậy: "Em nói bậy gì thế! Anh coi em là người ngoài bao giờ? Những năm qua việc gì anh chẳng nghĩ cho em?"

"Việc gì?" Tôi cũng đứng dậy, "Việc gì anh đứng ra chắn trước mặt mẹ anh cho em? Lúc mẹ anh vứt váy của em anh nói gì? Lúc mẹ anh bắt em đứng trong bếp ăn cơm anh nói gì? Lúc mẹ anh mặc áo ngủ của em nằm trên giường của em anh lại nói gì?!"

Mặt Trần Minh đỏ gay trong bóng tối, miệng há ra rồi lại khép, khép rồi lại há.

Cuối cùng anh thốt lên: "Đó là mẹ anh! Anh biết phải làm sao đây?!"

"Anh không biết phải làm sao cả!" Giọng tôi r/un r/ẩy, "Cho nên em đã nghĩ hộ anh rồi. Anh cứ sống với mẹ anh đi, em không ngăn cản nữa."

Tôi quay người đi vào phòng ngủ, "cạch" một tiếng khóa cửa lại.

Trần Minh đ/ập cửa bên ngoài, ban đầu gõ nhẹ, sau đó âm thanh ngày càng lớn, lẫn trong tiếng khóc: "Vợ ơi mở cửa ra! Đừng như thế! Có chuyện gì chúng ta nói chuyện đàng hoàng!"

Tôi vùi đầu vào chăn, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra.

Đậu Đậu đang ngủ trên giường bên cạnh, chắc là nghe thấy tiếng động nên xoay người lầm bầm một câu. Tôi vội lau nước mắt, nhẹ nhàng vỗ về con, đợi con ngủ say trở lại.

Tiếng đ/ập cửa của Trần Minh bên ngoài dần im bặt. Một lát sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân lê lết của anh đi về phía phòng sách, rồi đóng cửa lại.

Tiếng đóng cửa đó rất nhẹ, nhưng lọt vào tai tôi, còn chói tai hơn bất cứ thứ gì.

Chương 8: Quyết đoán

Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện cho công ty xin nghỉ phép năm.

Đậu Đậu đã hạ sốt, tinh thần cũng khá hơn, tôi làm bữa sáng rồi đưa con đi học. Lúc ra cửa, Trần Minh từ phòng sách bước ra, quầng mắt thâm quầng, môi khô nứt nẻ, dáng vẻ như cả đêm không ngủ.

"Vợ ơi..."

Tôi không nhìn anh, ngồi xuống thắt khăn quàng đỏ cho Đậu Đậu, dắt tay con ra khỏi cửa.

Đưa con đi học về, Trần Minh vẫn ngồi trong phòng khách. Trên bàn trà là bát cháo anh nấu, cùng hai quả trứng rán, đặt ngay ngắn trong đĩa.

Tôi đi ngang qua bàn trà, không dừng bước, đi thẳng vào phòng ngủ bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trần Minh đi theo vào, thấy tôi đang nhét quần áo vào vali thì hoảng hốt: "Em làm gì thế?"

"Em về nhà mẹ đẻ ở vài ngày."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
10 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm