Sau vụ này, tôi coi như đã hoàn toàn nổi tiếng. Khi chị Triệu gọi điện cho tôi, giọng điệu hân hoan như thể đang đón Tết vậy.
"Anh Anh, chị em mình khổ tận cam lai rồi! Có một chương trình thực tế về tâm linh của nước ngoài mời em đấy!"
Tôi cạn lời một lúc lâu rồi hỏi:
"Tôi đi rồi thì họ còn chơi cái gì nữa?"
Chị Triệu "ôi dào" một tiếng:
"Em làm vedette mà, đến cuối cùng chỉ cần xuất hiện thật lộng lẫy rồi làm màu một chút là được."
Tôi cười khẩy:
"Không đi."
Sau đó là điện thoại của Phong Chùy:
"Đại sư Cố, tôi ngộ ra rồi, đây chính là x/ác suất thống kê!"
Tôi lại thở dài:
"Về lý thuyết thì là vậy, nhưng thực tế không phải thế, nhưng nếu cậu cứ khăng khăng là thế, thì cứ cho là thế đi."
Có lẽ vì tôi tỏ vẻ qua loa quá rõ ràng, Phong Chùy vô cùng không hài lòng, lôi tôi ra giảng giải tràng giang đại hải suốt ba tiếng đồng hồ, khiến tôi đ/au khổ đến mức muốn ch*t đi sống lại.
Sau khi Chu Ngư Nhi vào tù, cô ta nhờ người hỏi tôi có thể gặp cô ta một lần không. Tôi thấy lạ lùng, gặp tôi làm gì chứ, tôi chỉ là một công dân nhiệt tình mà thôi. Thế nhưng tôi vẫn đi, vì để trốn tránh sự oanh tạc của đủ loại người tìm đến nhờ xem bói, tôi chọn cách đối mặt với sự đi/ên rồ của Chu Ngư Nhi.
Chu Ngư Nhi mặc bộ quần áo tù nhân, gương mặt tiều tụy ngồi bên trong. Tôi vừa ngồi xuống, cô ta đã lên tiếng:
"Cố Anh Anh, thực ra tôi cảm ơn cô. Nếu không phải vì cô, có lẽ cả đời này tôi sẽ bị cảm giác tội lỗi này dày vò."
Tôi nhún vai:
"Dù không phải là tôi, cô cũng không thể nào nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được đâu."
"Chu Ngư Nhi, kiếp sau hãy làm một người lương thiện."
- Hết -