Tôi không ngoảnh lại, nhưng tôi nói một câu:

“Hà Vũ Tình.”

“Hả?”

“Chiếc chiến bào của cậu có phải hơi rộng không?”

Cô ấy ngẩn người:

“...Có một chút, tay áo dài hơn nửa đoạn.”

“Hay là đừng mặc nữa. Trong phòng thi có điều hòa, mặc áo phông bên trong rồi khoác thêm áo đồng phục bên ngoài nóng lắm.”

“Nhưng mọi người đều mặc mà...”

“Mặc hay không cũng đâu ảnh hưởng đến thi cử. Chỉ là một chiếc áo thôi.”

Hà Vũ Tình im lặng vài giây.

Sau đó nói nhỏ:

“Vậy vào trong tớ sẽ cởi ra bỏ vào cặp sách vậy.”

Quân cờ đầu tiên.

Đã gỡ xuống.

Đến giữa hàng đợi, tôi nhắn WeChat cho Hứa Lạc.

“Lạc ca, chiếc chiến bào của cậu giặt chưa?”

Trả lời ngay lập tức:

“Chưa giặt, mẹ tớ giúp tớ ủi qua rồi, sạch sẽ tinh tươm.”

“Đừng mặc nữa.”

“Hả? Sao thế?”

“Tớ vừa phát hiện vải của chiếc áo phông đó có vấn đề, tớ bị dị ứng, nổi đầy nốt đỏ. Da cậu cũng nh.ạy cả.m, đừng mặc nữa.”

“Thật hay giả đấy?”

“Cậu xem này.”

Tôi xắn tay áo trái lên, chụp một tấm ảnh gửi qua.

Trên cánh tay có ba vết cào đỏ--là lúc nãy tranh thủ lúc không ai để ý, tôi tự dùng móng tay cào.

“đi/ên thật! Nghiêm trọng thế à?”

“Ừ, tớ đã thay sang áo phông bình thường rồi. Nhưng đừng nói với Tống Thiển Thiển nhé, kẻo cậu ấy ngại.”

“Được được được, tớ cũng cởi ra đây. May mà trong cặp tớ có áo dự phòng.”

Quân cờ thứ hai.

Đã gỡ.

Bạch Cảnh Hành--thằng bạn lười biếng ngày nào cũng ngủ--không cần thông báo riêng.

Vì cậu ta đứng cuối hàng, mặc chiến bào, nhưng bên ngoài chiến bào lại khoác thêm một chiếc áo bóng rổ rộng thùng thình.

“Lão Bạch, sao cậu lại mặc thêm áo khoác?”

Có người hỏi cậu ta.

Bạch Cảnh Hành ngáp một cái:

“Phòng thi lạnh, mặc thêm cái cho ấm.”

Chiếc áo bóng rổ đó trùm xuống, che kín mít chiếc chiến bào bên trong.

Giám thị dù có nhìn thấy áo cậu ta, cũng chỉ thấy logo NBA.

Không hoàn hảo.

Nhưng ít nhất cũng có thêm một lớp che chắn.

Khi máy dò kim loại quét qua toàn thân, không có tiếng kêu.

Sơn huỳnh quang UV không chứa thành phần kim loại.

Giám thị nhìn chiếc áo phông của tôi--màu trắng, “Kỳ khai đắc thắng”--rồi nhìn tất cả học sinh phía sau mặc cùng kiểu.

“Lớp các em đang làm hoạt động nhóm à?”

“Chiến bào thi đại học, lấy may ạ.”

Triệu Lỗi cười hì hì nói.

Giáo viên lắc đầu cười, vẫy tay cho qua.

Vào phòng thi.

Ngồi xuống.

Nhìn quanh bốn phía--phòng thi được phân bổ ngẫu nhiên theo số báo danh, không nhất thiết bạn cùng lớp phải ngồi cạnh nhau.

Nhưng điểm thi này chỉ có trường cấp ba số 7, nên số người cùng lớp cũng không ít.

Vị trí của tôi ở hàng thứ ba cạnh cửa sổ.

Phía trước ngồi một người không quen.

Phía sau--

Tống Thiển Thiển.

Cô ta ngồi ngay hàng phía sau tôi.

Đây là chỗ ngồi được phân bổ ngẫu nhiên.

Khiếu hài hước của số phận đôi khi còn mạnh hơn cả nhà văn.

Sau khi tôi ngồi xuống, Tống Thiển Thiển từ phía sau nhoài người lên.

“Lâm Chiếu, cậu thay áo rồi à?”

Tôi cúi đầu nhìn mình--áo Iót trắng, không có bất kỳ chữ nào.

Chiếc áo “Kỳ khai đắc thắng” kia đã gấp gọn nhét dưới đáy cặp sách.

“Bị dị ứng. Vải đó hơi cứng.”

Tôi nâng tay trái lên cho cô ta xem, vết đỏ vẫn chưa tan.

Tống Thiển Thiển nhìn chằm chằm vào ba vết đỏ đó một giây.

“Vậy... tiếc thật.”

“Không sao, tấm lòng là được rồi.”

Cô ta cười rồi ngồi lại chỗ cũ.

Nhưng khóe mắt tôi chú ý tới--sau khi cô ta ngồi lại, cô ta cúi đầu nhìn cổ tay áo của mình.

Rồi lật mép tay áo vào trong.

Cô ta đang điều chỉnh góc nhìn của vùng chứa sơn.

Môn thứ nhất: Ngữ văn.

Kỳ thi bắt đầu.

Khi đề thi được phát xuống, tôi liếc nhìn đề văn.

Đề văn kiếp trước tôi nhớ rất rõ--bài văn nghị luận xã hội về “Truyền thống và Đổi mới”.

Trên đề thi trước mắt--

Giống hệt.

Ký ức và thực tại trùng khớp hoàn toàn.

Tất cả không có gì thay đổi.

Dòng thời gian không bị sự trọng sinh của tôi làm thay đổi.

Ít nhất là trong chuyện đề thi.

Tôi bắt đầu làm bài.

Ngữ văn là thế mạnh của tôi, kiếp trước thi được 127 điểm.

Dựa vào thực lực, không cần bất kỳ phao thi nào.

Tiếng ngòi bút lướt trên phiếu trả lời vang lên sột soạt trong phòng thi yên tĩnh.

Tôi không ngoảnh lại nhìn Tống Thiển Thiển.

Nhưng thính giác của tôi vẫn luôn hoạt động.

Phía sau truyền đến tiếng vải cọ xát khẽ khàng--cô ta đang lật tay áo.

Câu hỏi chép thuộc lòng cổ văn.

Những đoạn được in trong lớp đệm ở gấu áo.

Hai tiếng rưỡi trôi qua.

Chuông nộp bài vang lên.

Bước ra khỏi phòng thi.

Ánh nắng chói mắt.

Triệu Lỗi ôm đầu gào thét trên hành lang:

“Câu thứ ba phần chép thuộc lòng cổ văn! Sau câu ‘Vũ u hác chi tiềm giao’ là câu gì ấy nhỉ?!”

“Khấp cô chu chi lê phụ.”

Hà Vũ Tình ở bên cạnh nói nhỏ.

“Đúng đúng đúng! Tớ viết thành ‘Khấp cô chu chi lệ q/uỷ’!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
6 Dây Leo Chương 17
11 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ông trao tình cha cho con người khác, con trai cũng đổi lấy người cha mới

Chương 15
Sau khi xuyên không thành người vợ chính thất không được sủng ái, Bùi Chiêu không hề tranh cãi với chồng, mà ghi chép lại từng chuyện hắn cưng chiều mẹ con biểu muội, lạnh nhạt với con ruột suốt ba năm trời. Khi chồng vì cứu biểu muội mà tự tay ký vào đơn hòa ly và giấy đoạn tuyệt quan hệ, nàng liền để con trai làm con thừa tự của người tộc huynh đã hy sinh vì cứu giá, bản thân cũng trở thành quả phụ của tam phòng. Đứa trẻ từng mong ngóng được cha ôm ấp, cuối cùng đã được bác và các anh họ đón nhận. Còn Bùi Chiêu dựa vào giấy trắng mực đen điều giải việc trong tộc và việc nhà ở kinh thành, cuối cùng bước ra khỏi nội trạch, trở thành nữ hòa giải viên của phủ Thuận Thiên.
0