Ở đầu dây bên kia, giọng anh vô cùng mệt mỏi: "Vợ à, anh đã đi thăm mẹ rồi."

"Ừ."

"Anh đã nói với bà, sau này không được phép can thiệp vào chuyện nhà chúng ta, không được phép đòi tiền em, không được nói x/ấu em nữa. Lúc đầu bà không đồng ý, cãi nhau với anh một trận, anh... ngày hôm đó anh đã cãi nhau rất gay gắt với bà, đem chuyện của bao nhiêu năm qua ra phân bua một lượt."

Tôi cầm điện thoại im lặng không nói gì.

"Bà đã khóc." Giọng Trần Minh chùng xuống, "Bà nói bà chỉ sợ anh bị em cư/ớp mất, sợ anh không cần bà nữa. Cả đời này bà chỉ có mình anh là người thân, bà sợ hãi."

Tôi nhắm mắt lại.

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó anh đi về." Anh nói, "Trước khi đi anh bảo với bà, anh là con trai bà, điều đó không thay đổi được. Nhưng anh cũng là chồng của người khác, là bố của Đậu Đậu. Anh không thể vì làm cho bà yên tâm mà phá nát cái gia đình nhỏ của mình."

Trong điện thoại im lặng vài giây, Trần Minh lại nói tiếp: "Mẹ anh... có lẽ bà ấy chưa thể thay đổi ngay được. Nhưng sau này nếu bà còn giở trò, anh sẽ không nhường nhịn nữa. Anh đã nghĩ thông suốt rồi, trước đây anh sai rồi."

Tôi mở mắt ra, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

"Trần Minh, những lời này trước đây anh cũng từng nói rồi."

"Anh biết." Giọng anh khàn đi, "Lần này anh nghiêm túc. Nếu em vẫn không tin... anh có thể ký thỏa thuận với em, chuyện của mẹ anh, sau này hai chúng ta bàn bạc với nhau, anh sẽ không giấu em làm bất cứ quyết định nào. Nếu anh nuốt lời, tùy em xử lý."

Tôi không nhịn được mà mỉm cười: "Thỏa thuận gì cơ?"

"Em muốn thỏa thuận thế nào cũng được, nhà cửa tiền tiết kiệm để tên em hết cũng được."

"Cái đó thì không cần." Tôi nói, "Em chỉ có một yêu cầu. Sau này mẹ anh có liên lạc với anh, bất kể bà nói gì, anh phải thuật lại từng chữ cho em. Bà bảo anh làm gì, anh cũng phải nói cho em biết. Hai chúng ta phải thống nhất thông tin trước, rồi mới quyết định làm thế nào."

Trần Minh lập tức đồng ý: "Được, anh hứa."

Tuần thứ sáu, tôi trở về thành phố.

Trần Minh ra bến xe đón tôi, hai tháng không gặp, anh g/ầy đi một vòng, râu ria cũng chưa kịp cạo sạch. Thấy tôi, mắt anh đỏ hoe, muốn lao tới ôm tôi nhưng lại có chút e dè.

Tôi chủ động bước tới ôm anh một cái.

Anh cứng đờ người trong giây lát, rồi bất ngờ siết ch/ặt vòng tay, vùi mặt vào vai tôi, giọng nghẹn ngào: "Xin lỗi em, vợ ơi, xin lỗi..."

Tôi vỗ vỗ lưng anh: "Được rồi, về nhà thôi."

Trên đường về nhà anh không ngừng nói chuyện, kể cho tôi nghe hai tháng nay anh chăm Đậu Đậu thế nào, Đậu Đậu tham gia cuộc thi vẽ ở trường đạt giải nhì, trong tủ lạnh toàn là những món tôi thích. Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại một câu.

Về đến nhà, Đậu Đậu đợi ở cửa, thấy tôi vào nhà liền lao tới ôm lấy chân tôi, miệng không ngừng gọi "Mẹ mẹ mẹ".

Tôi ngồi xổm xuống ôm lấy con, hôn lên mặt con mấy cái.

Đêm đó Đậu Đậu nhất quyết muốn ngủ với tôi, nằm trong lòng tôi luyên thuyên kể về hai tháng qua, kể bố nấu cơm dở thế nào, kể bà nội gọi điện hỏi mẹ đi đâu rồi, kể con đã bảo với bà nội rằng "Mẹ đi nhà bà ngoại rồi, vài hôm nữa là về".

Tôi nghe mà mắt lại cay cay.

Trần Minh ngủ trên chiếc sofa nhỏ cạnh giường, sau khi Đậu Đậu ngủ say, anh khẽ hỏi tôi: "Mẹ anh hai hôm trước lại gọi điện, bảo cuối tuần muốn lên thăm Đậu Đậu. Anh bảo để hỏi em, em đồng ý thì được."

Tôi nhìn bóng hình anh trong bóng tối.

"Được, để bà lên đi. Nhưng chuyện đã hứa với em thì đừng quên."

"Nhớ rồi." Anh nói, "Thống nhất thông tin, không giấu em làm bất cứ quyết định nào."

"Còn nữa."

"Gì cơ?"

"Khi bà lên, hai chúng ta cùng nói chuyện với bà. Em không trốn, anh cũng không được phép ba phải. Chúng ta phải nói rõ ràng mọi chuyện trước mặt, những tủi hờn em từng chịu, em muốn bà phải biết ngay tại chỗ."

Trần Minh im lặng một lát rồi nói: "Được."

Chương 10: Ngả bài

Triệu Quế Phân đến vào chiều thứ Sáu.

Trần Minh ra bến xe đón bà, tôi ở nhà nấu mấy món, coi như là giữ thể diện. Đậu Đậu đang ngồi làm bài tập trong phòng khách, tôi nghe tiếng động ngoài cửa liền đặt muôi xuống đi mở cửa.

Triệu Quế Phân đứng ngoài cửa, mặc chiếc áo khoác màu xanh đậm, tóc đã bạc hơn nhiều so với lần trước tôi thấy. Bà xách một chiếc túi, nhìn thấy tôi, khóe miệng khẽ động, nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên.

"Đến rồi đấy à."

"Vâng." Tôi nghiêng người nhường đường cho bà vào nhà.

Triệu Quế Phân thay dép lê đi vào phòng khách, đặt chiếc túi lên bàn trà: "Mang cho Đậu Đậu ít đồ ăn vặt, còn có củ cải muối tự làm, con nếm thử xem."

"Cảm ơn mẹ."

Trần Minh đứng bên cạnh, nhìn chúng tôi đầy dè dặt, giống như một con th/iêu thân đang sẵn sàng lao vào lửa.

Bữa tối diễn ra khá bình lặng. Triệu Quế Phân hiếm khi không chê bai món ăn, Đậu Đậu líu lo kể chuyện trường lớp, bà lắng nghe và thỉnh thoảng đáp lại đôi câu.

Ăn cơm xong, Đậu Đậu về phòng làm bài tập, Trần Minh đi rửa bát. Tôi và Triệu Quế Phân ngồi trong phòng khách, tivi không bật, không khí bao trùm một sự căng thẳng tinh tế.

Trần Minh rửa bát xong bước ra, ngồi xuống cạnh tôi. Anh chủ động lên tiếng: "Mẹ, hôm nay chúng ta nói rõ mọi chuyện đi ạ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
10 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ám Vệ Cũng Có Thể Làm Thái Tử Phi Sao?

Sau khi xuyên thành tên ám vệ kém cỏi nhất của Huyền Y Vệ, ta nhận được sự tín nhiệm sâu sắc của Thái tử, trở thành ám vệ thân cận của hắn. Mỗi ngày nhiệm vụ của ta là ngồi xổm trên xà nhà trong tẩm điện của Thái tử để ngủ gật. Chỉ là gần đây đã xảy ra một số tình huống kỳ lạ. Trước khi ngủ thì ở trên xà nhà, lúc tỉnh dậy lại xuất hiện trên giường của Thái tử! Ta hỏi Thái tử nguyên do tại sao. Mặt hắn không đỏ, tim không đập nhanh mà nói dối. "Tự ngươi ngủ rồi ngã xuống đấy." Sau đó ta bắt đầu để tâm, nửa đêm mơ mơ màng màng thấy Thái tử nhảy lên xà nhà định bế mình xuống. Ta bày ra bộ dạng tiểu nhân đắc chí. "Ta biết ngay là không phải ta tự ngã xuống mà!" "Ừm, vậy nên còn muốn xuống giường ngủ không? Ta đã đổi cho ngươi chăn đệm mới, xông loại hương mà trước đây ngươi nói là thơm đấy." Mặt ta hơi đỏ lên. "Được, được rồi, chỉ... lần cuối cùng thôi đấy."
Cách biệt tuổi tác
Chữa Lành
Cổ trang
0