Ăn xong bát chè trôi nước, tôi mới quay vào phòng cầm điện thoại lên. Mở ra xem, Lưu Kiến Quốc lại gửi thêm một tin nhắn vào lúc hơn một giờ sáng, chắc là vì s/ay rư/ợu nên viết một đoạn dài dằng dặc, sai chính tả đầy rẫy.
"...Tiểu Tuệ, anh biết em tủi thân. Những năm qua mẹ anh đối xử với em không tốt lắm, anh đều nhìn thấy cả. Nhưng anh biết làm sao được, đó là mẹ anh, bà một mình nuôi anh khôn lớn đâu có dễ dàng gì. Em nể mặt anh được không? Về nhà đi, được không em? Tử Hiên không thể không có bố..."
Tôi lướt xuống dưới, còn một tin nhắn nữa gửi lúc hơn sáu giờ sáng, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Tiểu Tuệ, anh yêu em."
Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ đó rất lâu.
Yêu sao?
Lưu Kiến Quốc, nếu anh thực sự yêu em, thì mười ba năm qua, những lúc mẹ anh ném bát ném đũa vào mặt em, chỉ cần anh đứng ra nói một câu "Mẹ, mẹ đừng làm thế", em cũng đã không đến mức lạnh lòng tới tận hôm nay. Nếu anh thực sự yêu em, thì lúc em mổ đẻ Tử Hiên, khi mẹ anh nói "Đàn bà con gái, ai chẳng sinh con, làm gì mà tiểu thư đài các thế", chỉ cần anh phản bác lại một câu thôi, em cũng đã không ghi lòng tạc dạ đến tận bây giờ.
Nhưng anh đã không làm thế. Anh chẳng nói gì cả. Anh cứ đứng trơ ra ở giữa như một pho tượng bùn, bên này vái lạy, bên kia thắp hương, tưởng rằng mình không làm mất lòng ai, nhưng thực ra anh đã làm mất lòng cả hai bên một cách triệt để.
Tôi úp điện thoại xuống giường, không trả lời.
Sáng mùng một Tết, Lưu Kiến Quốc đưa mẹ anh ta đến tận cửa.
Chương 3: "Yến tiệc Hồng Môn" ngày mùng một Tết
Tôi đang giúp mẹ dọn dẹp bát đũa trong bếp thì cửa chống tr/ộm bị gõ dồn dập.
Tiếng đ/ập thình thịch, mạnh bạo như đi đòi n/ợ vậy. Mẹ tôi lau tay vào tạp dề, miệng lẩm bẩm: "Ai mà mùng một Tết đã đi xông đất thế này..." Bà đi tới nhìn qua mắt mèo, sắc mặt thay đổi ngay lập tức, quay lại nhìn tôi, hạ thấp giọng nói: "Lưu Kiến Quốc đến rồi, cả mẹ nó nữa."
Chiếc giẻ lau trong tay tôi khựng lại giữa không trung, nước từ vòi vẫn xối xả chảy vào đĩa, b/ắn tung tóe lên cổ tay áo tôi, mát lạnh.
"Mở cửa đi mẹ." Tôi nói, "Đằng nào cũng phải nói cho rõ ràng."
Mẹ tôi hít một hơi thật sâu rồi mở cửa. Lưu Kiến Quốc đứng đầu, mặc chiếc áo lông vũ màu xanh thẫm, tóc tai rối bời, dưới mắt là hai quầng thâm đen sì, nhìn là biết cả đêm không ngủ. Sau lưng anh ta là mẹ chồng, quấn chiếc áo bông đen họa tiết hoa đỏ, mặt trát phấn dày cộm, môi tô đỏ chót. Đôi mắt hình tam giác của bà ta vừa bước vào cửa đã bắt đầu quét một vòng, nhìn đông ngó tây, khóe miệng trễ xuống.
"Ôi chao, thông gia, năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ!" Lưu Kiến Quốc nở nụ cười gượng gạo, tay xách hai thùng quà, một thùng sữa, một thùng cam, đặt xuống cửa, "Con chúc tết hai bác ạ."
Bố mẹ tôi đứng trong phòng khách, mặt bố không chút biểu cảm, mẹ tôi miễn cưỡng cười: "Vào nhà ngồi đi."
Trong lúc Lưu Kiến Quốc thay giày, mẹ chồng cứ đứng sừng sững ở huyền quan, chẳng chịu thay giày, cũng chẳng chào hỏi ai, cứ nhìn chằm chằm vào tôi đang từ trong bếp bước ra. Ánh mắt đó sắc như d/ao, cào vào mặt tôi đ/au nhói.
"Tiểu Tuệ." Lưu Kiến Quốc bước tới gần hai bước, giọng đầy vẻ lấy lòng, "Chuyện tối qua là anh không tốt, không ngăn được mẹ, anh xin lỗi em. Mùng một Tết rồi, chúng mình về nhà sống đàng hoàng được không?"
Tôi không nói gì, tựa vào khung cửa bếp, khoanh tay trước ngựk.
Mẹ chồng ở phía sau hừ một tiếng: "Nói nhảm với nó làm gì? Cái thứ làm cao, chạy về nhà ngoại trốn là thế nào? Tao còn chưa nói gì, nó đã tỏ vẻ tủi thân rồi. Tao đ/ập là đ/ập bát đĩa nhà tao, tao còn chưa bắt nó đền đấy!"
Nụ cười trên mặt mẹ tôi không giữ nổi nữa, bà bước lên một bước: "Thông gia, mùng một Tết, chúng ta nói chuyện tử tế được không? Chuyện của bọn trẻ cứ để chúng nó tự giải quyết, bà ngồi xuống uống chén trà đã."
"Không cần đâu." Mẹ chồng xua tay, "Hôm nay tôi đến đây chỉ có một câu thôi, con dâu, cô có về hay không? Nếu cô về, chuyện này coi như xí xóa, sau này sống thế nào vẫn thế. Còn nếu cô không về..." Bà ta dừng lại, nhếch mép cười lạnh, "Cũng được, thế thì chúng ta tính toán cho rõ. Căn nhà đó đứng tên tôi, cô ở mười ba năm rồi, tôi còn chưa thu tiền thuê nhà của cô đấy. Còn tiền chồng cô làm ra bao nhiêu năm nay, cô tiêu hết bao nhiêu? Phải tính toán cho sòng phẳng chứ nhỉ?"
Tôi nghe thấy tiếng răng hàm của mình nghiến ken két.
Lưu Kiến Quốc sốt ruột, quay lại quát mẹ: "Mẹ! Mẹ đừng nói nữa!"
"Tao nói sai à?" Mẹ chồng giọng càng lớn hơn, "Nó là phận làm dâu, đêm ba mươi chạy về nhà ngoại, chuyện này đặt ở đâu cũng là nó sai lý! Tao nói cho mày biết Lâm Tuệ, đừng tưởng ly hôn rồi mày có thể chia chác được gì, đó là tài sản nhà họ Lưu, mày đừng hòng lấy đi một xu!"
Thằng con trai không biết từ lúc nào đã chạy từ trong phòng ngủ ra, mặc chiếc áo len mới em họ tôi m/ua cho, đứng ở cửa phòng khách, ngơ ngác nhìn đám người lớn. Nó lí nhí gọi: "Bố."
Lưu Kiến Quốc nhìn thấy con trai, hốc mắt đỏ hoe, anh ta ngồi xổm xuống, dang tay ra: "Hiên Hiên, lại đây với bố nào."