Buổi học đầu tiên con gái đi cùng, tôi đứng chờ ở bên ngoài. Qua cửa kính, tôi thấy con gái ngồi trên thảm, Ni Ni ngồi trong lòng nó, cô giáo cầm một con rối tay đang giảng bài gì đó, đám trẻ con ngước cổ lên nhìn, Ni Ni xem một lúc lại quay đầu đi gi/ật tóc mẹ.

Con gái gỡ tay con bé ra, nó lại gi/ật, gỡ ra lại gi/ật.

Cô giáo chắc là kể chuyện gì buồn cười, con gái cười, cúi đầu hôn lên mặt Ni Ni một cái.

Tôi đứng ngoài nhìn, cũng cười theo.

Lớp giáo dục sớm không rẻ, một học kỳ bốn tháng hơn bốn nghìn. Lương của con gái giờ ổn định ở mức năm nghìn, đóng tiền học xong, mỗi tháng vẫn tiết kiệm được hơn hai nghìn.

Nó m/ua quần áo cho mình toàn chọn đồ rẻ, mấy chục nghìn một chiếc áo phông, thay phiên nhau mặc. Trước kia nó mà đã mặc là chỉ mặc đồ hiệu thôi.

Có tối nọ tôi giúp nó thu quần áo, thấy chiếc áo ngủ màu hồng treo trong tủ, vẫn là cái hồi cưới tôi dẫn nó đi m/ua, cổ áo đã giãn ra không còn hình th/ù gì nữa, cổ tay áo cũng sờn cả viền.

“Áo ngủ này con nên thay đi.” Tôi nói.

“Vẫn mặc được mà.” Nó từ phòng tắm ra, lau tóc, “Có mặc ra ngoài gặp ai đâu mà.”

“Để mẹ m/ua cho cái mới.”

“Không cần không cần,” nó xua tay, “Mẹ đừng tiêu tiền bừa bãi.”

Nó lục trong tủ ra một chiếc áo phông cũ mặc vào, cái áo đó là hồi nó học đại học mới m/ua, trước ngựk in hình hoạt hình, giặt đến mức bay cả màu.

“Mẹ xem, cái này vẫn mặc được.” Nó xoay một vòng.

Tôi nhìn nó, nhớ lại đêm đầu tiên nó mới trở về, ôm con ngồi trên giường rơi nước mắt. Lúc đó cả người nó như sụp đổ, ánh mắt trống rỗng, giọng nói cứ chông chênh.

Bây giờ nó biết cười, biết trêu con, biết cãi lý với tôi rồi.

Nhưng tôi biết, có những thứ đã không còn như trước nữa.

Nó không còn xem phim thần tượng nữa. Trước kia nó mê nhất mấy bộ phim tình cảm, cứ đến tối là ôm iPad cuộn tròn trên sofa, khóc lóc sướt mướt. Bây giờ tối dỗ Ni Ni ngủ xong là nó lại ngồi soạn bài-- lớp giáo dục sớm phát giáo trình, nó xem trước, học cách chơi cùng con.

Điện thoại reo, nó cầm lên xem, có lúc nhíu mày, có lúc trực tiếp cúp máy.

Tôi biết là Trần Chí Cương.

Nó cứ dăm ba bữa lại gọi điện nhắn tin, bảo muốn gặp Ni Ni. Ảnh đại diện WeChat của con gái vẫn là ảnh nó ôm Ni Ni, Trần Chí Cương chắc ngày nào cũng thấy.

Có lần tôi nghe con gái gọi điện trên ban công, giọng đ/è rất thấp, nhưng vẫn nghe được vài câu.

“...Anh tháng sau kết hôn? Vậy sau này anh đừng tìm tôi nữa... Ni Ni không liên quan gì đến anh nữa, anh cứ sống cuộc sống của anh đi...”

Nó cúp máy, đứng trên ban công một hồi lâu.

Đêm đó nó ăn rất ít, Ni Ni quấy đòi bế, nó liền bế con ngồi trên sofa, vỗ về nhịp nhàng.

Tôi không hỏi.

Chuyện nó không muốn nói, tôi sẽ không hỏi.

Một ngày tháng Sáu, con gái đi làm về, sắc mặt không tốt lắm.

“Sao thế con?” Tôi hỏi.

“Trần Chí Cương hôm nay đến công ty tìm con.” Nó đặt túi xuống, ngồi trên sofa, cả người lún sâu vào ghế, “Nó bảo muốn bàn với con về quyền nuôi Ni Ni.”

Tim tôi thắt lại, mớ rau trong tay suýt rơi xuống: “Quyền nuôi con? Nó muốn làm gì?”

“Nó bảo giờ điều kiện nó tốt rồi, muốn đón Ni Ni về...” Con gái nhắm mắt, ngón tay ấn vào thái dương, “Nó bảo nó có thể cho Ni Ni cuộc sống tốt hơn, còn nói con gái theo mẹ đơn thân sau này tính cách sẽ có vấn đề...”

“đá/nh rắm!” Tôi buột miệng.

Con gái mở mắt, nhìn tôi, đột nhiên cười: “Mẹ, mẹ cũng biết ch/ửi người rồi đấy.”

“Sao mẹ lại không biết ch/ửi?” Tôi đặt rau lên bàn, ngồi lại gần, “Nó nói thế nào? Con đồng ý à?”

“Con không đồng ý.” Con gái ngồi thẳng lưng, “Con nói tòa án đã phán cho con, con sẽ không từ bỏ quyền nuôi con.”

“Nó bảo nó sẽ kiện?”

“Nó bảo nó đã tham khảo luật sư.” Khóe miệng con gái nhếch lên, “Nhưng mẹ yên tâm, con đã tham khảo trợ giúp pháp lý rồi, con hiện có công việc ổn định, có thu nhập, Ni Ni từ trước đến nay đều sống cùng con, nó không giành được đâu.”

Nói rồi nó nắm lấy tay tôi: “Mẹ đừng lo, con biết mình đang làm gì.”

Tối đến ông già biết chuyện, gi/ận dữ đi lại trong phòng khách: “Thằng khốn đó, lúc trước chính nó không cần con, giờ lại đến cư/ớp? Nó dựa vào cái gì? Tòa án đã phán rồi!”

“Bố đừng nóng,” con gái rót cho ông cốc nước, “Nó không làm trò trống gì được đâu.”

“Ngày mai tôi đi tìm nó!” Ông đ/ập bàn, “Tôi đi hỏi xem lương tâm nó có bị chó ăn mất rồi không!”

“Bố!” Con gái kéo ông lại, “Bố tìm nó làm gì? Để cãi nhau với nó à? Đến lúc đó lại làm bố tức gi/ận, không đáng đâu.”

Ông già gi/ận đến mức râu tóc dựng ngược, ngồi trên sofa thở hổ/n h/ển.

Ni Ni từ trong phòng chạy ra, tay cầm con búp bê vải, thấy ông ngoại gi/ận, có chút sợ hãi, đứng ở cửa không dám lại gần.

Con gái vẫy tay với nó: “Ni Ni lại đây, mẹ bế.”

Con bé chạy lại lao vào lòng nó, nó bế con lên: “Ông ngoại không gi/ận đâu, ông ngoại đang đùa với con đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
6 U Minh Chương 27
10 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cái miệng hại cái thân, tôi vừa chê con dâu lười không chịu đi làm, ai ngờ vài hôm sau nó đi làm thật

Chương 10
Ngày hôm đó tôi nhớ rất rõ, là ngày mười tám tháng tư, vì tối hôm trước con gái tôi vừa gọi điện thoại cho tôi, bảo rằng công ty nó tổ chức đi dã ngoại mùa xuân, được phát một thùng anh đào, lát nữa sẽ mang qua cho tôi.
Tình cảm
0