Nhưng chiếc áo của tôi--

Sợi chỉ ở cổ tay áo, tối qua tôi đã dùng kéo c/ắt đ/ứt ba sợi.

Đã tạo một dấu vết.

Vì lát nữa tôi cần cởi chiếc áo này ra, thay bằng chiếc khác--một chiếc áo phông trắng sạch sẽ, không có bất kỳ lớp sơn nào.

Cùng kiểu dáng.

Cùng kích cỡ.

Cùng mã màu.

Sau khi về nhà lúc hai giờ sáng, tôi tìm trên Taobao một cửa hàng trong cùng thành phố có dịch vụ giao hàng 24 giờ, trả thêm năm mươi tệ phí giao gấp.

Bốn giờ sáng, tủ đồ chuyển phát nhanh báo có hàng.

Tôi đi dép lê xuống lấy.

Chiếc áo thay thế đó giờ đang gấp trong cặp sách.

Trước khi vào phòng thi, tôi sẽ thay ra, cất chiếc chiến bào gốc vào túi kín.

Vật chứng.

Ăn sáng xong, tôi lên xe, bố lái chiếc Buick Excelle đã chạy được 120.000 cây số chở tôi đến trường.

Trong xe phát bài hát--《Hảo vận lai》 (Vận may đến).

"Bố, đổi bài khác được không?"

"Không được, bài này vượng lắm."

Tôi liếc nhìn ông.

Tay ông đặt trên vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch.

Ông cũng đang run.

"Bố."

"Hả?"

"Thi xong con mời bố đi ăn đồ nướng."

Ông khựng lại, rồi liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, khóe miệng gi/ật gi/ật hai cái, như đang cố gắng kìm nén biểu cảm gì đó.

"Được. Con thi tốt, ăn hai bữa cũng được."

"Thi không tốt thì sao?"

"Thế thì con mời bố, con mời ba bữa."

Khi xe rẽ vào con đường trước cổng trường, giao thông đã tắc nghẽn như một nồi cháo.

Xe tư nhân, taxi, xe ba bánh điện chen chúc nhau, tiếng còi xe vang lên inh ỏi.

Trước cổng trường treo băng rôn--"Bình tĩnh tự tin, trung thực thi cử".

Trung thực thi cử.

Tôi nhếch mép.

Xuống xe, tôi vẫy tay chào bố.

Ông thò đầu ra khỏi cửa sổ xe:

"Mang giấy báo dự thi chưa?"

"Mang rồi ạ."

"Chứng minh thư đâu?"

"Mang rồi ạ."

"Bút chì 2B đâu?"

"...Bố, bố hỏi nữa là con quên thật đấy."

Ông rụt đầu vào.

Trước cổng trường người đông như kiến cỏ.

Phụ huynh, giáo viên, cảnh sát giao thông, người b/án nước--

Còn có ba mươi sáu người của lớp 3-8.

Đồng phục chỉnh tề.

Áo phông trắng, dòng chữ đỏ "Kỳ khai đắc thắng", nổi bật hẳn trong đám đông.

Triệu Lỗi chạy lên phía trước nhất, gào to:

"Lớp 3-8! Tất thắng!"

Mười mấy người hô theo:

"Tất thắng!"

Tống Thiển Thiển đứng giữa đám đông, được mấy nữ sinh vây quanh.

Hôm nay cô ta trang điểm nhẹ, tóc mái vén ra sau tai, lộ vầng trán sáng sủa, lúc cười đôi mắt cong cong.

Cô ta đang đếm đầu người.

Tôi thấy ánh mắt cô ta quét qua đám đông, môi mấp máy không tiếng động--đếm từng người một.

Đến lượt tôi, ánh mắt cô ta dừng lại 0,3 giây.

Rồi đếm tiếp.

Cô ta đang x/ác nhận xem tất cả mọi người đã mặc chưa.

Ba mươi bảy người đã có mặt đầy đủ.

Ba mươi bảy chiếc chiến bào đã được khoác lên người.

Khóe miệng cô ta cong lên.

Rất nhẹ.

Không phải kiểu cười cho người khác xem--mà là nụ cười trút được gánh nặng.

[Yên tâm rồi à? Đừng vội.]

Trần Nghiên bước tới bên cạnh tôi.

"Lâm Chiếu, căng thẳng không?"

Hắn vỗ vai tôi, lực đạo vừa phải, không nhẹ không nặng, giống hệt hành động của một lớp trưởng quan tâm bạn bè.

"Cũng bình thường."

"Toán có nắm chắc không? Bài lớn cuối cùng tối qua xem chưa?"

"Xem rồi, phần x/ác suất thống kê đó, cảm giác cũng ổn."

Tôi nhìn vào mắt hắn.

Đồng tử hắn co rút lại.

X/ác suất thống kê--hướng của bài lớn đó, tôi đã đoán đúng.

Không, không phải đoán.

Là trong USB viết thế.

Mà hắn biết tôi không nên biết hướng của câu cuối cùng.

"Sao cậu biết câu cuối thi x/ác suất thống kê?"

Giọng hắn rất thản nhiên.

Nhưng tay phải hắn đã rút khỏi vai tôi.

"À, tối qua xem phân tích xu hướng đề cương năm ngoái, có thầy giáo đoán trúng x/ác suất thống kê, tớ thấy cũng có lý."

Hắn nhìn chằm chằm tôi hai giây.

Rồi cười.

"Cậu cũng chăm chỉ đấy."

"Nước đến chân mới nhảy mà."

Hắn cười rồi bỏ đi.

Nhưng sau khi đi được ba bước, hắn quay đầu nhìn tôi một cái.

Cái nhìn đó rất nhanh, nhanh đến mức nếu không chú ý kỹ thì sẽ không phát hiện ra.

Hắn đang đá/nh giá tôi.

đá/nh giá "Lâm Chiếu biết được bao nhiêu".

[Cứ từ từ mà đoán đi. Đến tối cậu cũng không đoán ra được đâu, trên bàn cờ mà cậu dày công chuẩn bị, quân cờ đã bớt đi vài con rồi.]

Trước khi vào phòng thi có một khoảng thời gian xếp hàng.

Máy dò kim loại quét, đối chiếu giấy báo dự thi và chứng minh thư, ký tên x/ác nhận--

Tôi xếp hàng giữa đội ngũ, phía trước là Triệu Lỗi, phía sau là Hà Vũ Tình.

Triệu Lỗi quay lại khoe khoang với tôi:

"Người anh em, tối qua tớ mơ một giấc, mơ thấy toán thi được 148 điểm."

"Hai điểm kia bị trừ ở đâu?"

"Quên viết tên."

Hà Vũ Tình phía sau khẽ cười.

Tiếng cười rất nhỏ, như sợ bị người khác nghe thấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
6 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ông trao tình cha cho con người khác, con trai cũng đổi lấy người cha mới

Chương 15
Sau khi xuyên không thành người vợ chính thất không được sủng ái, Bùi Chiêu không hề tranh cãi với chồng, mà ghi chép lại từng chuyện hắn cưng chiều mẹ con biểu muội, lạnh nhạt với con ruột suốt ba năm trời. Khi chồng vì cứu biểu muội mà tự tay ký vào đơn hòa ly và giấy đoạn tuyệt quan hệ, nàng liền để con trai làm con thừa tự của người tộc huynh đã hy sinh vì cứu giá, bản thân cũng trở thành quả phụ của tam phòng. Đứa trẻ từng mong ngóng được cha ôm ấp, cuối cùng đã được bác và các anh họ đón nhận. Còn Bùi Chiêu dựa vào giấy trắng mực đen điều giải việc trong tộc và việc nhà ở kinh thành, cuối cùng bước ra khỏi nội trạch, trở thành nữ hòa giải viên của phủ Thuận Thiên.
0