"Còn về nàng," chàng tiếp tục, "là người lớn mà lại đi gh/en t/uông với một đứa trẻ, nàng thật sự có tiền đồ quá. Ta thương Thần ca nhi thêm vài phần, nàng đã làm ầm ĩ thành ra thế này. Sự giáo dưỡng và thể diện của nàng, đều cho chó ăn cả rồi."
Tôi nghe xong, không hề tức gi/ận mà ngược lại còn bật cười.
Thẩm Quát bị nụ cười của tôi làm cho ngẩn người:
"Nàng cười cái gì?"
"Cười chàng ng/u."
"Con của biểu muội, nó họ Tạ, không họ Thẩm. Chàng có nuôi nó mười năm hay hai mươi năm, nó vẫn là con nhà người ta. Chàng đối tốt với nó đến đâu, nó cũng không thể phụng dưỡng, lo liệu hậu sự cho chàng. Chàng móc tim móc phổi ra đối đãi, thì vẻ vang là vẻ vang cho tông tộc nhà họ Tạ, rạng rỡ là rạng rỡ cho tổ tiên nhà họ Tạ."
Thẩm Quát im lặng.
"Con ruột mình thì không thương, lại đi thương con người dưng. Đồ ng/u xuẩn như chàng mà cũng xứng đáng làm cha sao? Thế nên hai người đoạn tuyệt qu/an h/ệ là tốt nhất, chàng có thể đường đường chính chính mà thương con nhà người ta rồi."
Thẩm Quát bị tôi chặn họng đến mức á khẩu, cuối cùng thẹn quá hóa gi/ận:
"Nàng làm ra vở kịch này, chẳng phải là muốn dùng đứa trẻ để u/y hi*p ta sao? Ta nói cho nàng biết, dù ta chưa từng bế nó lấy một lần, Thẩm Sầm vẫn là con trai ta. Nàng bắt nó đoạn tuyệt qu/an h/ệ với ta, sau này nó sẽ không còn phụ tộc (họ hàng bên cha). Không có phụ tộc chống lưng, khoa cử không có người tiến cử, nhập sĩ không có người dìu dắt, cưới vợ ngay cả gia đình tử tế cũng chẳng thèm gả con gái cho nó. Nàng vì một chút gi/ận dỗi nhất thời mà h/ủy ho/ại cả nửa đời sau của nó. Nàng tự mình suy nghĩ cho kỹ đi."
Chàng như thể cuối cùng cũng gỡ gạc lại được một ván, khóe miệng khẽ nhếch, đẩy tờ đoạn thân thư trở lại.
"Cất đi đi. Coi như chuyện này ta chưa từng nghe qua."
Tôi không nhúc nhích, cũng không đưa tay nhận lấy.
"Chàng nói đúng, Sầm Sầm quả thực cần sự hỗ trợ từ phụ tộc."
"Nàng cuối cùng cũng thông suốt rồi..."
Tôi ngắt lời chàng:
"Nó chỉ đoạn tuyệt qu/an h/ệ với chàng, chứ đâu có đoạn tuyệt với họ Thẩm."
"Ý nàng là sao?"
"Ta để đứa trẻ đoạn tuyệt với chàng, rồi thừa tự sang cho Thẩm Tiệp. Chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?"
Thẩm Tiệp, tự Thiên Lý, là lão gia thứ ba của phòng ba.
Nguyên là Binh bộ cấp sự trung, theo hầu bên cạnh quân vương, gặp phải phục kích của đảng phản nghịch, vì quân vương đỡ một đ/ao mà mất mạng.
Quân vương cảm kích công c/ứu giá của ông, ban thưởng hậu hĩnh cho Thẩm Tiệp.
Nhưng khi Thẩm Tiệp hy sinh vẫn chưa thành thân, nên đã ra lệnh cho nhà họ Thẩm phải thừa tự một đứa trẻ từ trong tộc sang dưới danh nghĩa của Thẩm Tiệp, để người có công với nước dưới suối vàng không phải cô đ/ộc, ít nhất cũng có hương hỏa truyền thừa.
Ban đầu khi tin tức truyền đến tai Thẩm Quát, chàng còn than vãn một trận, oán trách tôi:
"Nếu nàng chịu cố gắng thêm chút nữa, sinh thêm một đứa con trai, đem đứa con út thừa tự sang cho Thẩm Tiệp huynh, thì mối qu/an h/ệ giữa chúng ta với phòng ba lại càng gần gũi hơn."
Khi đó lòng tôi khẽ động, rồi trở nên trầm ngâm.
Sau này, trong đầu tôi toàn là chuyện thừa tự này.
Đem Thẩm Sầm thừa tự sang cho Thẩm Tiệp, Thẩm Sầm sẽ có cha mới, còn có cả tiền đồ mới.
Thẩm Tiệp phía trên còn có hai vị huynh trưởng ruột th!t, đều đang làm quan trong triều, từ trước đến nay đều rất yêu quý người em út Thẩm Tiệp này.
Nếu Thẩm Sầm trở thành con của Thẩm Tiệp, chắc chắn sẽ được hai vị bá phụ trọng dụng, biết đâu còn có thể nhận được sự ưu ái của quân vương.
Thẩm Quát vừa nghe đến cái tên Thẩm Tiệp, trước là ngẩn người, sau đó gi/ận dữ quát lớn:
"Ta không đồng ý."
Gân xanh nổi lên trên thái dương, thần sắc chàng dữ tợn, x/é nát tờ đoạn thân thư thành từng mảnh.
"Bùi Chiêu, nàng đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
Chàng cười lạnh: "Thẩm Sầm là đứa con trai duy nhất của ta, lại còn là đích tử duy nhất. Nếu ta đem đích tử thừa tự ra ngoài, người trong tộc sẽ nhìn ta thế nào? Họ sẽ tưởng ta vì muốn bợ đỡ phòng ba mà không từ th/ủ đo/ạn, b/án con cầu vinh."
Đứng ở lập trường của Thẩm Quát, đích tử duy nhất tuyệt đối không được thừa tự ra ngoài, điều này liên quan đến thể diện và sự truyền thừa của người đàn ông.
Cho dù Thẩm Sầm không được chàng yêu thích, về nguyên tắc cũng không thể lơ là.
Kiếp trước trong phòng hòa giải, người ném biên bản hòa giải nhiều vô kể, tôi đã thấy quá nhiều rồi.
Ném xong rồi lại nhặt lên ký, mười người thì bảy người như vậy.
Lồng ngựk Thẩm Quát phập phồng, gân xanh trên thái dương gi/ật gi/ật, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Thẩm Sầm là đích tử duy nhất, đứa con trai duy nhất của ta! Nếu ta đem đích tử thừa tự ra ngoài, các bậc trưởng bối trong tộc sẽ nhìn ta thế nào? Người bên ngoài sẽ đồn thổi về ta ra sao? B/án con cầu vinh? Bám víu phòng ba? Thẩm Quát ta còn muốn làm người nữa không?"
Chàng nói, hốc mắt thậm chí đã đỏ hoe.
Tôi không lên tiếng, chờ chàng trút hết cơn gi/ận.
Khi đương sự đang bị cảm xúc chi phối, bạn nói một câu cũng chỉ là đổ thêm dầu vào lửa.
Cứ để chàng hét, để chàng nói hết lời, rồi hãy mở miệng.
Quả nhiên, sau khi Thẩm Quát nói xong, thở hổ/n h/ển vài cái, liền quay mặt đi không nhìn tôi.
Tôi hỏi chàng:
"Chàng đã nghĩ đến đường lui cho biểu muội chưa?"
Chàng đột ngột quay đầu lại:
"Nàng bớt lôi A Loan ra làm cái cớ đi!"
"Biểu muội đã mang con về nhà họ Tạ rồi. Chàng có từng nghĩ đến cảnh ngộ của nàng ấy không?"
Thẩm Quát mấp máy môi, không lên tiếng.
Tôi bước tới nửa bước:
"Bà lão nhà họ Tạ là kẻ không biết lý lẽ, biểu muội mang con ở nhà chúng ta suốt hai năm. Chàng đối với biểu muội tốt như vậy, đối với con trai nàng ấy lại quan tâm đến thế, trong lòng bà ta sớm đã nghi ngờ..."
Lời chưa dứt, Thẩm Quát đã nhảy dựng lên, quát lớn:
"Hồ đồ, ta và A Loan trong sạch. Ta chỉ là thương xót nàng ấy, chồng bị bãi quan, bố mẹ chồng lại đặc biệt khó tính, sợ nàng ấy ở nhà chồng chịu ủy khuất, nên mới đón nàng ấy về ở tạm."