Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng, m/áu dồn cả lên n/ão. Tôi ôm ch/ặt lấy Tiểu Thụ, giọng r/un r/ẩy: "Chú chỉ trêu con thôi, không phải thật đâu." Tiểu Thụ không nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi sâu vào vai tôi.

Tôi bế Tiểu Thụ vào phòng, đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa, toàn thân run bần bật. Con mới bảy tuổi thôi mà, tại sao lại phải chịu đựng những điều này? Trần Dương dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà nói những lời đ/ộc á/c như vậy với một đứa trẻ nhỏ tuổi đến thế?

Đêm đó, tôi gần như thức trắng. Trần Phong nằm bên cạnh ngủ say, hơi thở đều đặn. Dưới ánh sáng mờ nhạt ngoài cửa sổ, nhìn gương mặt mệt mỏi của anh, lòng tôi dậy sóng. Tôi muốn đá/nh thức anh, muốn nói với anh rằng: Em trai anh đang làm tổn thương con của chúng ta, em sắp không chịu đựng nổi nữa rồi. Nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong.

Tôi đang đợi cái gì chứ? Đợi Trần Dương tự thay đổi sao? Đợi nó lương tâm trỗi dậy sao? Nhưng nếu nó có lương tâm, thì sao có thể làm ra những chuyện đó với Tiểu Thụ?

Có những lúc tôi thực sự rất gi/ận bản thân mình. Gi/ận vì mình quá coi trọng thể diện, gi/ận vì mình quá quan tâm người khác nhìn nhận người chị dâu này như thế nào, gi/ận vì lần này đến lần khác vì cái gọi là "hòa khí gia đình" mà đẩy con mình ra trước đầu sóng ngọn gió chịu tủi thân. Tôi thậm chí đã nghĩ, nếu mẹ chồng biết thì bà sẽ nghĩ sao? Bà có cho rằng tôi nhỏ nhen, không dung nạp được em chồng? Có nghĩ tôi là kẻ gây chuyện, chia rẽ tình cảm anh em không?

Tôi biết Trần Phong sẽ không nghĩ về tôi như vậy. Nhưng tôi vẫn sợ. Sợ cái nhà này vì một câu nói của tôi mà mất đi hòa khí, sợ mẹ chồng ở quê khó xử, sợ họ hàng làng xóm bàn tán. Từ nhỏ, tôi đã được giáo dục phải nhẫn nhịn, phải độ lượng, phải lấy hòa làm quý. Nhưng chẳng ai dạy tôi rằng, khi người thân của mình bị b/ắt n/ạt, tôi nên làm thế nào.

Tất cả sự nhường nhịn bao dung của tôi, cuối cùng đều biến thành nỗi tủi thân đ/âm ngược vào con trẻ.

Sự á/c ý của Trần Dương đối với Tiểu Thụ đã không còn là điều có thể giải thích bằng hai chữ "chưa hiểu chuyện" nữa. Sự lạnh lùng và cay nghiệt của nó mang theo một loại khoái cảm đ/ộc á/c. Nó tận hưởng cảm giác b/ắt n/ạt kẻ yếu, tận hưởng ánh mắt sợ hãi của Tiểu Thụ khi nhìn nó. Nó đã hai mươi tuổi rồi, không phải là đứa trẻ ngây thơ không biết sự đời. Nó biết thế nào là đúng, thế nào là sai. Nó chỉ là không quan tâm.

Vậy mà tôi, lại còn ảo tưởng rằng nó có thể tự mình thay đổi.

Tiểu Thụ ngày càng bám tôi hơn. Mỗi ngày tôi đi làm, con đều phải ôm tôi một cái mới chịu để tôi đi. Tôi ngồi xổm xuống chỉnh lại áo cho con, con đột nhiên ôm lấy cổ tôi, thì thầm: "Mẹ ơi, mẹ có thể đừng đi làm nữa, ở nhà chơi với con được không?"

Tôi cười: "Không đi làm thì lấy tiền m/ua đồ ngon cho Thụ Thụ chứ?" Tiểu Thụ lắc đầu: "Con không cần đồ ngon. Con sợ phải về nhà một mình."

Sống mũi tôi cay xè: "Tan học về chẳng phải có ông đón con sao? Ở nhà còn có chú nữa mà."

Tiểu Thụ cúi đầu: "Con không thích chú ở nhà."

Tôi xoa tóc con: "Nhẫn nhịn thêm chút nữa, đợi chú tìm được việc là sẽ chuyển đi thôi." Tiểu Thụ ngước lên, đôi mắt sáng rực: "Thật ạ?"

Tôi gật đầu: "Thật." Nhưng lòng tôi chẳng có lấy một chút tự tin. Trần Dương bao giờ mới tìm được việc? Nó căn bản là chẳng hề tìm ki/ếm. Nó dựa vào cái gì mà chuyển đi? Nó bám riết ở đây, ăn uống đầy đủ, lại có tiền tiêu, làm sao nó chịu rời đi?

Lúc đó, tôi đã lờ mờ cảm nhận được rằng, chuyện này nếu không dùng biện pháp mạnh thì không thể giải quyết được. Nhưng tôi vẫn không dám. Tôi sợ mâu thuẫn gia đình leo thang, sợ Trần Phong kẹt ở giữa khó xử, sợ mẹ chồng tuổi già sức yếu còn phải bận tâm. Tôi ép mình vào đường cùng, nhưng vẫn tự nhủ "lùi một bước biển rộng trời cao".

Cho đến buổi chiều tối hôm gió lớn và nhiệt độ giảm sâu đó.

Mọi chuyện ngày hôm đó như một chậu nước đ/á dội thẳng lên đầu, khiến tôi hoàn toàn tỉnh ngộ. Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, đối với một kẻ á/c ý không có giới hạn, mọi sự nhường nhịn và hy vọng hão huyền của bạn đều là nhiên liệu cho sự lấn tới của nó. Và người mà tôi có lỗi nhất, chính là con trai mình.

Tôi mãi mãi hối h/ận, tại sao không cứng rắn sớm hơn, tại sao phải đợi đến khi con bị nh/ốt ngoài gió lạnh, khóc đến x/é lòng, mới bừng tỉnh nhận ra.

Đó là thứ Tư, sáng hôm đó khi ra khỏi nhà, trời đã âm u dữ dội.

Gió cuối thu mang theo cái lạnh ẩm ướt, cuộn những chiếc lá khô xoay vòng trong khu chung cư. Tôi khoác cho Tiểu Thụ chiếc áo khoác dày, nhét thêm một chiếc ô vào túi bên cặp sách, ngồi xuống buộc lại dây giày cho con, dặn dò: "Hôm nay trời trở lạnh, tan học đừng chơi dọc đường, mau chóng về nhà, nhớ kéo khóa áo cẩn thận."

Tiểu Thụ ngoan ngoãn gật đầu, rụt nửa khuôn mặt nhỏ vào cổ áo, chỉ để lộ đôi mắt đen láy. Con ôm lấy tôi: "Mẹ tối về sớm nhé." Tôi nói: "Được, mẹ tan làm là về ngay." Lúc này con mới buông tôi ra, đeo cặp sách, theo sau Trần Phong ra cửa.

Trần Phong đưa con đến trường rồi mới đến công ty. Tôi dọn dẹp bếp núc xong, lại vào phòng sắp xếp vài bộ quần áo giao mùa mới vội vàng đi làm.

Cả ngày hôm đó, tôi chạy đôn chạy đáo gặp khách hàng. Chiều gió nổi lên, trời tối nhanh, gió như lưỡi d/ao cứa vào mặt đ/au điếng. Tôi ngồi trên băng ghế dưới tòa nhà khách hàng chờ gặp mặt thì điện thoại rung lên, là tin nhắn của Trần Phong: "Gió to lắm, em tan làm về sớm, nhớ giữ ấm." Tôi trả lời một chữ "Được", rồi thêm một câu: "Anh cũng vậy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
10 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm