Bố mẹ chồng tôi cả đời này trọng nam kh/inh nữ, lại đặc biệt cưng chiều con gái út. Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ tốt đẹp trong nhà đều ưu tiên dành cho cô em chồng, có lợi lộc gì đều đưa cho nó trước, còn những việc vất vả, thiệt thòi thì đều để lại cho vợ chồng tôi.

Những năm qua, tôi luôn mắt nhắm mắt mở cho qua, không so đo với người già, không tị nạnh với em chồng, luôn nghĩ rằng người một nhà cả, không cần phải tính toán chi li, nhường nhịn và bao dung lẫn nhau thì cuộc sống mới lâu dài, ổn định được.

Năm nay là cái Tết thứ sáu kể từ khi tôi kết hôn.

Còn đúng hai mươi ngày nữa là đến Tết, tôi đã bắt đầu chuẩn bị sắm sửa đồ Tết.

Những năm trước, mọi thứ từ đồ Tết, nguyên liệu làm cơm tất niên, quà cáp biếu xén họ hàng đều do một tay tôi bỏ tiền, bỏ sức ra lo liệu. Bố mẹ chồng chưa bao giờ quan tâm hay hỏi han, một đồng cũng không bỏ ra, một chút sức cũng không góp, chỉ việc ngồi chờ ăn uống, chờ hưởng phúc.

Trước đây, mỗi năm tôi sắm đồ Tết đều rất đơn giản, qua loa, chỉ m/ua vài thứ th!t cá cơ bản, bánh kẹo là xong. Tôi không dám tiêu nhiều tiền vì sợ bố mẹ chồng xót, sợ lãng phí trong nhà.

Năm nay thì khác, tôi nghĩ mình đã kết hôn được sáu năm, quanh năm suốt tháng tằn tiện, chưa bao giờ được đón một cái Tết ra h/ồn. Thêm vào đó, năm nay chồng tôi tăng ca vất vả, tiền thưởng cuối năm cũng khá khẩm, con gái thì ngày một lớn, tôi muốn cho con, cho cả gia đình một cái Tết thật náo nhiệt và đàng hoàng.

Từ mùng mười tháng Chạp, ngày nào đi làm về tôi cũng tranh thủ thời gian chạy siêu thị, đi chợ nông sản, chọn lựa nguyên liệu tươi ngon. Cứ thế, tôi bận rộn suốt cả một tuần lễ.

Tôi m/ua th!t lợn gác bếp nguyên con, th!t bò, th!t cừu tươi sống, tôm biển loại lớn, cá thu, cá chim, cua lông, cùng đủ loại trái cây cao cấp, cherry, quýt đường, cam rốn, các loại hộp hạt dinh dưỡng, hộp bánh kẹo, rư/ợu trà danh tiếng, còn có cả th/uốc lá, rư/ợu biếu họ hàng, bánh kẹo cho con và cả câu đối, đồ trang trí Tết. Mọi thứ đầy ắp, chất kín cả ban công và nhà kho.

Khoản chi tiêu nào tôi cũng ghi chép sổ sách cẩn thận. Tính đi tính lại, tổng cộng hết hơn chín nghìn một trăm tệ. Chín nghìn tệ tiền đồ Tết là con số thực tế, không hề khai khống, không hề gian dối.

Chín nghìn tệ này đều là tiền mồ hôi nước mắt mà hai vợ chồng tôi tằn tiện tích góp được, là số tiền ăn Tết mà ngày thường chúng tôi chẳng dám ăn, chẳng dám mặc để dành dụm lại.

Bản thân tôi suốt bốn mùa chẳng dám m/ua quần áo mới, mỹ phẩm dưỡng da toàn loại bình dân rẻ tiền, đi chợ thì chọn đồ giảm giá, m/ua th!t thì chọn loại khuyến mãi, ngay cả quần áo của con gái cũng là đồ cũ xin lại từ con của họ hàng, chưa bao giờ dám vung tay quá trán.

Lần này, việc bỏ ra chín nghìn tệ một lúc để sắm sửa đồ Tết là lần tôi hào phóng và xa xỉ nhất kể từ khi kết hôn đến nay.

Chiều ngày hai mươi bảy tháng Chạp, tôi mang đợt đồ Tết cuối cùng về nhà, sắp xếp gọn gàng. Ban công chất đầy những hộp quà đủ màu sắc, th!t cá hải sản tươi rói, nhìn thôi đã thấy không khí hân hoan, đậm đà hương vị Tết.

Con gái đứng bên ban công, nhảy cẫng lên vì vui sướng.

Con bé kéo vạt áo tôi, líu lo: "Mẹ ơi, nhiều đồ ngon quá! Tết năm nay náo nhiệt thật, con muốn ăn tôm lớn, ăn cherry!"

Tôi cúi xuống xoa đầu con, cười bảo: "Được, Tết này mẹ làm đồ ngon cho con ăn mỗi ngày, cả nhà mình sẽ đón một cái Tết thật hạnh phúc."

Chồng tôi đi làm về, nhìn thấy ban công đầy ắp đồ Tết cũng cười cảm thán.

Anh ấy nói: "Năm nay phong phú thật, vất vả cho vợ rồi, bận rộn bao lâu, tâm huyết thế này, cả nhà mình hãy đón một cái Tết thật ấm cúng nhé."

Tôi cười lắc đầu: "Không vất vả đâu, một năm mới có một cái Tết, chỉ cần người nhà vui vẻ thì có tốn kém, có mệt mỏi chút cũng đáng."

Lúc đó bố mẹ chồng cũng có mặt ở nhà, nhìn đống đồ Tết đầy ắp, miệng cười không ngớt, không ngừng khen tôi đảm đang, biết vun vén, sắm sửa đồ đạc vừa sang trọng lại vừa đầy đủ.

Mẹ chồng lúc ấy nắm tay tôi, giọng điệu vô cùng thân thiết:

"Mạn Mạn, thật vất vả cho con rồi. Năm nào cũng là con lo toan việc nhà, lo toan chuyện Tết nhất, hai ông bà già chúng ta chẳng phải bận tâm gì. Có được cô con dâu như con, đúng là phúc đức của nhà họ Triệu chúng ta."

Bố chồng cũng phụ họa theo: "Đúng vậy, hơn hẳn con dâu nhà người ta, hiểu chuyện, hiếu thảo, biết lo cho gia đình, thật hiếm có!"

Nghe những lời khen ngợi của hai ông bà, lòng tôi ấm áp vô cùng. Tôi cảm thấy mọi sự hy sinh, mọi chi tiêu, mọi vất vả của mình đều xứng đáng. Cho dù ngày thường có tằn tiện, có chịu thiệt thòi thế nào, chỉ cần gia đình vui vẻ hòa thuận là tôi cam tâm tình nguyện.

Lúc đó, tôi còn thầm nghĩ, năm nay đồ Tết đầy đủ, nguyên liệu phong phú, đêm giao thừa tôi sẽ trổ tài nấu một bàn đầy ắp các món, cả nhà quây quần bên nhau, ăn một bữa cơm đoàn viên náo nhiệt, đón một cái Tết an yên.

Tôi hoàn toàn không mảy may nghi ngờ, càng không ngờ rằng, tất cả số đồ Tết mà tôi chân thành bỏ tiền mồ hôi nước mắt ra sắm sửa lại bị bố mẹ chồng lén lút dọn sạch, không sót lại một món nào, tất cả đều mang đi cho cô em chồng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
6 U Minh Chương 27
10 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi ngỡ vũ trụ đã cưu mang mình, nào ngờ dòng máu mới là thứ trói buộc tôi.

Chương 11
Tôi được chẩn đoán mắc bệnh suy tim, một căn bệnh mà người ngoài hành tinh tuyệt đối không bao giờ mắc phải. Nhưng tôi chẳng hề hoảng sợ, vì tôi là một đứa trẻ Trái Đất bị bỏ rơi được người ngoài hành tinh nhận nuôi. Cha mẹ nuôi ngụy trang thành con người trên hành tinh này, họ còn mang theo cả đứa con ruột của mình. Người anh trai trên danh nghĩa của tôi. Trong ngôi nhà này, anh trai là thần thánh, còn tôi là thú cưng. Anh trai phạm lỗi, tôi bị phạt quỳ trong phòng bức xạ. Anh trai cần mẫu máu của người Trái Đất, tôi không chút do dự rạch cổ tay mình. Bởi vì cha nuôi từng nói: "Được chúng ta nuôi dưỡng, là vinh hạnh to lớn nhất của người Trái Đất." Trước khi chết, tôi lén gửi mẫu máu đến ngân hàng gen, muốn tìm lại cha mẹ ruột người Trái Đất của mình. Đêm đến, vì cơn đau dữ dội mà tôi ngã nhào, vô tình húc văng cửa phòng liên lạc liên hành tinh của cha mẹ nuôi. Bên trong không có thiết bị liên lạc của người ngoài hành tinh nào cả. Chỉ có đầy bàn là những báo cáo y tế và một bản kế hoạch: 【Kế hoạch ngụy trang thành người ngoài hành tinh: Chỉ khi khiến Tiểu Yến cam tâm tình nguyện hiến máu cho Cảnh Dục, Cảnh Dục mới có thể sống sót.】 Đúng lúc đó, điện thoại rung lên, kết quả đối chiếu gen đã được gửi đến.
Tình cảm
0